MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng Chia LyChương 4: BẢN HỢP ĐỒNG MA QUỶ - ĐIỀU KHOẢN SỐ 13

Bản Hợp Đồng Chia Ly

Chương 4: BẢN HỢP ĐỒNG MA QUỶ - ĐIỀU KHOẢN SỐ 13

1,312 từ · ~7 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce lướt đi êm ái trên đường phố Sài Gòn rực rỡ ánh đèn. Bên trong xe, không khí đông đặc như thể người ta vừa bơm đầy nitơ lỏng.

Lục Cảnh Nghi ngồi bên cạnh tôi, thân hình cao lớn của hắn chiếm trọn một góc không gian. Hắn đang tập trung đọc báo cáo trên máy tính bảng, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt lạnh lùng không góc chết. Còn tôi, trong chiếc đầm lụa đỏ xẻ cao táo bạo, đang mải mê dặm lại màu son.

"Lát nữa tại bữa tiệc của Tống gia, cô biết mình phải làm gì rồi chứ?" Hắn không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên.

"Lục Tổng yên tâm. Nhiệm vụ của tôi là làm 'vật cản' giữa anh và Tống tiểu thư, đồng thời thể hiện cho cả thế giới thấy anh là một gã đàn ông tồi tệ, dung túng cho nhân viên bắt nạt vợ chưa cưới." Tôi thu lại thỏi son, mỉm cười chuyên nghiệp.

Lục Cảnh Nghi đột ngột đóng máy tính lại. Hắn xoay người sang phía tôi, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở bờ vai trần và phần cổ khoét sâu của tôi.

"Cô Triệu, tôi cần nhắc lại cho cô nhớ." Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mép tập hồ sơ tôi đang cầm, rồi dừng lại ở dòng tiêu đề: Dự án Liberty. "Bản hợp đồng này không phải là trò chơi. Nó là một bản giao kèo với quỷ dữ."

Hắn lật đến trang cuối cùng, ngón tay trỏ chỉ vào một dòng chữ nhỏ được in nghiêng ở dưới cùng – Điều khoản số 13.

Tôi nheo mắt đọc thầm: "Trong thời gian thực hiện hợp đồng, Bên B (Triệu Tuệ Lâm) phải đảm bảo mọi cảm xúc cá nhân đều là giả. Tuyệt đối không được để phát sinh tình cảm thật với Bên A (Lục Cảnh Nghi). Nếu vi phạm, Bên B sẽ bị tước bỏ mọi thù lao và bị cấm hành nghề vĩnh viễn trong lĩnh vực tư vấn."

Tôi bật cười, tiếng cười giòn tan vang lên trong không gian hẹp.

"Lục Tổng lo xa quá rồi. Tôi làm nghề 'dọn rác tình ái', hàng ngày chứng kiến đủ loại đàn ông phản bội, lừa lọc. Với tôi, tình yêu là thứ xa xỉ phẩm dễ hư hỏng nhất. Tôi chỉ yêu tiền của anh thôi."

"Tốt nhất là như vậy." Hắn thu tay về, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh băng thường lệ.

Xe dừng lại trước sảnh khách sạn Park Hyatt.

Cánh cửa mở ra, hàng chục ống kính máy ảnh lóe sáng liên tục. Lục Cảnh Nghi bước xuống trước, sau đó hắn vòng sang, lịch thiệp đưa tay ra cho tôi.

Tôi đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của hắn. Một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến tôi khựng lại trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã lấy lại vẻ lả lơi của một "hồ ly tinh" thực thụ. Tôi ôm lấy cánh tay hắn, ép sát bầu ngực căng đầy vào lớp áo vest đắt tiền, cùng hắn bước vào sảnh tiệc.

Ngay lập tức, chúng tôi trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Những lời xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

"Đó không phải là Lục Cảnh Nghi sao? Cô gái bên cạnh anh ta là ai vậy?" "Nhìn lẳng lơ quá, không giống Tống tiểu thư chút nào." "Nghe nói là trợ lý mới, nhưng nhìn cách họ thân mật kìa..."

Giữa đám đông sang trọng, một người phụ nữ trong bộ đầm trắng thuần khiết, quý phái như một thiên nga trắng đang bước về phía chúng tôi. Đó chính là Tống Giai Kỳ.

Khuôn mặt cô ta xinh đẹp không tỳ vết, nhưng khi nhìn thấy cánh tay tôi đang ôm chặt lấy Lục Cảnh Nghi, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, một tia lửa giận vụt qua rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi nụ cười hoàn hảo.

"Cảnh Nghi, anh đến rồi." Giọng cô ta dịu dàng, nhưng ánh mắt lại găm thẳng vào tôi. "Và đây là...?"

Lục Cảnh Nghi không buông tay tôi ra, ngược lại còn siết nhẹ như để trêu tức cô ta. Hắn hờ hững đáp:

"Đây là Lâm Chi, trợ lý riêng mới của anh. Cô ấy rất thạo việc, đi đâu anh cũng phải mang theo mới yên tâm."

"Trợ lý riêng?" Tống Giai Kỳ lặp lại, ánh nhìn khinh bỉ quét qua chiếc đầm đỏ của tôi. "Trợ lý riêng của anh ăn mặc... phá cách thật đấy. Cô Lâm, đây là tiệc tối của gia đình, cô có vẻ hơi nhầm lẫn địa điểm rồi."

Tôi không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn tự tin rướn người, hôn nhẹ lên cằm Lục Cảnh Nghi một cái trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Hành động táo bạo này khiến cả sảnh tiệc nín thở.

"Tống tiểu thư quá lời rồi." Tôi nũng nịu nói, giọng nói ngọt xớt như mật đào. "Lục Tổng nói hôm nay đi tiệc rất mệt, cần một người biết 'thư giãn' ở bên cạnh. Tôi thấy bộ váy này rất hợp để giúp anh ấy giải tỏa căng thẳng mà, đúng không Cảnh Nghi?"

Tôi cố tình gọi thẳng tên hắn một cách thân mật.

Sắc mặt Tống Giai Kỳ tái mét. Cô ta siết chặt ly rượu vang trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Sự kiêu hãnh của một đại tiểu thư đang bị chà đạp nghiêm trọng.

"Cảnh Nghi! Anh để cô ta nói năng như vậy sao?"

Lục Cảnh Nghi khẽ nhấp một ngụm rượu, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra: "Lâm Chi tính tình hơi thẳng thắn, nhưng anh thích sự thật thà đó của cô ấy. Em đừng chấp nhặt."

Đây chính là nhát dao chí mạng. Sự bao che công khai của Lục Cảnh Nghi dành cho "tiểu tam" ngay trước mặt vợ chưa cưới là đòn sỉ nhục lớn nhất đối với Tống Giai Kỳ.

"Hai người... được lắm!" Tống Giai Kỳ nghiến răng, quay lưng bỏ đi trong sự bẽ bàng.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta, trong lòng thầm đắc thắng. Bước đầu tiên: Thành công mỹ mãn.

"Diễn xong chưa?" Giọng nói của Lục Cảnh Nghi vang lên ngay sát đỉnh đầu tôi, lạnh lùng và không chút cảm xúc.

Tôi buông tay hắn ra, lùi lại một bước, nụ cười lẳng lơ lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt bình thản của một chuyên gia.

"Xong rồi. Lục Tổng thấy tôi diễn có đạt không? Chắc chắn sáng mai tin đồn về việc anh sủng hạnh trợ lý, ghẻ lạnh vợ chưa cưới sẽ tràn ngập các mặt báo."

Lục Cảnh Nghi không trả lời. Hắn nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm như muốn hút sạch không khí xung quanh. Bất ngờ, hắn đưa tay lên, dùng ngón cái lau nhẹ vết son đỏ còn dính trên cằm mình – dấu vết từ nụ hôn lúc nãy của tôi.

Hắn nhìn vết son trên đầu ngón tay, rồi lại nhìn tôi, giọng nói khản đặc đầy nguy hiểm:

"Cô Triệu, nhớ lấy Điều khoản số 13. Đừng để đến lúc tôi chán ghét cô, mà cô lại không nỡ rời đi."

Tôi nhìn hắn, tim bỗng đập lệch một nhịp mà không rõ lý do. Tôi hất cằm, đáp lại một cách kiêu ngạo:

"Lục Tổng lo cho mình trước đi. Tôi sợ người không nỡ rời đi... chính là anh đấy."

Hai chúng tôi đứng giữa sảnh tiệc lộng lẫy, bốn mắt nhìn nhau. Xung quanh là tiếng nhạc du dương và những lời tán tụng giả dối, nhưng giữa chúng tôi chỉ có một bản hợp đồng ma quỷ đang dần dần siết chặt, kéo cả hai vào một hố sâu không có lối thoát.