Sài Gòn bước vào mùa mưa, những cơn mưa rả rích kéo dài từ chiều đến tận đêm khuya vẫn chưa chịu dứt.
Trong văn phòng làm việc ở tầng 23 của tòa nhà Bitexco, tôi xoay nhẹ chiếc bút máy Montblanc trên tay, mắt lướt qua dòng chữ cuối cùng trong hồ sơ ly hôn của một nữ ca sĩ hạng A.
"Thanh lý tài sản hoàn tất. Quyền nuôi con thuộc về mẹ. Chồng cũ bồi thường tổn thất tinh thần 10 tỷ đồng."
Tôi nhếch môi, đóng tập hồ sơ lại. Một cái kết đẹp. Đẹp ở đây không phải là gương vỡ lại lành, mà là đường ai nấy đi một cách sòng phẳng nhất, ít tổn thương nhất, và quan trọng là... nhiều tiền nhất.
Tôi là Triệu Tuệ Lâm. Người đời gọi tôi là "Kẻ dọn rác tình ái", còn tôi gọi mình là chuyên gia quản trị rủi ro hôn nhân. Công việc của tôi tại The Untying Knot (Nút Thắt Cuối Cùng) rất đơn giản: Giúp những người giàu có thoát khỏi những mối quan hệ độc hại mà không làm sứt mẻ danh tiếng hay tài sản.
Keng.
Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường. 11 giờ 45 phút đêm.
"Xin lỗi, văn phòng đã đóng cửa." Tôi nói vọng ra mà không ngẩng đầu lên, tay bắt đầu thu dọn giấy tờ. "Nếu muốn đặt lịch tư vấn, vui lòng liên hệ trợ lý của tôi vào sáng mai."
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng bước chân trầm ổn, nện đều trên sàn gỗ, mỗi lúc một gần hơn.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi phải ngẩng đầu lên.
Đứng trước mặt tôi là một người đàn ông. Anh ta mặc một bộ suit đen cắt may thủ công phẳng phiu, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô sẫm màu còn vương vài hạt nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Người đàn ông này rất cao, cái bóng của anh ta đổ dài, trùm lên cả bàn làm việc của tôi, tạo ra một áp lực vô hình khiến người đối diện phải nghẹt thở. Gương mặt anh ta tuấn tú, đường nét sắc sảo như được tạc tượng, nhưng đôi mắt thì sâu hun hút và lạnh lẽo tựa như mặt hồ mùa đông.
Tôi nhận ra anh ta.
Ở cái đất Sài Gòn này, ai mà không biết Lục Cảnh Nghi – người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục thị, gã "cá mập" khét tiếng trên thị trường đầu tư mạo hiểm.
"Lục Tổng có thói quen xông vào văn phòng phụ nữ lúc nửa đêm sao?" Tôi dựa lưng vào ghế, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.
Lục Cảnh Nghi không trả lời. Anh ta thong thả kéo chiếc ghế đối diện, ngồi xuống, động tác tao nhã như một quý tộc đang thưởng trà.
"Triệu Tuệ Lâm, 27 tuổi. Tốt nghiệp khoa Tâm lý học Đại học Quốc gia, từng có hai năm tu nghiệp ở Anh về Truyền thông. Ba năm trước thành lập The Untying Knot, tỷ lệ thành công 100%." Giọng anh ta trầm thấp, vang lên đều đều như đang đọc một bản cáo trạng. "Cô nổi tiếng với nguyên tắc: Chỉ cần tiền đủ nhiều, không có cặp đôi nào cô không thể chia cắt."
Tôi nhướng mày: "Anh điều tra tôi?"
"Tôi đang thẩm định năng lực đối tác."
Lục Cảnh Nghi rút từ trong túi áo ngực ra một tấm séc, đặt nhẹ lên bàn rồi dùng hai ngón tay thon dài đẩy về phía tôi.
Tôi liếc nhìn dãy số 0 trên đó.
Năm tỷ.
Một con số đủ để mua đứt một căn hộ cao cấp, hoặc cứu vãn tình hình tài chính đang bấp bênh của công ty tôi trong quý này.
"Năm tỷ cho một vụ tư vấn." Lục Cảnh Nghi nói, ánh mắt khóa chặt lấy tôi. "Đây mới chỉ là tiền cọc."
Trái tim tôi đập mạnh một nhịp, nhưng lý trí nhanh chóng kéo tôi trở lại mặt đất. Không có bữa trưa nào miễn phí, và tiền của Lục Cảnh Nghi thì càng khó nuốt.
"Lục Tổng muốn tôi xử lý ai?" Tôi cầm tấm séc lên, giả vờ soi dưới ánh đèn để che giấu sự dao động. "Cô người mẫu đang dính tin đồn với anh tuần trước? Hay là... cô thư ký nóng bỏng bên cạnh anh?"
Lục Cảnh Nghi nhếch mép cười, một nụ cười nhạt thếch không chạm đến đáy mắt.
"Không." Anh ta lắc đầu. "Tôi muốn cô xử lý... tôi."
Tôi khựng lại, tấm séc trên tay suýt nữa thì rơi xuống. "Sao cơ?"
"Tháng sau là lễ đính hôn của tôi và Tống Giai Kỳ - đại tiểu thư nhà họ Tống. Một cuộc hôn nhân thương mại điển hình." Lục Cảnh Nghi ngả người ra sau ghế, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ. "Tôi muốn hủy hôn. Nhưng tôi không thể là người nói lời chia tay. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Lục thị."
Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Một kịch bản quen thuộc của giới thượng lưu: Muốn ăn nhưng sợ bẩn tay.
"Anh muốn tôi gài bẫy Tống tiểu thư? Khiến cô ấy ngoại tình để anh có cớ hủy hôn?" Tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Xin lỗi Lục Tổng, tôi làm dịch vụ chia tay, không làm dịch vụ gắp lửa bỏ tay người."
"Không cần cô ấy ngoại tình."
Lục Cảnh Nghi chồm người về phía trước, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng lẫn với mùi mưa lạnh lẽo trên người anh ta.
"Tôi muốn cô tiếp cận tôi." Giọng anh ta hạ thấp, đầy ma mị. "Hãy dùng mọi thủ đoạn của cô. Biến tôi thành một gã đàn ông tồi tệ, trăng hoa, vô trách nhiệm... Hãy làm mọi cách để Tống Giai Kỳ cảm thấy kinh tởm tôi, chán ghét tôi và chủ động ném chiếc nhẫn đính hôn vào mặt tôi."
Tôi sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt.
Tôi đã gặp vô số khách hàng kỳ quặc. Có người thuê tôi thử lòng chồng, có người thuê tôi đánh ghen hộ. Nhưng thuê người để tự hủy hoại hình tượng của chính mình thì đây là lần đầu tiên.
"Anh điên rồi." Tôi kết luận.
"Cô có dám nhận không?" Lục Cảnh Nghi không phủ nhận, chỉ hỏi ngược lại. "Thêm 5 tỷ nữa khi hoàn thành hợp đồng. Và một đặc quyền: Tôi sẽ đầu tư vào vòng gọi vốn tiếp theo của The Untying Knot."
Đề nghị này quá hấp dẫn. Nó không chỉ là tiền, nó là chiếc phao cứu sinh cho sự nghiệp của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, đặt tấm séc xuống bàn, rồi rút từ ngăn kéo ra một bản hợp đồng mẫu.
"Được. Tôi nhận." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nở nụ cười công nghiệp hoàn hảo nhất. "Nhưng Lục Tổng, tôi cần cảnh báo trước. Diễn vai 'tra nam' không dễ đâu. Nếu anh diễn không đạt, hoặc lỡ như..."
Tôi ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đôi môi mỏng của anh ta.
"...lỡ như anh không làm cô ấy chán ghét, mà lại lỡ thích tôi thật... thì lúc đó hợp đồng sẽ tính phí phát sinh đấy."
Lục Cảnh Nghi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một con mồi ngây thơ vừa tự mình chui đầu vào rọ.
"Yên tâm." Anh ta nói, giọng lạnh băng trước khi quay lưng bước ra cửa. "Tôi có thể diễn mọi thứ, trừ việc yêu cô."
Cánh cửa đóng lại.
Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã. Tôi cầm tấm séc 5 tỷ trên tay, cảm thấy nó nặng trĩu.
Lúc đó tôi không hề biết rằng, khoảnh khắc tôi đặt bút ký vào bản hợp đồng này, tôi đã tự tay viết nên kịch bản bi thảm nhất cho chính cuộc đời mình.
Trò chơi bắt đầu.