MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng Chia LyChương 5: BƯỚC ĐẦU TIÊN CỦA KẾ HOẠCH - XÂM NHẬP HÀO MÔN

Bản Hợp Đồng Chia Ly

Chương 5: BƯỚC ĐẦU TIÊN CỦA KẾ HOẠCH - XÂM NHẬP HÀO MÔN

1,354 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp len lỏi qua lớp rèm cửa dày đặc của căn hộ, điện thoại tôi đã rung lên bần bật.

"Triệu Tuệ Lâm, trong vòng 30 phút nữa, dọn toàn bộ đồ đạc của cô đến biệt thự Lục gia ở Thảo Điền."

Giọng nói của Lục Cảnh Nghi qua điện thoại vẫn như cũ, ngắn gọn và mang tính ra lệnh tuyệt đối. Tôi còn chưa kịp ngáp xong một cái thì hắn đã dập máy.

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, lầm bầm: "Tên điên này, coi tôi là giúp việc theo giờ chắc?"

Mễ Mễ đang ngủ nướng trên sofa cũng bị tiếng động làm cho tỉnh giấc. Cô nàng dụi mắt nhìn tôi: "Chị Lâm, 'Cá mập' lại triệu hồi chị à?"

"Hắn muốn chị dọn đến nhà hắn." Tôi vừa ném quần áo vào vali vừa đáp. "Đây là bước tiếp theo để hiện thực hóa cái danh 'trợ lý riêng'. Tống Giai Kỳ là người rất đa nghi, nếu chị chỉ xuất hiện ở công ty, cô ta sẽ sớm nhận ra đây là kịch bản."

Mễ Mễ tặc lưỡi: "Lửa gần rơm đấy chị nhé. Chị nhớ Điều khoản số 13, đừng để 'cháy' luôn cả vốn lẫn lời."

Tôi không đáp, chỉ nhếch môi. Triệu Tuệ Lâm tôi, thứ gì cũng có thể mất, nhưng trái tim thì luôn được khóa kỹ trong két sắt rồi.

Biệt thự của Lục Cảnh Nghi nằm tách biệt trong một khu đất rộng lớn, bao quanh là những hàng cây được cắt tỉa hoàn hảo. Nó không phô trương như lâu đài, nhưng sự tối giản và sang trọng của nó đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Lục Cảnh Nghi đứng ở sảnh chính, khoanh tay trước ngực, nhìn tôi bước xuống từ chiếc taxi với chiếc vali to đùng.

"Đến muộn 15 phút." Hắn liếc đồng hồ.

"Sài Gòn kẹt xe, Lục Tổng nên mua cho tôi một chiếc trực thăng nếu muốn tôi xuất hiện trong chớp mắt." Tôi thản nhiên đáp, tháo kính râm ra và nhìn quanh ngôi nhà.

"Phòng của cô ở tầng hai, đối diện phòng tôi." Hắn quay lưng đi lên cầu thang. "Mọi chi phí sinh hoạt tôi sẽ chi trả, nhưng quy tắc của ngôi nhà này là: Không được chạm vào đồ đạc của tôi, không được vào thư phòng nếu không có lệnh, và... không được xuất hiện trong tình trạng thiếu vải khi có người làm."

Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ cười khẩy. Càng cấm, tôi càng muốn làm.

Buổi chiều hôm đó, kế hoạch "Xâm nhập hào môn" chính thức bắt đầu.

Lục Cảnh Nghi tổ chức một buổi trà chiều nhỏ, mời một vài đối tác quan trọng và tất nhiên không thể thiếu "vị hôn thê" Tống Giai Kỳ. Đây là cơ hội để tôi khẳng định vị thế "kẻ thứ ba" một cách danh chính ngôn thuận nhất.

Tôi chọn một chiếc váy lụa màu đen ôm sát, cổ chữ V sâu thẳm, trang điểm theo tông sắc sảo. Tôi không xuất hiện ngay từ đầu mà đợi đến khi mọi người đang trò chuyện rôm rả, mới chậm rãi bước xuống cầu thang với một xấp tài liệu trên tay.

"Cảnh Nghi, anh quên tài liệu mật này ở phòng em này." Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "phòng em" và dùng tông giọng mềm mỏng nhất có thể.

Cả phòng khách im bặt. Tống Giai Kỳ đang cầm tách trà, bàn tay cô ta run lên khiến nước trà sóng sánh ra ngoài đĩa sứ. Những vị đối tác nhìn tôi với ánh mắt đầy tò mò và phán xét.

Lục Cảnh Nghi rất phối hợp, hắn đứng dậy, bước về phía tôi và tự nhiên vòng tay qua eo tôi, nhận lấy xấp tài liệu.

"Cảm ơn em. Lần sau cứ để đó, anh sẽ qua lấy."

Cú đánh này quá đau đối với Tống Giai Kỳ. Cô ta đứng phắt dậy, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo vì giận dữ.

"Lục Cảnh Nghi! Anh quá đáng vừa thôi! Tại sao cô ta lại ở đây? Lại còn... ở trong phòng anh?"

Lục Cảnh Nghi bình thản nhìn cô ta: "Lâm Chi là trợ lý đặc biệt, cô ấy cần ở gần để xử lý công việc 24/7. Giai Kỳ, em là tiểu thư khuê các, đừng để mất hình tượng trước mặt khách khứa."

"Anh..." Tống Giai Kỳ nghẹn lời. Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt như muốn xé xác tôi thành trăm mảnh. "Cô Lâm, cô nghĩ mình là ai? Chỉ là một con chó được nuôi để giải trí thôi, đừng tưởng leo lên giường là có thể làm phu nhân Lục gia!"

Tôi không giận, ngược lại còn tiến lên một bước, đứng đối diện với cô ta. Tôi ghé sát tai cô ta, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe:

"Tống tiểu thư, con chó này... lại đang được người đàn ông của cô nâng niu đấy. Cô có biết mùi hương trên người anh ấy lúc ban đêm... thơm thế nào không?"

Chát!

Một tiếng tát khô khốc vang lên giữa phòng khách.

Tống Giai Kỳ không kìm chế được nữa đã ra tay. Tôi cố tình không tránh, để cái tát khiến mặt mình lệch sang một bên. Ngay lập tức, tôi ngã xuống sàn, đôi mắt ngấn lệ nhìn Lục Cảnh Nghi một cách đầy tội nghiệp.

"Giai Kỳ! Em làm cái gì vậy?" Lục Cảnh Nghi gầm lên, hắn đẩy cô ta ra và cúi xuống đỡ tôi.

"Anh bảo vệ nó? Anh vì một con đàn ông rẻ tiền mà đẩy em?" Tống Giai Kỳ hét lên trong nước mắt, rồi đùng đùng bỏ chạy ra khỏi biệt thự.

Các vị khách cũng ngượng ngùng cáo lui ngay sau đó.

Khi cánh cửa lớn đóng sập lại, không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Lục Cảnh Nghi vẫn đang ôm eo tôi, tay hắn vẫn còn chạm vào bên má đang sưng đỏ của tôi.

Tôi lập tức thu lại vẻ mặt đáng thương, đẩy hắn ra và đứng dậy, phủi bụi trên váy.

"Nào, Lục Tổng. Cái tát này đáng giá bao nhiêu? Tôi nghĩ ít nhất cũng phải thêm một con số 0 vào thù lao đấy." Tôi mỉm cười, dù vết thương bắt đầu thấy rát.

Lục Cảnh Nghi không cười. Hắn nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm đến đáng sợ. Hắn tiến lại gần, ép tôi vào thành cầu thang, bàn tay hắn thô bạo nâng cằm tôi lên.

"Cô Triệu, cô thực sự là một kẻ điên. Cô không sợ cô ta sẽ giết cô sao?"

"Tôi sợ nghèo hơn là sợ chết." Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. "Nhiệm vụ của tôi là làm cô ta phát điên, và tôi đã thành công. Anh nên cảm ơn tôi mới đúng."

Lục Cảnh Nghi im lặng. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Bất ngờ, hắn cúi xuống, môi hắn lướt nhẹ qua bên má bị tát của tôi, hơi thở nóng hổi khiến tôi rùng mình.

"Đừng dùng cái miệng đó để nói về tiền bạc vào lúc này." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. "Cô đóng vai hồ ly tinh đạt đến mức... tôi suýt nữa thì quên mất đây chỉ là một bản hợp đồng."

Tim tôi đập loạn nhịp. Điều khoản số 13 bỗng nhiên hiện lên trong đầu như một hồi chuông cảnh báo.

Tôi đẩy hắn ra, cố gắng giữ giọng bình thản: "Lục Tổng, diễn xong rồi. Tôi đi chườm đá đây."

Tôi chạy vội lên lầu, không dám quay đầu lại.

Bước đầu tiên của kế hoạch đã thành công: Tôi đã chính thức trở thành cái gai trong mắt Tống Giai Kỳ. Nhưng cái giá phải trả... có vẻ như không chỉ là một cái tát.

Ở dưới lầu, Lục Cảnh Nghi vẫn đứng im trong bóng tối, nhìn theo bóng lưng của tôi. Hắn đưa tay chạm lên môi mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán.