Nếu như ở biệt thự là một vở kịch kín đáo, thì tại trụ sở Lục Thị, chúng tôi đang trình diễn một bộ phim dài tập ngay trước mắt hàng nghìn nhân viên.
Tôi bước ra khỏi thang máy chuyên dụng dành cho CEO với một bộ đồ không thể "nhức mắt" hơn: chiếc đầm nhung đỏ sẫm ôm sát, đường xẻ tà cao ngút ngàn mỗi bước đi lại thấp thoáng đôi chân dài miên man. Trên cổ tôi là chiếc vòng kim cương lấp lánh – món quà "hối lộ" mà tôi bắt Lục Cảnh Nghi phải mua để bù đắp cho cái tát ở chương trước.
"Chị Lâm Chi, cà phê của Lục Tổng..." Cô thư ký nhỏ ở sảnh ngoài lắp bắp khi thấy tôi.
"Để đó đi, tôi mang vào cho." Tôi nháy mắt, tự nhiên cầm lấy tách cà phê rồi đẩy thẳng cửa phòng Tổng tài mà không thèm gõ.
Bên trong, Lục Cảnh Nghi đang họp video với các cổ đông lớn. Thấy tôi đường đột xông vào, hắn không hề tức giận, ngược lại còn dừng cuộc họp, thản nhiên tắt camera nhưng vẫn để mic mở.
"Đến rồi à?" Hắn tựa lưng vào ghế, ánh mắt lười biếng quét qua người tôi.
"Cà phê của anh đây, Cảnh Nghi." Tôi nũng nịu, cố tình cúi thấp người khi đặt tách sứ xuống bàn, để lộ một khoảng xuân quang lấp ló ngay trước mặt hắn... và có lẽ là ngay trong tầm nghe của các cổ đông qua mic.
"Ngoan." Hắn vươn tay, kéo tôi ngồi bệt lên đùi mình.
Tôi hơi khựng lại. Trong kịch bản không có đoạn ngồi lên đùi! Nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đang tràn đầy ý cười trêu chọc của hắn, tôi hiểu mình không được phép lùi bước. Tôi vòng tay qua cổ hắn, tay kia vân vê lọn tóc mai của hắn, giọng nũng nịu:
"Tối qua anh làm người ta mệt muốn chết, sáng nay còn bắt đi làm sớm. Anh thật là tệ bạc quá đi..."
Đầu dây bên kia cuộc họp video vang lên những tiếng hắng giọng ngượng ngùng, rồi một vị cổ đông lớn tuổi lên tiếng đầy gay gắt: "Lục Tổng! Anh đang làm cái quái gì vậy? Chúng ta đang bàn về dự án cả nghìn tỷ, anh lại để một cô gái không rõ lai lịch làm loạn trong văn phòng sao?"
Lục Cảnh Nghi thản nhiên tắt mic. Hắn xoay ghế lại, ép sát tôi vào lồng ngực vững chãi của mình.
"Diễn tốt đấy." Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi. "Nhưng cô có biết, sau hôm nay, danh tiếng 'vị Tổng tài nghiêm túc' của tôi sẽ đổ xuống sông xuống biển không?"
"Đó chẳng phải là điều anh muốn sao?" Tôi nhếch môi, ngón tay nghịch ngợm tháo chiếc cà vạt của hắn ra. "Lục Tổng sa đọa vì mỹ nhân, bỏ bê chính sự... Tống Giai Kỳ mà nghe được tin này, chắc chắn sẽ đến đây làm loạn lần nữa cho xem."
Đúng như dự đoán. Chưa đầy một tiếng sau, tiếng giày cao gót nện thình thịch ngoài hành lang báo hiệu "bão" đã về.
Tống Giai Kỳ xông vào, lần này cô ta không đi một mình mà đi cùng với Tống phu nhân – mẹ cô ta, một người phụ nữ sắc sảo và quyền lực không kém.
"Lục Cảnh Nghi! Anh nhìn xem anh đang biến công ty thành cái gì?" Tống phu nhân đập mạnh túi xách xuống bàn, ánh mắt khinh miệt nhìn tôi đang thong thả dũa móng tay trên sofa. "Để một loại phụ nữ rẻ tiền ngồi chễm chệ ở đây, anh coi nhà họ Tống chúng tôi là trò đùa à?"
Lục Cảnh Nghi không đứng dậy, hắn chỉ lạnh nhạt đáp: "Lâm Chi là người của con. Ai rẻ tiền, ai đắt giá, con tự có mắt để nhìn."
"Anh...!" Tống Giai Kỳ uất ức đến phát khóc. "Cảnh Nghi, cô ta đã cho anh uống bùa mê thuốc lú gì? Anh có biết bố em đang rất giận không? Dự án hợp tác giữa hai nhà có thể bị hủy bỏ đấy!"
"Vậy thì cứ hủy đi." Lục Cảnh Nghi đứng dậy, bước đến bên cạnh tôi, đặt tay lên vai tôi một cách đầy chiếm hữu. "Nếu hôn nhân mà không có tự do, thì tôi thà chọn mỹ nhân còn hơn chọn giang sơn."
Câu nói này như một đòn chí mạng đánh sập hoàn toàn lòng kiêu hãnh của Tống Giai Kỳ. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Lục Cảnh Nghi, đôi mắt tràn đầy thù hận:
"Được... được lắm! Các người hãy đợi đấy! Triệu Tuệ Lâm, cô tưởng cô thắng sao? Tôi sẽ khiến cô biến khỏi cái thành phố này trong nhục nhã!"
Tôi mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng chứa đầy gai nhọn: "Tống tiểu thư, chúc cô sớm tìm được người đàn ông... thực sự thuộc về mình."
Sau khi mẹ con nhà họ Tống rời đi trong cơn thịnh nộ, văn phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi thở hắt ra một hơi, rũ bỏ hoàn toàn vẻ lẳng lơ, đứng dậy định rời đi.
Bất ngờ, Lục Cảnh Nghi nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh lại.
"Cô Triệu, cô diễn vai 'hồ ly tinh' đạt đến mức tôi bắt đầu tò mò..." Hắn nhìn sâu vào mắt tôi, bàn tay siết chặt đầy áp lực. "...trong cái đầu đầy toan tính của cô, có bao giờ tồn tại một chút cảm xúc thật nào không? Hay tất cả, kể cả cái nhìn tình tứ vừa rồi, đều có thể quy đổi thành tiền?"
Tôi khựng lại. Điều khoản số 13 nhói lên trong tâm trí như một lời nhắc nhở lạnh lùng.
"Lục Tổng, anh quên rồi sao?" Tôi gạt tay hắn ra, nụ cười trở nên xa cách. "Với chuyên gia như tôi, cảm xúc thật là thứ rác rưởi nhất. Nó chỉ làm hỏng việc mà thôi. Anh cứ chuẩn bị sẵn tiền thưởng đi, vì Tống Giai Kỳ sắp bỏ cuộc rồi đấy."
Tôi quay lưng bước đi, không để hắn nhìn thấy sự bối rối trong ánh mắt mình.
Nhưng khi bước vào thang máy, tôi phát hiện ra lòng bàn tay mình đang run rẩy. Lục Cảnh Nghi không chỉ muốn hủy hoại danh tiếng của chính mình, hắn đang dần dần bóc tách lớp vỏ bọc mà tôi hằng kiêu ngạo.
Vị Tổng tài sa đọa này... hình như đang muốn kéo tôi xuống vực thẳm cùng hắn.