Bệnh viện quốc tế chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Tống Giai Kỳ đang nằm bên trong với sự bảo vệ nghiêm ngặt của vệ sĩ, còn bên ngoài hành lang, dàn phóng viên chực chờ như những con kền kền đói mồi.
Tôi đứng nép vào một góc tối, cảm nhận rõ rệt những ánh mắt khinh bỉ của dòng người qua lại. "Kẻ thứ ba", "Kẻ giết người không dao" – những cái mác đó đang dán chặt lên lưng tôi.
"Cô Triệu Tuệ Lâm?"
Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm vang lên. Tôi quay lại và đối diện với một người đàn ông trung niên có gương mặt giống hệt Cảnh Nghi, nhưng lạnh lùng và tàn nhẫn hơn gấp bội. Lục Chấn Phong – chủ tịch tập đoàn Lục Thị.
Ông ta không nói nhiều, chỉ ra hiệu cho tôi bước vào phòng VIP cuối hành lang. Ngay khi cánh cửa khép lại, ông ta đặt lên bàn một tờ séc trắng và một xấp hồ sơ địa chỉ của chị gái và đứa cháu tôi ở quê.
"50 tỷ. Rời khỏi con trai tôi ngay lập tức." Giọng ông ta không chút gợn sóng. "Nếu cô từ chối, ngày mai, đứa bé này sẽ không còn trường nào ở Việt Nam nhận học, và chị gái cô sẽ phải đối mặt với một vụ kiện lừa đảo tài chính mà tôi đã chuẩn bị sẵn."
Tôi cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Đây không phải là lời đe dọa của một kẻ ghen tuông, đây là sự tiêu diệt của một đế chế.
"Tôi chỉ làm việc theo hợp đồng với Lục Tổng." Tôi cố giữ giọng mình không run rẩy.
"Hợp đồng?" Lục Chấn Phong cười nhạt. "Trong mắt tôi, nó chỉ là một món đồ chơi của con trai tôi lúc bốc đồng. Bây giờ, trò chơi kết thúc rồi. Cô nghĩ Cảnh Nghi sẽ chọn cô sao? Nó là người của Lục gia, dòng máu chảy trong người nó là dòng máu của lợi nhuận. Đừng ảo tưởng mình là ngoại lệ."
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Lục Cảnh Nghi bước vào, hơi thở dồn dập, ánh mắt hắn dừng lại ở tờ séc trên bàn rồi chuyển sang gương mặt tái mét của tôi.
"Cha, ông làm gì ở đây?"
"Ta đang dọn rác giúp con." Lục Chấn Phong đứng dậy, chỉnh lại tay áo. "Cảnh Nghi, cổ phiếu Lục Thị đã giảm 15% kể từ khi con mang cô ta về. Tống gia đang gây áp lực rút vốn. Bây giờ, con có hai lựa chọn: Một là ký vào bản cam kết tái hôn với Giai Kỳ và đuổi cô ta đi. Hai là ta sẽ đích thân 'xử lý' những bí mật mà cô ta đang cố che giấu."
Căn phòng rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Tôi nhìn Cảnh Nghi, tim thắt lại. Đây chính là phép thử mà tôi hằng lo sợ. Tôi là "danh tiếng xấu" của hắn, là vết nhơ trong sự nghiệp lẫy lừng mà hắn đã gây dựng.
Nếu hắn chọn tôi, hắn sẽ mất đi sự ủng hộ của gia tộc, mất đi vị thế CEO, và đối đầu trực diện với cha mình.
Lục Cảnh Nghi im lặng rất lâu. Hắn nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm không đoán định được cảm xúc. Rồi hắn chậm rãi tiến về phía bàn, cầm tờ séc lên.
"Cha nói đúng." Hắn cất giọng, âm thanh khàn đặc. "Lục Thị không thể vì một người phụ nữ mà lung lay."
Lòng tôi thòng xuống một vực thẳm. Hóa ra, lời cảnh báo của Lục Chấn Phong là đúng. Sự cô độc mà hắn chia sẻ đêm qua, hóa ra cũng chỉ là một phút yếu lòng không thắng nổi quyền lực.
Hắn quay sang nhìn tôi, đưa tờ séc về phía tôi: "Triệu Tuệ Lâm, cô cầm lấy tiền và đi đi. Hợp đồng... chấm dứt tại đây."
Tôi nhìn tờ séc, rồi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của hắn. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim tôi như bị ai đó dùng dao cứa nát. Tôi mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo: "Vâng, Lục Tổng. Cảm ơn anh đã thanh toán sòng phẳng."
Tôi cầm lấy tờ séc, quay lưng bước đi mà không nhìn lại. Thế nhưng, ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, tiếng của Lục Cảnh Nghi lại vang lên, lần này là dành cho cha hắn:
"Số tiền này là để cô ấy rời đi dưới danh nghĩa 'người tình bị ruồng bỏ'. Nhưng thưa cha, con chưa nói là con sẽ quay lại với Tống Giai Kỳ."
Hắn bước đến đứng cạnh tôi, bất ngờ giật lấy tờ séc trên tay tôi và xé nát nó ngay trước mặt cha mình.
"Con sẽ từ chức CEO Lục Thị. Mọi cổ phần của con, cha cứ việc thu hồi. Nhưng bắt đầu từ giây phút này, Triệu Tuệ Lâm là người của con. Ai đụng đến cô ấy, chính là đụng đến mạng sống của con."
Tôi bàng hoàng quay lại. Lục Chấn Phong tức giận đến mức run rẩy: "Mày... mày điên rồi! Vì một đứa con gái lừa đảo mà mày bỏ rơi cả gia tộc?"
"Không phải vì cô ấy." Lục Cảnh Nghi nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt vào nhau, lần đầu tiên tôi thấy hắn cười một cách nhẹ nhõm đến thế. "Mà là vì chính con. Con mệt mỏi với việc làm một con rối rồi."
Hắn kéo tôi bước ra khỏi phòng, mặc kệ những lời nguyền rủa của cha phía sau.
Ra đến hành lang đầy ống kính phóng viên, Lục Cảnh Nghi không hề né tránh. Trước hàng trăm đèn flash, hắn ôm chặt vai tôi, tuyên bố dõng dạc:
"Mọi lỗi lầm là do tôi. Triệu Tuệ Lâm là người tôi yêu, không phải kẻ thứ ba. Tôi chấp nhận từ bỏ tất cả để bảo vệ cô ấy."
Trong khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã thua. Tôi đã thua trong việc giữ cho mình không rung động.
Phép thử đầu tiên, hắn đã chọn tôi. Nhưng cái giá của việc "bảo vệ" này, chính là biến cả hai chúng tôi thành kẻ thù của cả thế giới hào môn.