MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng Chia LyChương 8: CHIẾN THUẬT "MƯA DẦM THẤM LÂU" - PHÁ HOẠI TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẶT

Bản Hợp Đồng Chia Ly

Chương 8: CHIẾN THUẬT "MƯA DẦM THẤM LÂU" - PHÁ HOẠI TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẶT

1,092 từ · ~6 phút đọc

Sau cuộc "ghé thăm" của Tống Giai Kỳ tại văn phòng, tôi hiểu rằng những đòn tấn công trực diện chỉ làm cô ta thêm cảnh giác. Muốn hủy hoại một cuộc hôn nhân hào môn, đôi khi không cần một vụ ngoại tình chấn động, mà chỉ cần những vết nứt li ti nhưng không thể hàn gắn.

Tôi bắt đầu triển khai chiến thuật "Mưa dầm thấm lâu".

Mục tiêu: Biến Lục Cảnh Nghi trong mắt Tống Giai Kỳ từ một vị hôn phu hoàn hảo trở thành một kẻ có những thói quen kỳ quặc, vô tâm và hoàn toàn bị "tha hóa" bởi tôi.

Ngày thứ nhất: Thay đổi khẩu vị.

Tôi biết Tống Giai Kỳ luôn tự hào vì mình là người duy nhất nắm rõ thói quen ăn uống của Cảnh Nghi. Cô ta luôn dặn đầu bếp làm những món ít gia vị, thanh đạm vì cho rằng anh thích thế.

Trưa hôm đó, tôi tự tay vào bếp của công ty Lục Thị, làm một hộp cơm bento đầy những món cay nồng và đậm đà kiểu đường phố.

"Lục Tổng, đổi vị chút đi." Tôi thản nhiên đặt hộp cơm lên bàn làm việc của hắn.

Lục Cảnh Nghi nhướng mày nhìn đống ớt đỏ rực: "Cô muốn mưu sát tôi à? Tôi không ăn cay."

"Anh không ăn, hay là Tống tiểu thư nói anh không ăn?" Tôi nhếch môi, gắp một miếng đưa tận miệng hắn. "Thử đi, cuộc đời mà cứ nhạt nhẽo như nước lọc thì chán lắm."

Hắn nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở đôi môi đang mỉm cười đắc ý của tôi, rồi bất ngờ há miệng cắn lấy miếng thức ăn.

Đúng lúc đó, Tống Giai Kỳ đẩy cửa bước vào để đưa canh bổ dưỡng do chính tay cô ta hầm. Chứng kiến cảnh tượng "đút ăn" thân mật, cô ta đứng sững lại.

"Cảnh Nghi! Anh không ăn được cay mà! Cô ta đang làm hại bao tử của anh đấy!"

Lục Cảnh Nghi thong thả nuốt xuống, rồi lạnh lùng đáp: "Hóa ra vị cay cũng không tệ như em nói. Giai Kỳ, em mang canh về đi, anh no rồi."

Sự phủ nhận thói quen kéo dài 10 năm chỉ bằng một miếng ăn của tôi là nhát dao đầu tiên.

Ngày thứ ba: Phá nát sự đồng điệu.

Tống Giai Kỳ vốn rất coi trọng việc diện đồ đôi kín đáo với Cảnh Nghi trong các sự kiện. Cô ta đã chuẩn bị sẵn một bộ vest xanh navy cho anh để phối với chiếc váy cùng tông của mình cho buổi triển lãm tranh.

Tôi bí mật vào phòng thay đồ của hắn, giấu nhẹm bộ vest đó đi và treo lên một bộ vest màu xám khói đầy phá cách, kèm theo một chiếc khăn cài túi áo màu đỏ rượu vang – tông xuyệt tông với chiếc đầm của tôi.

Khi chúng tôi xuất hiện tại sảnh triển lãm, Tống Giai Kỳ nhìn bộ đồ của Cảnh Nghi, rồi nhìn sang tôi, mặt cô ta tái đi vì uất ức. Mọi người bắt đầu xì xào: "Nhìn kìa, Lục Tổng và cô trợ lý trông mới giống một cặp chứ."

Sự lạc lõng giữa đám đông là nhát dao thứ hai.

Ngày thứ bảy: Sự im lặng chết chóc.

Tôi dùng tài khoản của Lục Cảnh Nghi (hắn đã đưa quyền truy cập cho tôi để quản lý lịch trình) để chặn số điện thoại của Tống Giai Kỳ vào những khung giờ "nhạy cảm".

Mỗi khi cô ta gọi đến để hỏi thăm, máy luôn báo bận hoặc không liên lạc được. Khi cô ta chất vấn, Lục Cảnh Nghi chỉ trả lời hời hợt: "Anh đang bận họp với Lâm Chi, chắc sóng yếu."

Sự nghi ngờ nảy mầm từ những cuộc gọi lỡ là nhát dao thứ ba.

Đêm muộn tại biệt thự.

Tôi đang ngồi ở phòng khách, thong thả uống rượu vang và xem lại những phản hồi tiêu cực trên mạng về mối quan hệ của Lục – Tống. Mọi thứ đang đi đúng hướng.

Tiếng cửa mở, Lục Cảnh Nghi trở về. Hắn không đi thẳng lên lầu mà tiến về phía tôi, hơi rượu phảng phất cho thấy hắn vừa trải qua một buổi tiệc xã giao mệt mỏi.

"Cô Triệu, cô chơi vui chưa?" Hắn đứng trước mặt tôi, tháo lỏng cà vạt, ánh mắt thâm trầm đầy áp lực.

"Lục Tổng thấy sao? Tống tiểu thư hôm nay đã khóc lóc với báo giới rằng anh trở nên xa lạ. Đó chẳng phải là kết quả chúng ta muốn sao?" Tôi mỉm cười, nâng ly rượu về phía hắn.

Hắn đột ngột giật lấy ly rượu trên tay tôi, uống cạn, rồi ép sát tôi vào thành ghế sofa.

"Cô phá hoại cuộc sống của tôi rất giỏi. Nhưng có một điều cô làm sai rồi." Hắn cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi hắt lên môi tôi.

"Sai cái gì?" Tôi cố giữ giọng bình thản dù tim bắt đầu đập loạn.

"Cô làm cô ta ghét tôi, nhưng lại làm tôi... bắt đầu quen với sự hiện diện của cô." Bàn tay hắn luồn vào sau gáy tôi, siết nhẹ. "Điều khoản số 13, cô còn nhớ không?"

"Tôi nhớ." Tôi nghiến răng. "Tôi chỉ đang thực hiện hợp đồng."

"Vậy sao?" Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy nguy hiểm. "Vậy thì chứng minh đi. Nếu tất cả chỉ là diễn, tại sao lúc này... tim cô lại đập nhanh như thế?"

Hắn cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai tôi, một sự đụng chạm trêu ngươi.

Ngay lúc tôi định đẩy hắn ra, điện thoại của Lục Cảnh Nghi trên bàn sáng lên. Một tin nhắn ẩn danh gửi đến máy hắn:

[Lục Tổng, anh có biết 'Chuyên gia chia tay' của anh từng có một đời chồng và một đứa con ở quê không?]

Tôi nhìn thấy dòng chữ đó qua vai hắn. Toàn thân tôi đông cứng.

Kẻ nào đó đang bắt đầu đào bới quá khứ của Triệu Tuệ Lâm. Và đó là một quả bom có thể thổi bay toàn bộ bản hợp đồng này.

Lục Cảnh Nghi buông tôi ra, hắn cầm điện thoại lên, ánh mắt từ dịu dàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh như dao cạo. Hắn nhìn tôi, giọng nói khản đặc:

"Triệu Tuệ Lâm, cô còn bao nhiêu bí mật chưa nói với tôi?"

Tôi đứng lặng người giữa phòng khách lạnh lẽo. Chiến thuật "mưa dầm thấm lâu" của tôi chưa kịp hạ gục Tống Giai Kỳ, thì dường như quá khứ của tôi đã bắt đầu "thấm" ngược lại chính tôi.