MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng Chia LyChương 11: GÓC KHUẤT CỦA LỤC CẢNH NGHI - NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÔ ĐỘC

Bản Hợp Đồng Chia Ly

Chương 11: GÓC KHUẤT CỦA LỤC CẢNH NGHI - NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÔ ĐỘC

939 từ · ~5 phút đọc

Tiếng còi xe cứu thương và cảnh sát vang vọng phía dưới tòa nhà Lục Thị tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, nhức óc. Trên sân thượng lộng gió, Tống Giai Kỳ vẫn đang gào khóc trước màn hình điện thoại, nhưng Lục Cảnh Nghi lại bất ngờ dừng lại ở tầng 67 – tầng làm việc riêng của hắn – thay vì xông thẳng lên sân thượng.

"Lục Tổng, anh định đứng đây nhìn cô ta nhảy xuống thật sao?" Tôi thở dốc, nắm lấy tay áo hắn.

Hắn không trả lời, lẳng lặng mở một cánh cửa bí mật phía sau kệ sách lớn. Một không gian hoàn toàn khác biệt hiện ra: không có ánh đèn neon rực rỡ, không có những con số tài chính khô khan. Đó là một căn phòng nhỏ, tràn ngập hơi thở của thời gian với những mô hình kiến trúc bằng gỗ và hàng nghìn cuốn sách cũ.

"Giai Kỳ sẽ không nhảy đâu." Hắn cất giọng, bình thản đến mức tàn nhẫn. "Cô ta yêu bản thân mình hơn bất cứ ai. Buổi livestream đó chỉ là cách cô ta ép tôi phải khuất phục. Nhưng thứ cô ta không biết là... tôi đã quen với việc bị ép buộc từ khi còn là một đứa trẻ."

Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt chiếu lên gương mặt mệt mỏi. Lúc này, Lục Cảnh Nghi không còn là vị Tổng tài kiêu ngạo, sa đọa mà tôi vẫn thấy. Hắn trông giống một con thú bị thương đang thu mình vào bóng tối.

"Cô biết tại sao tôi lại ghét cuộc hôn nhân này đến thế không?" Hắn nhìn vào một bức ảnh cũ đặt trên bàn. Trong ảnh là một cậu bé tầm mười tuổi đứng cạnh một người phụ nữ có nụ cười u buồn. "Mẹ tôi cũng từng là một 'vị hôn thê hoàn hảo' như Giai Kỳ. Bà đã sống cả đời để làm hài lòng gia tộc, để giữ vững cái gọi là 'hào môn thế gia', cho đến khi bà chết trên bàn mổ vì trầm cảm mà cha tôi vẫn đang bận ký kết một hợp đồng thương mại."

Tôi sững sờ. Đây là lần đầu tiên hắn tiết lộ về quá khứ của mình.

"Cha tôi dạy rằng: Tình yêu là thứ rác rưởi nhất cản trở sự nghiệp. Ông ấy muốn tôi cưới Giai Kỳ cũng chỉ vì miếng bánh thị phần của Tống gia. Tôi thuê cô phá hoại cuộc hôn nhân này, thực ra là đang phá hoại cái xiềng xích mà ông ấy đặt lên cổ tôi suốt 30 năm qua."

Hắn ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm như xoáy sâu vào linh hồn: "Triệu Tuệ Lâm, cô nói cô chỉ yêu tiền. Nhưng tôi thấy trong mắt cô có sự đồng loại. Cô cũng đang chạy trốn một thứ gì đó, đúng không?"

Tôi im lặng. Đúng, tôi chạy trốn quá khứ, chạy trốn gã anh rể đốn mạt, chạy trốn nỗi đau mất chị gái. Chúng tôi – hai kẻ đứng ở hai cực của xã hội – hóa ra lại có chung một mùi vị: mùi vị của sự cô độc.

"Mọi người nghĩ tôi có tất cả." Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy tự giễu. "Nhưng trong ngôi nhà rộng lớn đó, ngoài những bản hợp đồng và những lời dối trá, tôi chẳng có lấy một người để nói thật một câu. Cho đến khi cô xuất hiện... một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp nhưng lại có đôi mắt chân thật đến đáng ghét."

Hắn đứng dậy, tiến lại gần tôi. Không có sự chiếm hữu, không có sự áp bức, chỉ có một sự cầu khẩn thầm lặng.

"Điều khoản số 13... Cô có biết tại sao tôi lại đưa nó vào không?" Hắn nâng lọn tóc tôi lên, hơi thở nồng mùi rượu. "Vì tôi sợ. Tôi sợ nếu tôi yêu một người, người đó cũng sẽ chết mòn trong cái hào môn này như mẹ tôi. Tôi muốn cô diễn vai kẻ xấu, để tôi có thể ghét cô, để tôi không phải đau lòng khi bản hợp đồng kết thúc."

Trái tim tôi bỗng thắt lại. Một cảm giác chua xót lan tỏa khắp lồng ngực. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc tra nam, sa đọa ấy lại là một trái tim yếu ớt đang cố gắng tự bảo vệ mình bằng những chiếc gai nhọn.

"Lục Cảnh Nghi..." Tôi định nói gì đó, nhưng tiếng thông báo từ điện thoại lại vang lên.

Buổi livestream của Tống Giai Kỳ đột ngột tắt lịm. Tiếng la hét từ phía sân thượng vọng xuống.

"Cô ta nhảy rồi!" Ai đó hét lên từ phía hành lang.

Lục Cảnh Nghi khựng lại. Ánh mắt hắn trong giây lát hiện lên vẻ hoảng hốt, nhưng ngay lập tức lại trở nên lạnh băng. Hắn nắm lấy tay tôi, kéo đi.

"Đi thôi. Vở kịch của cô vẫn chưa kết thúc. Bây giờ, cô phải giúp tôi diễn màn 'người đàn ông thâm tình hối lỗi' trước ống kính phóng viên."

Tôi nhìn bàn tay hắn đang siết chặt lấy mình, lòng bỗng thấy đắng ngắt. Chúng tôi đều biết, sau cánh cửa kia, thế giới của sự dối trá lại bắt đầu. Nhưng ở trong căn phòng tối tăm này, một hạt mầm sự thật đã bắt đầu nảy nở, đe dọa phá nát mọi quy tắc mà chúng tôi đã đặt ra.

Lục Cảnh Nghi là một người đàn ông cô độc. Và tôi, thật đáng sợ thay, lại bắt đầu muốn sưởi ấm sự cô độc đó.