MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Hợp Đồng Chia LyChương 14: SỰ GHEN TUÔNG VÔ LÝ CỦA "BÊN A"

Bản Hợp Đồng Chia Ly

Chương 14: SỰ GHEN TUÔNG VÔ LÝ CỦA "BÊN A"

796 từ · ~4 phút đọc

Căn hộ nhỏ ở ngoại ô là nơi trú ẩn tạm thời của chúng tôi. Không có người giúp việc, không có vệ sĩ, chỉ có hai kẻ đang bị cả thế giới truy đuổi. Nhưng thay vì cùng nhau bàn kế hoạch đối phó với Tống gia, Lục Cảnh Nghi lại đang bận... phát điên vì một món đồ da cũ.

"Cái này là của ai?"

Hắn giơ chiếc ví nam bằng da đã sờn góc lên, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đóng băng cả căn phòng.

Tôi vừa từ phòng khám về, mệt mỏi đặt túi xách xuống: "Đó là đồ cũ của anh rể tôi. Tôi giữ lại để thi thoảng lấy ảnh của chị gái ra xem. Anh lục lọi đồ của tôi làm gì?"

"Tôi không lục. Nó tự rơi ra." Hắn bước lại gần, ép sát tôi vào tường bếp. Mùi thuốc lá nhạt hòa cùng mùi nam tính quen thuộc vây hãm lấy tôi. "Tại sao trong ví lại có một tấm ảnh chụp cô và một người đàn ông khác? Không phải gã anh rể, mà là một gã trông rất... thư sinh."

Tôi thở dài, đẩy tay hắn ra: "Đó là bạn học cũ. Người đã giúp đỡ tôi và cháu trai trong những ngày đầu trốn chạy. Lục Tổng, anh đang ghen với một tấm ảnh từ 5 năm trước sao?"

"Tôi không ghen." Hắn gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy cổ tay tôi. "Tôi chỉ nhắc lại Điều khoản số 13. Bên B không được phát sinh tình cảm. Cô giữ ảnh cũ, giữ ví cũ... có phải là đang 'phát sinh' với kẻ khác sau lưng tôi không?"

Tôi bật cười, một nụ cười pha chút mỉa mai: "Anh nhìn lại mình đi Cảnh Nghi. Anh đã từ chức, đã rời bỏ hào môn vì tôi, vậy mà giờ anh lại đi so đo với một tấm ảnh cũ? Anh đang vi phạm quy tắc 'Bên A' đấy."

Sự thật là, từ khi biết tôi mang thai, Lục Cảnh Nghi trở nên cực kỳ nhạy cảm. Hắn kiểm soát mọi cuộc gọi của tôi, soi mói từng tin nhắn từ Mễ Mễ, và đặc biệt dị ứng với bất kỳ cái tên đàn ông nào xuất hiện trong câu chuyện của tôi.

"Cô đang mang thai con của tôi." Hắn cúi xuống, giọng nói khản đặc đầy áp lực. "Dù là kịch hay thật, thì từ sợi tóc đến hơi thở của cô đều thuộc về sự quản lý của tôi. Tôi không cho phép bất kỳ bóng ma quá khứ nào ám ảnh trong tâm trí cô."

"Anh quá đáng rồi đấy!" Tôi đẩy mạnh hắn ra. "Tôi không phải là món hàng trong bản hợp đồng nữa! Anh nói anh bảo vệ tôi, nhưng thực chất anh đang muốn giam cầm tôi trong sự nghi ngờ của anh!"

Cuộc tranh cãi bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Tôi và Cảnh Nghi nhìn nhau, sự cảnh giác lập tức quay trở lại. Cảnh Nghi ra hiệu cho tôi lùi vào trong, còn hắn tiến về phía cửa, tay nắm chặt một vật nặng để phòng thân.

Người đứng ngoài cửa là Mễ Mễ, nhưng trông cô nàng nhếch nhác vô cùng.

"Chị Lâm! Lục Tổng! Trốn ngay đi!" Mễ Mễ vừa thở vừa nói. "Tống Giai Kỳ điên thật rồi! Cô ta không dùng báo chí nữa, cô ta thuê bọn xã hội đen đến quê của chị rồi. Chúng nó đang bắt giữ bé Bin để ép chị phải xuất hiện!"

Toàn thân tôi đổ sụp xuống. Đứa trẻ duy nhất tôi muốn bảo vệ, điểm yếu duy nhất của tôi đã bị chạm vào.

"Lục Cảnh Nghi..." Tôi nhìn hắn, nước mắt trào ra. "Anh thấy chưa? Sự ghen tuông của anh thật vô nghĩa lúc này. Chúng ta phải về quê ngay lập tức."

Ánh mắt Lục Cảnh Nghi thay đổi. Sự ghen tuông mù quáng tan biến, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ của một kẻ săn mồi. Hắn cầm lấy áo khoác, kéo tôi đi.

"Tôi đã nói rồi, ai đụng đến em và những gì thuộc về em, chính là đụng đến mạng sống của tôi."

Trên chiếc xe cũ kỹ lao vút đi trong đêm, Lục Cảnh Nghi nắm chặt tay tôi. Sự ghen tuông vô lý lúc nãy bỗng chốc trở thành một lời thề chiếm hữu tàn khốc:

"Tuệ Lâm, sau chuyện này, em sẽ không còn đường lui nào khác ngoài việc ở bên cạnh tôi. Kể cả khi đó là địa ngục."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng ngổn ngang. Tin đồn "tiểu tam lộng hành" vẫn đang âm ỉ, nhưng trận chiến sinh tử sắp tới mới thực sự là lúc bản hợp đồng này được thanh toán bằng máu và nước mắt.