Cánh cổng biệt thự mở toang, kéo theo luồng gió lạnh buốt tràn vào phòng khách. Tống Giai Kỳ bước vào, gót giày cao gót nện xuống sàn nghe chát chúa như tiếng súng lên nòng. Đi bên cạnh cô ta là gã đàn ông bặm trợn – kẻ mà tôi hằng đêm vẫn mơ thấy trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất.
"Cảnh Nghi, nhìn cho kỹ đi!" Tống Giai Kỳ ném xấp tài liệu lên bàn ăn, làm đổ cả ly rượu vang đỏ thẫm. "Cô ta không phải là thạc sĩ Harvard, cũng chẳng phải chuyên gia cao sang gì cả. Cô ta là một kẻ lừa đảo, đã có chồng và một đứa con năm tuổi ở quê. Gã này chính là chồng cô ta!"
Gã đàn ông tên là gã Bình – kẻ mang danh "anh rể" nhưng thực chất là con quỷ hút máu gia đình tôi năm xưa – nhe hàm răng ố vàng ra cười đắc thắng.
"Đúng vậy, Lục Tổng. Tuệ Lâm là vợ tôi. Nó bỏ nhà đi theo trai, bỏ mặc đứa con đỏ hỏn cho tôi nuôi nấng. Tôi có giấy đăng ký kết hôn đây!"
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía tôi như những mũi dao nhọn. Tôi nhìn Lục Cảnh Nghi, hy vọng tìm thấy một chút tin tưởng, nhưng hắn vẫn ngồi đó, thản nhiên nhấp rượu, gương mặt không một chút gợn sóng.
"Triệu Tuệ Lâm, cô có gì để giải thích không?" Giọng hắn lạnh lùng đến mức khiến tôi run rẩy.
Tôi mím môi, định lên tiếng thì Tống Giai Kỳ đã cắt ngang: "Giải thích gì nữa? Cảnh Nghi, anh bị nó xỏ mũi bấy lâu nay rồi. Một người phụ nữ đê tiện như vậy không xứng đáng đứng trong ngôi nhà này!"
"Nói xong chưa?"
Lục Cảnh Nghi đột ngột đặt ly rượu xuống bàn. Hắn đứng dậy, thong thả bước về phía gã Bình. Chiều cao vượt trội và khí chất áp đảo của hắn khiến gã đàn ông kia run cầm cập, lùi lại một bước.
Hắn cầm tờ giấy đăng ký kết hôn lên, nhìn lướt qua rồi bất ngờ... xé nát nó trước mặt tất cả mọi người.
"Cảnh Nghi! Anh làm gì vậy?" Tống Giai Kỳ thốt lên kinh hãi.
Lục Cảnh Nghi không nhìn cô ta, hắn quay sang nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm bỗng chốc trở nên dịu dàng một cách lạ lùng. Hắn vươn tay, kéo tôi sát vào lòng, bàn tay siết chặt eo tôi như muốn khẳng định chủ quyền.
"Tôi biết đứa bé đó." Hắn cất giọng, âm thanh trầm bổng vang vọng khắp phòng khách. "Và tôi cũng biết gã này là ai."
Hắn quay sang gã Bình, ánh mắt lóe lên tia sát khí: "Kẻ chuyên dùng giấy tờ giả để tống tiền, lại còn dám mạo danh là chồng của người phụ nữ của tôi? Anh có biết cái giá của việc lừa gạt Lục Cảnh Nghi là gì không?"
"Người phụ nữ của anh?" Tống Giai Kỳ lắp bắp. "Nhưng... đứa bé..."
"Đứa bé đó là con tôi."
Câu nói của Lục Cảnh Nghi như một tia sét đánh ngang tai tất cả mọi người. Cả gã Bình và Tống Giai Kỳ đều sững sờ đến hóa đá. Ngay cả tôi cũng trợn tròn mắt nhìn hắn. Hắn điên rồi sao? Hắn đang nói cái quái gì vậy?
"Năm năm trước, Tuệ Lâm và tôi đã có một khoảng thời gian ở bên nhau." Lục Cảnh Nghi thản nhiên thêu dệt nên một câu chuyện tình cảm động. "Vì áp lực gia đình, cô ấy đã bí mật sinh con và giao cho chị gái nuôi nấng để bảo vệ đứa trẻ. Tôi đã tìm kiếm cô ấy suốt ngần ấy năm, và giờ cô ấy đã trở về bên tôi. Giai Kỳ, em mang một kẻ lừa đảo đến đây để vu khống mẹ của con trai tôi sao?"
"Không... không thể nào..." Tống Giai Kỳ lùi lại, gương mặt xinh đẹp tái nhợt. Sự sỉ nhục này quá lớn đối với cô ta. Vị hôn phu không chỉ ngoại tình, mà còn có con riêng với "tiểu tam".
"Cút ngay trước khi tôi gọi cảnh sát." Lục Cảnh Nghi gằn giọng.
Gã Bình thấy tình thế bất lợi, vội vàng chuồn mất. Tống Giai Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt thù hận đến tột cùng, rồi cô ta bật khóc chạy ra khỏi biệt thự.
Cánh cửa đóng sập lại. Không gian trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
Tôi lập tức đẩy Lục Cảnh Nghi ra, thở dốc: "Lục Tổng, anh có biết mình vừa nói gì không? Thừa nhận một đứa trẻ không rõ lai lịch là con mình... danh tiếng của anh sẽ hủy hoại hoàn toàn!"
Lục Cảnh Nghi không trả lời ngay. Hắn thong thả rót thêm một ly rượu, nhìn những mảnh giấy vụn trên sàn nhà.
"Đó chẳng phải là mục tiêu của bản hợp đồng sao?" Hắn quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. "Bây giờ, cả thế giới đều tin rằng tôi là một gã tồi tệ, lừa dối vị hôn thê và có con riêng. Tống gia chắc chắn sẽ hủy hôn ngay lập tức."
"Nhưng cái giá này quá đắt..." Tôi lầm bầm.
Hắn tiến lại gần tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng. Hắn nâng cằm tôi lên, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi.
"Triệu Tuệ Lâm, cô nên cảm ơn tôi. Tôi vừa cứu mạng cô khỏi gã Bình kia đấy."
"Tôi sẽ trả thêm thù lao cho anh..."
"Tôi không cần tiền." Hắn cắt ngang, ánh mắt bỗng trở nên nồng cháy, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. "Trong khoảnh khắc tôi ôm cô trước mặt họ, tôi đã nghĩ... nếu đây không phải là kịch, thì sẽ thế nào?"
Hắn cúi xuống, môi hắn chỉ cách môi tôi vài milimet. Tim tôi đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Điều khoản số 13 đang gào thét trong đầu, nhưng cơ thể tôi lại như bị đóng đinh tại chỗ.
Bất ngờ, hắn hôn tôi.
Không phải là nụ hôn diễn kịch cho người khác xem như ở buổi tiệc, mà là một nụ hôn sâu, mãnh liệt và đầy chiếm hữu. Tôi bàng hoàng, định đẩy hắn ra, nhưng đôi tay hắn siết chặt lấy tôi, khiến tôi chìm đắm trong sự cuồng nhiệt ấy.
Một giây, hai giây... lý trí của tôi dần tan biến.
Kịch giả... hình như đã thành thật mất rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi trong túi áo rung lên dữ dội. Là cuộc gọi từ Mễ Mễ. Tôi giật mình đẩy Lục Cảnh Nghi ra, hổn hển bắt máy.
"Chị Lâm! Có biến lớn! Tống Giai Kỳ không về nhà, cô ta đang đứng trên sân thượng tòa nhà Lục Thị và phát trực tiếp (livestream)... cô ta đòi tự tử!"
Tôi nhìn Lục Cảnh Nghi, gương mặt hắn lập tức trở nên đanh lại.
Vở kịch này, dường như đã đi quá xa so với những gì chúng tôi có thể kiểm soát.