Lục Cảnh Nghi không đuổi tôi đi, cũng không nổi trận lôi đình. Hắn lẳng lặng đặt điện thoại xuống bàn, xoay người bước vào bếp.
"Ngồi xuống đi. Tôi đã bảo đầu bếp chuẩn bị một bữa tối đặc biệt."
Giọng hắn bình thản đến mức rợn người. Tôi bước đến bàn ăn, cảm giác như đang bước lên đoạn đầu đài. Trên bàn là những món ăn đắt đỏ: gan ngỗng Pháp, rượu vang Chateau Margaux và những ngọn nến lung linh. Nhưng dưới ánh nến đó, ánh mắt Lục Cảnh Nghi lạnh lẽo như một lưỡi dao vừa được mài sắc.
"Nếm thử đi." Hắn đẩy đĩa gan ngỗng về phía tôi. "Cô thích những thứ đắt giá mà, đúng không?"
Tôi cầm dao nĩa, cố gắng giữ cho đôi tay không run rẩy. "Lục Tổng có chuyện gì thì cứ nói thẳng. Tôi không quen ăn cơm trong bầu không khí 'hồng môn yến' thế này."
Lục Cảnh Nghi nhấp một ngụm rượu đỏ, thong thả tựa lưng vào ghế.
"Tôi vừa nhận được một tin nhắn thú vị. Kẻ đó nói cô có một đời chồng và một đứa con ở quê." Hắn dừng lại, nhìn xoáy vào mắt tôi. "Triệu Tuệ Lâm, cô là chuyên gia xóa dấu vết, nhưng hình như vẫn còn sót lại một vài 'đống rác' chưa dọn sạch?"
Tôi đặt nĩa xuống, phát ra tiếng văng khô khốc trên đĩa sứ.
"Anh tin vào một tin nhắn ẩn danh sao? Trong giới kinh doanh, việc bôi nhọ đối thủ bằng những câu chuyện bịa đặt là chiêu trò rẻ tiền nhất."
"Tôi không tin tin nhắn." Lục Cảnh Nghi nghiêng người về phía trước, áp lực tỏa ra khiến ngọn nến trên bàn chao đảo. "Tôi chỉ tin vào phản ứng của cô. Khi nhìn thấy dòng chữ đó, đồng tử của cô co lại, nhịp tim nhanh hơn bình thường 20 nhịp. Cô đang sợ hãi."
Tôi siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Đúng vậy, tôi đang sợ. Nhưng không phải sợ hắn biết tôi có con — vì đó là lời nói dối. Tôi sợ kẻ gửi tin nhắn đó là hắn... kẻ đã hủy hoại cả thanh xuân của tôi, kẻ mà tôi đã dùng cả 10 năm để chạy trốn.
"Lục Tổng, anh thuê tôi để hủy hôn, không phải để điều tra lý lịch tư pháp của tôi." Tôi đáp trả, giọng lạnh lùng. "Nếu anh thấy tôi không đủ 'sạch' để đứng cạnh anh, chúng ta có thể chấm dứt hợp đồng ngay bây giờ."
"Chấm dứt?" Lục Cảnh Nghi bật cười, một tiếng cười khan không chút ấm áp. "Hợp đồng chỉ kết thúc khi tôi nói kết thúc. Cô nghĩ sau khi bày ra đống hỗn loạn với Tống gia, cô có thể phủi tay rời đi sao?"
Hắn đột ngột đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn, đứng ngay sau lưng tôi. Hắn cúi xuống, một tay chống lên bàn, một tay vuốt ve lọn tóc của tôi, giọng nói khản đặc thì thầm bên tai:
"Kẻ gửi tin nhắn đòi 10 tỷ để mua sự im lặng. Cô đoán xem, tôi nên trả tiền cho hắn, hay là giao cô cho Tống Giai Kỳ để cô ta tự tay xé xác cô?"
Mùi thuốc súng đã bốc lên nồng nặc. Đây không còn là một bữa tối, đây là một cuộc tống tiền kép.
"Anh muốn gì?" Tôi nhìn thẳng vào hình phản chiếu của hắn trên ô cửa kính.
"Tôi muốn sự thật." Lục Cảnh Nghi xoay ghế tôi lại, ép tôi phải nhìn trực diện vào hắn. "Về đứa trẻ đó, và về kẻ đang đe dọa cô. Tôi không thích món hàng của mình bị kẻ khác nắm thóp."
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy sự mệt mỏi rã rời. Nếu tôi không nói, Lục Cảnh Nghi với mạng lưới quan hệ của hắn cũng sẽ sớm tìm ra.
"Đứa trẻ đó... không phải con tôi." Tôi hít một hơi sâu, giọng khàn đi. "Đó là con của chị gái tôi. Chị ấy mất trong một tai nạn do gã đàn ông đó gây ra. Hắn là một con quỷ cờ bạc, kẻ đã biến cuộc đời tôi thành địa ngục. Tôi đã dùng danh nghĩa người mẹ để bảo vệ đứa bé khỏi sự truy đuổi của nợ nần. Đó là lý do trong hồ sơ cũ của tôi có sự xuất hiện của một đứa trẻ."
Lục Cảnh Nghi im lặng. Bàn tay đang siết lấy vai tôi bỗng chốc lỏng ra. Ánh mắt hắn có một chút dao động, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng che lấp.
"Kẻ đó là ai?"
"Hắn là... một sai lầm trong quá khứ của tôi."
Đúng lúc đó, chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập. Một vị khách không mời mà đến.
Màn hình camera an ninh hiện lên gương mặt giận dữ của Tống Giai Kỳ, bên cạnh cô ta là một người đàn ông lạ mặt với dáng vẻ bặm trợn, tay cầm một xấp tài liệu.
"Cảnh Nghi! Mở cửa ra! Tôi có bằng chứng cho anh thấy con hồ ly tinh này đã lừa dối anh như thế nào!" Tiếng hét của Tống Giai Kỳ vang lên qua bộ đàm.
Tôi nhìn người đàn ông đứng cạnh cô ta. Tim tôi như ngừng đập. Là hắn. Kẻ gửi tin nhắn.
Tống Giai Kỳ đã bắt tay với quỷ dữ để tiêu diệt tôi.
Lục Cảnh Nghi nhìn màn hình, rồi quay lại nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tàn nhẫn:
"Cô Triệu, bữa tối đến đây là hết rồi. Bây giờ, đến lượt cô lên sân khấu diễn màn kịch quan trọng nhất cuộc đời mình. Nếu cô thua, cái giá không chỉ là 10 tỷ, mà là mạng sống của cô đấy."
Hắn cầm điều khiển, nhấn nút mở cổng.
Trận chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu.