Tòa nhà Lục Thị, 9 giờ sáng.
Không khí ở tầng 68 căng thẳng như một phòng hồi sức cấp cứu. Hai mươi ứng viên xinh đẹp, bằng cấp đầy mình đang ngồi xếp hàng dọc hành lang, không ai nói với ai câu nào, nhưng ánh mắt liếc nhìn nhau thì tóe lửa.
Tôi – lúc này đang trong vai Lâm Chi – thong thả bước ra từ thang máy.
Tiếng giày cao gót 7 phân gõ xuống sàn đá cẩm thạch một nhịp điệu kiêu ngạo cộp, cộp. Tôi mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh, cởi hờ hai cúc trên cùng, kết hợp với chân váy bút chì ôm sát khoe trọn đường cong.
Khác với những cô gái đang căng thẳng ôm hồ sơ ôn bài ngoài kia, tôi cầm trên tay một ly Starbucks, phong thái ung dung như thể tôi đến đây để mua lại công ty này chứ không phải để xin việc.
"Cô kia, số báo danh bao nhiêu?" Chị nhân sự cau mày nhìn tôi, vẻ mặt không hài lòng với bộ trang phục "thiếu vải" (theo chuẩn công sở) của tôi.
"Số 21. Lâm Chi." Tôi mỉm cười, nụ cười ngọt ngào nhưng sặc mùi công nghiệp.
"Đến muộn 2 phút. Vào đi, Lục Tổng đang đợi."
Tôi nhướng mày. Lục Tổng đích thân phỏng vấn vòng 1 sao? Tên này rảnh rỗi thật, hay là hắn muốn xem tôi diễn trò gì?
Tôi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo với tông màu đen chủ đạo. Lục Cảnh Nghi ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun khổng lồ, lưng quay về phía cửa sổ sát đất, khiến ánh sáng ngược hắt vào tạo thành một vầng hào quang chói mắt bao quanh hắn.
Hắn không ngẩng đầu lên, tay vẫn lật giở xấp hồ sơ của ứng viên trước.
"Ngồi đi." Giọng nói lạnh băng, không có chút nhiệt độ nào.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, bắt chéo chân một cách duyên dáng nhất có thể, cố tình để lộ đường xẻ tà của chiếc váy.
Lục Cảnh Nghi cuối cùng cũng ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, từ khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng xuống đến đôi chân trần, rồi dừng lại ở tấm hồ sơ giả trên bàn.
"Lâm Chi. Thạc sĩ quản trị kinh doanh Harvard. 3 năm kinh nghiệm làm thư ký cho CEO tập đoàn tài chính ở phố Wall." Hắn đọc trích ngang, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. "Hồ sơ giả làm khéo đấy. Tốn bao nhiêu tiền để mua cái bằng này?"
Tôi giật mình. Hắn đang diễn hay đang vạch trần tôi thật? Rõ ràng trong kịch bản đâu có đoạn này?
"Lục Tổng nói đùa." Tôi nghiêng đầu, chớp mắt ngây thơ. "Thực lực của tôi còn đắt giá hơn tấm bằng đó nhiều."
Lục Cảnh Nghi gấp hồ sơ lại, ném mạnh xuống bàn bộp một cái. Âm thanh vang lên khô khốc khiến tim tôi lỡ một nhịp.
"Cô biết tại sao 20 người trước cô đều bị đuổi về không?" Hắn đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc, tiến về phía tôi.
Áp lực từ người đàn ông này tỏa ra quá lớn. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên dây thần kinh của tôi.
"Vì họ quá giỏi?" Tôi đáp bừa.
"Vì họ quá đứng đắn."
Lục Cảnh Nghi cúi người xuống, hai tay chống lên thành ghế của tôi, khuôn mặt hắn ghé sát mặt tôi, gần đến mức tôi có thể đếm được từng sợi lông mi dài rậm của hắn. Hơi thở nóng ấm của hắn phả vào vành tai tôi, trái ngược hoàn toàn với lời nói lạnh lùng:
"Vị trí tôi cần tuyển không phải là một thư ký biết pha cà phê hay sắp xếp lịch trình. Tôi cần một... bình hoa di động. Một kẻ biết dùng nhan sắc để chắn rượu, biết dùng thủ đoạn để đuổi khéo những người phụ nữ phiền phức bám theo tôi. Và quan trọng nhất..."
Hắn dừng lại, ánh mắt đen thẫm xoáy sâu vào mắt tôi, như muốn nhìn thấu lớp mặt nạ "Lâm Chi" để chạm đến Triệu Tuệ Lâm bên trong.
"...là một kẻ đủ tham lam để tôi có thể dùng tiền điều khiển."
Tôi nín thở. Tên này đang thử tôi. Hắn muốn xem tôi có dám vứt bỏ lòng tự trọng để nhập vai "hồ ly tinh" hay không.
Được thôi, Lục Cảnh Nghi. Anh muốn chơi, tôi chiều.
Tôi không lùi lại mà còn táo bạo rướn người lên, khoảng cách giữa môi tôi và môi hắn chỉ còn một tờ giấy mỏng. Tôi đưa ngón tay trỏ, vẽ một vòng tròn vô hình trên ngực áo vest của hắn, giọng nói chuyển sang tông nũng nịu, lả lơi:
"Lục Tổng, nếu nói về tham lam, thì anh tìm đúng người rồi. Chỉ cần anh trả đủ tiền, đừng nói là chắn rượu, chắn đạn tôi cũng làm. Còn về thủ đoạn..."
Tôi ghé sát tai hắn, thì thầm: "...tôi đảm bảo sẽ khiến những cô gái quanh anh phải khóc thét mà bỏ chạy. Kể cả... vị hôn thê cao quý của anh."
Không gian như đóng băng lại trong vài giây.
Tôi chờ đợi một phản ứng. Tức giận? Hài lòng? Hay ghê tởm?
Bất ngờ, Lục Cảnh Nghi bật cười. Tiếng cười trầm thấp, khàn khàn vang lên từ lồng ngực. Hắn đứng thẳng dậy, quay lưng đi về phía bàn làm việc, phất tay.
"Được. Nhận việc ngay hôm nay."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ ải đầu tiên đã qua.
"Nhưng..." Hắn nói thêm, giọng nói bỗng trở nên sắc lẹm như dao mổ. "Quy tắc số 1 của tôi: Không được phép có tình cảm riêng tư nơi công sở. Đặc biệt là với tôi."
Hắn quay lại, ném cho tôi một ánh nhìn cảnh cáo đầy ẩn ý:
"Cô diễn vai hồ ly tinh rất đạt. Nhưng nhớ cho kỹ, cô là nhân viên của tôi, là công cụ của tôi. Đừng bao giờ ảo tưởng mình có thể trở thành bà chủ của cái ghế này."
Cơn giận bùng lên trong tôi. Hắn ta coi thường tôi? Hắn nghĩ tôi sẽ rung động trước cái bản mặt tiền này sao?
Tôi đứng dậy, chỉnh lại váy áo, khôi phục vẻ mặt chuyên nghiệp nhưng ánh mắt thì sắc lạnh không kém:
"Lục Tổng yên tâm. Gu đàn ông của tôi là những người ấm áp, biết chiều chuộng. Còn loại người lạnh lùng, độc đoán như anh... cho thêm tiền tôi cũng không nuốt trôi."
Lục Cảnh Nghi không giận, ngược lại ánh mắt còn lóe lên một tia thích thú.
"Tốt. Giữ lấy thái độ đó. Bây giờ, ra ngoài pha cho tôi một ly cà phê. Đen, không đường, đá riêng."
"Tôi là trợ lý cấp cao, không phải tạp vụ..."
"Lương thử việc 100 triệu một tháng." Hắn cắt ngang.
Tôi nuốt trôi cục tức xuống cổ họng, nở nụ cười rạng rỡ:
"Vâng, Lục Tổng chờ một lát. Cà phê sẽ có ngay ạ."
Tôi xoay người bước ra cửa, trong lòng thầm nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà hắn.
Vừa đóng cửa lại, tôi nghe thấy tiếng Mễ Mễ thì thầm qua tai nghe siêu nhỏ (tôi vẫn luôn đeo để liên lạc với team):
"Chị Lâm, sao rồi? Ổn không?"
Tôi nghiến răng: "Ổn cái khỉ mốc. Hắn ta không phải là khách hàng. Hắn ta là chủ nợ từ kiếp trước của chị!"
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cuộc đối đầu vừa rồi chỉ kéo dài 5 phút, nhưng tôi cảm giác như vừa trải qua một trận đấu trí sinh tử.
Lục Cảnh Nghi nguy hiểm hơn tôi tưởng. Hắn biết cách dồn ép người khác, biết cách dùng tiền để sỉ nhục và khiêu khích đối phương.
Nhưng hắn đã sai lầm khi chọc giận Triệu Tuệ Lâm này.
Anh muốn tôi làm bình hoa? Được, tôi sẽ là cái bình hoa đắt nhất, đẹp nhất, và cũng... dễ vỡ nhất, để những mảnh vỡ đó đâm nát cái cuộc sống hoàn hảo giả tạo của anh.