Tuyệt vời. Đây là nội dung Chương 2 tiếp nối mạch cảm xúc sắc sảo, lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút của chương mở đầu.
Ở chương này, chúng ta sẽ làm rõ hơn về công việc kỳ lạ của nữ chính, triết lý "tình yêu là thương vụ" của cô, và bắt đầu triển khai kế hoạch cho "phi vụ bạc tỷ" với nam chính.
CHƯƠNG 2: "THE UNTYING KNOT" - NƠI TÌNH YÊU ĐƯỢC ĐỊNH GIÁ
Văn phòng của tôi nằm ở vị trí đắc địa nhất Sài Gòn, nhưng nó không giống một công ty tư vấn tình cảm thông thường với nến thơm, ghế sofa nhung mềm mại hay những bức tranh trừu tượng về hạnh phúc.
The Untying Knot trông giống một phòng phẫu thuật thẩm mỹ hoặc một ngân hàng đầu tư hơn.
Tông màu chủ đạo là xám lạnh và trắng toát. Kính cường lực bao quanh bốn phía, phản chiếu sự bận rộn của thành phố bên dưới. Nhân viên của tôi không phải là những chuyên gia tâm lý hay nói lời an ủi sáo rỗng. Họ là luật sư, chuyên gia tài chính, hacker mũ trắng và cả những cựu phóng viên điều tra lão luyện.
8 giờ 30 phút sáng.
Tôi bước vào văn phòng, tiếng gót giày gõ nhịp đều đặn trên sàn đá cẩm thạch. Mễ Mễ - cô trợ lý nhanh nhẹn với mái tóc bob cá tính - lập tức chạy theo sau tôi, tay cầm iPad đọc lịch trình nhanh như máy khâu.
"Chị Lâm, sáng nay có ba cuộc hẹn. 9 giờ là phu nhân chủ tịch tập đoàn xây dựng Hưng Thịnh, muốn xử lý vụ chồng nuôi 'sugar baby'. 10 giờ là ngôi sao mới nổi Jenny Vũ, muốn chia tay bạn trai cũ là xã hội đen. Chiều nay..."
Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại. "Hủy cuộc hẹn với Jenny Vũ. Cô ta không đủ tiền trả phí rủi ro cho vụ đó đâu. Chuyển sang cho team pháp lý xử lý sơ bộ."
"Vâng. À còn nữa, báo cáo tài chính tháng này..." Giọng Mễ Mễ chùng xuống, ngập ngừng. "Nhà đầu tư bên Singapore lại gửi email hối thúc. Nếu chúng ta không đạt KPI doanh thu quý này, họ sẽ rút vốn."
Tôi dừng bước trước cửa phòng làm việc riêng, quay lại nhìn Mễ Mễ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
Tôi rút từ trong túi xách ra tấm séc 5 tỷ mà Lục Cảnh Nghi để lại đêm qua, kẹp giữa hai ngón tay rồi đưa cho Mễ Mễ.
"Gửi cái này cho bộ phận kế toán. Nói với họ, KPI quý này đã hoàn thành vượt mức."
Mắt Mễ Mễ mở to hết cỡ, suýt nữa thì đánh rơi chiếc iPad. Cô nàng lắp bắp nhìn dãy số không tròn trĩnh: "Năm... năm tỷ? Chị Lâm, chị vừa trúng số hay là chị... bán thận thế?"
"Bán mình." Tôi nhún vai, đẩy cửa bước vào phòng. "Một thương vụ bán linh hồn cho quỷ dữ."
9 giờ sáng. Khách hàng đầu tiên - Bà Hạnh, phu nhân tập đoàn Hưng Thịnh.
Người phụ nữ trung niên ngồi đối diện tôi mặc bộ đồ hiệu Chanel mới nhất, đeo bộ trang sức kim cương đủ để mua một căn biệt thự, nhưng đôi mắt thì sưng húp và lớp phấn nền dày cộm cũng không che được vẻ tiều tụy.
"Cô Tuệ Lâm, cô phải giúp tôi." Bà ta nức nở, rút khăn tay chấm nước mắt. "Lão già nhà tôi mê mệt con hồ ly tinh đó. Nó chỉ bằng tuổi con gái út của tôi thôi! Tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân để cùng ông ấy gầy dựng cơ nghiệp, vậy mà giờ ông ấy đòi ly hôn để rước nó về..."
Tôi ngồi yên lặng lắng nghe, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc thừa thãi nào. Trên bàn làm việc của tôi đặt một tấm bảng mica nhỏ khắc dòng chữ: "Khóc lóc không giải quyết được vấn đề. Hợp đồng mới giải quyết được."
Khi bà Hạnh đã khóc xong hiệp một, tôi mới đẩy nhẹ ly nước về phía bà ấy, rồi mở máy tính bảng lên.
"Bà Hạnh, tôi hiểu nỗi đau của bà. Nhưng ở đây chúng tôi không bán sự cảm thông. Chúng tôi bán giải pháp."
Tôi lướt tay trên màn hình, chiếu lên chiếc TV lớn đối diện những biểu đồ và con số.
"Theo điều tra sơ bộ của tôi, tài sản chung của hai vợ chồng bà ước tính khoảng 2000 tỷ. Nếu ly hôn vì lý do tình cảm thông thường, bà chỉ nhận được tối đa 40% vì phần lớn cổ phần đứng tên ông nhà trước hôn nhân."
Bà Hạnh ngơ ngác nhìn những con số: "Vậy... vậy tôi phải làm sao?"
"Gói dịch vụ 'Nạn Nhân Hoàn Hảo'." Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Chúng tôi sẽ giúp bà thu thập bằng chứng ngoại tình của chồng bà một cách hợp pháp, đồng thời tung tin đồn về việc 'sugar baby' kia đang có ý định thâu tóm tài sản công ty để các cổ đông gây áp lực lên chồng bà. Mục tiêu là ép ông ấy phải ký thỏa thuận chia 60% tài sản cho bà để đổi lấy sự im lặng."
Tôi nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ tội nghiệp đó, giọng đanh thép:
"Bà Hạnh, tình yêu đã chết rồi thì đừng cố níu kéo cái xác không hồn ấy nữa. Hãy để tiền bạc bù đắp cho thanh xuân của bà. 60% tài sản, cộng với quyền nuôi con, bà thấy cái giá đó có xứng đáng để gạt nước mắt đi không?"
Bà Hạnh im lặng hồi lâu. Ánh mắt yếu đuối dần thay thế bằng sự toan tính. Bà ta hít sâu một hơi, quệt nước mắt dứt khoát.
"Được. Tôi ký. Phí dịch vụ bao nhiêu?"
"5% tổng tài sản thu hồi được." Tôi mỉm cười, nụ cười của một thương nhân vừa chốt được đơn hàng béo bở.
Tại The Untying Knot, tình yêu được định giá bằng những con số cụ thể. Nỗi đau thất tình được quy đổi thành bất động sản, cổ phiếu và tiền mặt. Tàn nhẫn ư? Không, đó là thực tế. Khi trái tim đã vỡ, chỉ có tiền mới là thứ keo dán chắc chắn nhất để giữ cho cuộc đời không sụp đổ.
Sau khi tiễn bà Hạnh ra về, tôi quay trở lại ghế làm việc, cảm thấy lồng ngực hơi nặng nề. Mỗi khách hàng đi qua văn phòng này đều để lại một mảnh vỡ của niềm tin. Càng làm nghề này lâu, tôi càng thấy tình yêu giống như một trò đùa của tạo hóa.
Tôi mở ngăn kéo bí mật dưới cùng, lấy ra tập hồ sơ dày cộm mang tên: Dự án Liberty.
Bên trong là thông tin chi tiết về Lục Cảnh Nghi và vị hôn thê của anh ta - Tống Giai Kỳ.
Lục Cảnh Nghi, 30 tuổi. Hồ sơ sạch bong. Không scandal, không tiệc tùng thác loạn, cuộc sống kỷ luật như một cỗ máy. Một người đàn ông hoàn hảo đến mức đáng ngờ.
Tống Giai Kỳ, 25 tuổi. Đại tiểu thư tập đoàn Tống thị. Du học sinh Mỹ về nước, xinh đẹp, giỏi giang, cầm kỳ thi họa đủ cả. Trên mạng xã hội, cô ta xây dựng hình tượng một "IT Girl" sang chảnh, khí chất ngút ngàn.
Hai con người này đứng cạnh nhau giống như một bức tranh quảng cáo cho sự hoàn mỹ của giới thượng lưu.
"Kẻ tám lạng, người nửa cân." Tôi lầm bầm, xoay cây bút trên tay.
Nhiệm vụ của tôi là chen chân vào bức tranh hoàn mỹ đó, bôi bẩn nó, xé rách nó, biến nam chính thành kẻ phản diện để nữ chính ghê tởm bỏ đi.
Mễ Mễ gõ cửa bước vào, đặt lên bàn một hộp cơm trưa và một xấp tài liệu mới.
"Chị Lâm, em đã điều tra được lịch trình của Lục Cảnh Nghi tuần này. Anh ta đang tuyển trợ lý riêng. Yêu cầu cực kỳ khắt khe: Thông thạo 3 ngoại ngữ, có kiến thức về tài chính, chịu được áp lực cao và... ngoại hình ưa nhìn."
Tôi cầm tờ thông báo tuyển dụng lên xem. "Trợ lý riêng? Cơ hội tốt để tiếp cận 'nội bộ'."
"Nhưng mà chị..." Mễ Mễ lo lắng. "Chị đường đường là CEO, lại đi nộp đơn làm trợ lý cho người ta sao? Lỡ bị phát hiện thì danh tiếng của chị..."
"Trong hợp đồng có điều khoản bảo mật danh tính. Hơn nữa..." Tôi nhìn vào bức ảnh chân dung của Lục Cảnh Nghi trong hồ sơ, ánh mắt anh ta trong ảnh vẫn lạnh lùng và thách thức y như đêm qua. "...Lục Cảnh Nghi muốn tôi diễn. Vậy thì tôi sẽ cho anh ta thấy, tôi là 'Ảnh hậu' trong cái ngành này."
Tôi đứng dậy, đi về phía tủ quần áo âm tường trong văn phòng. Ở đó treo đầy đủ các loại trang phục cho mọi vai diễn: Từ ngây thơ, công sở, cho đến quyến rũ, bốc lửa.
Tôi chọn một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng chiết eo, kết hợp với chân váy bút chì xẻ tà hơi cao một chút - vừa đủ lịch sự để phỏng vấn, nhưng cũng vừa đủ gợi cảm để đàn ông phải liếc nhìn lần thứ hai.
"Mễ Mễ, chuẩn bị hồ sơ giả cho chị. Tên: Lâm Chi. Tốt nghiệp Harvard, vừa về nước. Tính cách: Tham vọng, lẳng lơ và... mê tiền."
Mễ Mễ há hốc mồm: "Chị định diễn vai 'hồ ly tinh công sở' hả?"
Tôi tô lại màu son đỏ thẫm lên môi, nhìn mình trong gương. Cô gái trong gương mỉm cười, một nụ cười đầy khiêu khích.
"Đúng vậy. Lục Cảnh Nghi muốn một lý do để bị vợ chưa cưới chán ghét? Tôi sẽ trở thành lý do lớn nhất của anh ta."
Cuộc chơi bắt đầu rồi, Lục Tổng. Hy vọng anh đủ bản lĩnh để không bị con "hồ ly" này nuốt chửng.