Tại trụ sở của The Untying Knot.
Tôi đang ngồi trong phòng làm việc, gỡ bỏ bộ tóc giả và lớp trang điểm đậm của "Lâm Chi". Gương mặt trong gương dần trở về với Triệu Tuệ Lâm lý trí và lạnh lùng. Thế nhưng, tiếng gõ cửa dồn dập của Mễ Mễ đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Chị Lâm! Hỏng rồi! Tống Giai Kỳ... cô ta đang ở sảnh chờ!"
Tôi khựng lại, chiếc bông tẩy trang trên tay rơi xuống đất. "Cô ta tìm đến đây bằng cách nào?"
"Em không biết, hình như cô ta đã thuê người theo dõi xe của chị từ tối qua." Mễ Mễ lo lắng đến mức mặt cắt không còn giọt máu. "Chị có muốn lánh mặt không?"
Tôi hít một hơi thật sâu, nhanh chóng mặc chiếc blazer đen chuyên nghiệp, thắt lại mái tóc cao gọn gàng. "Không cần. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Mời cô ta vào."
Cánh cửa phòng làm việc mở ra.
Tống Giai Kỳ bước vào với phong thái của một thiên kim tiểu thư thực thụ. Không còn vẻ mất kiểm soát như ở văn phòng Lục Thị, hôm nay cô ta hoàn hảo đến từng milimet: từ mái tóc xoăn sóng nhẹ nhàng, bộ váy tweed sang trọng của Dior cho đến nụ cười mỉm chuẩn mực của một "vị hôn thê hào môn".
Cô ta thong thả ngồi xuống ghế đối diện tôi, tháo gỡ đôi găng tay ren, ánh mắt lướt qua tấm biển tên trên bàn: CEO TRIỆU TUỆ LÂM.
"Thì ra đây mới là bộ mặt thật của cô." Tống Giai Kỳ cất giọng, nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm. "Chuyên gia tư vấn chia tay. Cái tên 'The Untying Knot' này nghe cũng thú vị đấy."
Tôi mỉm cười, đẩy tách trà về phía cô ta: "Tống tiểu thư quả là danh bất hư truyền. Tìm thấy tôi nhanh hơn tôi tưởng."
"Cô Triệu, chúng ta đừng diễn kịch nữa." Cô ta đặt một xấp ảnh lên bàn. Đó là ảnh tôi đang chỉ đạo nhân viên trong các vụ việc trước đó. "Cô không phải là trợ lý, cũng chẳng phải người tình của Cảnh Nghi. Cô chỉ là một món hàng mà anh ấy thuê về để chọc tức tôi, đúng không?"
Tôi im lặng, chờ đợi quân bài tiếp theo của cô ta.
"Tôi biết Cảnh Nghi." Tống Giai Kỳ tự tin tựa lưng vào ghế. "Anh ấy là người kiêu ngạo, anh ấy không bao giờ yêu một người như cô. Anh ấy chỉ đang dùng cô làm quân cờ để phản đối cuộc hôn nhân này. Nhưng cô Triệu à, cô đánh giá thấp tôi rồi."
Cô ta nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt:
"Hợp đồng của cô với anh ấy bao nhiêu? Tôi trả gấp đôi. Chỉ cần cô làm một việc: Hãy biến thành một kẻ phản bội. Hãy để Cảnh Nghi thấy cô đang bí mật nhận tiền của tôi để tống tiền anh ấy. Tôi muốn anh ấy phải ghê tởm cô, và nhận ra rằng trên đời này, chỉ có tôi – người có cùng đẳng cấp, cùng dòng máu thượng lưu – mới là người xứng đáng đứng cạnh anh ấy."
Tôi khẽ cười, tay xoay nhẹ chiếc bút máy: "Tống tiểu thư muốn thuê tôi để 'phản gián'?"
"Đúng vậy. Cô là kẻ vì tiền mà, phải không?" Tống Giai Kỳ lấy ra một tấm séc đã ký sẵn tên, đẩy về phía tôi. "Giá nào cô cũng có thể bán mình, vậy thì hãy bán mình cho tôi với giá cao hơn."
Vào khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy sự thảm hại trong sự hoàn hảo của cô gái này. Cô ta có tất cả, nhưng lại phải dùng tiền để mua một chút cảm giác được tôn trọng từ người đàn ông không hề yêu mình.
"Rất tiếc, Tống tiểu thư." Tôi đẩy tấm séc ngược lại. "Tôi có nguyên tắc nghề nghiệp. Tôi đã nhận thù lao của Lục Tổng để giúp anh ấy đạt được mục đích, tôi sẽ không phản bội khách hàng."
"Cô nói cái gì?" Tống Giai Kỳ đập bàn, lớp vỏ bọc hoàn hảo nứt vỡ. "Cô từ chối tôi vì cái gọi là đạo đức nghề nghiệp của một kẻ chuyên đi phá hoại gia đình người khác sao?"
"Không." Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Tôi từ chối vì tôi biết, dù tôi có làm gì, Lục Cảnh Nghi cũng sẽ không quay lại với cô. Cô càng cố gắng, cô càng trở nên rẻ mạt trong mắt anh ấy."
Chát!
Lần này, tôi nhanh hơn. Tôi bắt lấy cổ tay của Tống Giai Kỳ khi cô ta định vung tay tát tôi lần thứ hai.
"Tống tiểu thư, đây là văn phòng của tôi. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ mời cô ra ngoài một cách không đẹp mặt." Tôi lạnh lùng hất tay cô ta ra.
Tống Giai Kỳ run rẩy vì giận dữ, cô ta vơ lấy túi xách, trước khi bước ra cửa còn quay lại gằn giọng:
"Triệu Tuệ Lâm, cô sẽ phải hối hận. Tôi sẽ cho Cảnh Nghi thấy bộ mặt thật của cô. Tôi sẽ chứng minh cho anh ấy thấy cô chỉ là một con rắn độc hám tiền!"
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Mễ Mễ chạy vào: "Chị Lâm, cô ta biết sự thật rồi, chúng ta phải làm sao?"
"Cô ta chưa biết hết đâu." Tôi lầm bầm. "Cô ta chỉ biết tôi được thuê, nhưng cô ta chưa biết Lục Cảnh Nghi cũng đang tham gia vào vở kịch này một cách chủ động."
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn từ Lục Cảnh Nghi:
[Tống Giai Kỳ vừa gọi cho tôi, khóc lóc nói rằng cô đang tống tiền cô ta. Tối nay về biệt thự sớm, chúng ta cần 'thảo luận' về việc cô tự ý tiếp khách riêng.]
Tôi nhìn màn hình, lòng thắt lại. Tống Giai Kỳ đã bắt đầu đi nước cờ của mình. Cô ta không cần tôi phản bội, cô ta chỉ cần tạo ra ảo giác rằng tôi đã phản bội.
Hợp đồng này, bắt đầu nhuốm mùi nguy hiểm thật sự rồi.