Chiếc xe lao đi trong đêm tối mịt mù của vùng ngoại ô, hướng về phía ngôi nhà cũ nơi bé Bin đang bị giam giữ. Kim đồng hồ trên táp lô nhích dần về phía con số 12. "Cảnh báo đỏ" – tôi tự nhủ thầm – không chỉ là sự an nguy của đứa trẻ, mà là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống phòng thủ mà tôi đã xây dựng bấy lâu nay.
Lục Cảnh Nghi lái xe với tốc độ kinh hoàng, đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.
"Em không cần phải sợ." Hắn nói, giọng thấp và khàn. "Tôi sẽ không để bất kỳ ai mang em hay đứa bé đó đi một lần nữa."
Tôi nhìn nghiêng gương mặt hắn dưới ánh đèn đường lướt qua. Sự ghen tuông vô lý ở chương trước đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết liệt đến đáng sợ.
"Cảnh Nghi... tại sao anh lại làm đến mức này?" Tôi hỏi, giọng run rẩy. "Nếu là vì bản hợp đồng, anh đã trả đủ rồi. Nếu là vì danh tiếng, anh đã mất hết rồi. Tại sao anh lại liều mạng vì một đứa trẻ không phải máu mủ của mình?"
Lục Cảnh Nghi đột ngột phanh gấp bên lề đường vắng. Hắn xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. Không gian trong xe nhỏ hẹp bỗng trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
"Tuệ Lâm, em thực sự nghĩ tôi thuê em chỉ vì một vụ hủy hôn tình cờ sao?"
Hắn rút từ trong ngăn chứa đồ ra một tấm ảnh cũ nát, ép plastic kỹ càng. Trong ảnh là một cô sinh viên nghèo đang vừa làm thêm vừa ôm một xấp tài liệu marketing tại một trung tâm sự kiện mười năm trước. Cô gái đó... chính là tôi.
"Mười năm trước, có một thằng nhóc kiêu ngạo bị cha mình ném ra ngoài xã hội để học cách tự sinh tự tồn. Hắn bị thương, bị bỏ rơi, và chính cô gái trong ảnh này đã chia cho hắn nửa ổ bánh mì và nói rằng: 'Chỉ cần còn sống, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại'."
Tôi bàng hoàng. Ký ức xa xăm đó bỗng chốc ùa về như một cơn lốc. Cậu thiếu niên lầm lì, đầy thương tích năm đó... là Lục Cảnh Nghi?
"Tôi đã tìm em suốt mười năm." Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào má tôi, lần này không phải là sự chiếm hữu, mà là sự trân trọng đến đau đớn. "Cái 'Điều khoản số 13' đó không phải để ngăn em yêu tôi. Mà là để nhắc nhở bản thân tôi rằng: Tôi không được phép làm em tổn thương lần nữa bởi cái hào môn thối nát này."
Trái tim tôi bỗng chốc chệch đường ray. Nó đập loạn xạ, điên cuồng, bất chấp mọi lời cảnh báo của lý trí. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi.
"Lục Cảnh Nghi, anh là đồ điên..."
"Đúng, tôi điên rồi." Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của tôi. "Điên vì em suốt mười năm qua."
Nhưng "Cảnh báo đỏ" thật sự đã vang lên. Điện thoại của tôi rung mạnh. Một tin nhắn hình ảnh gửi tới: Bé Bin đang bị trói trên ghế, phía sau là gã Bình đang cầm một con dao găm, gương mặt hắn đầy vẻ điên loạn.
[Mười phút nữa không thấy tiền và Lục Cảnh Nghi, con quỷ nhỏ này sẽ đi gặp mẹ nó.]
"Chúng ta phải đi!" Tôi hét lên, sự xúc động vừa rồi lập tức bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột cùng.
Lục Cảnh Nghi đạp ga. Chiếc xe gầm rú lao vào bóng tối.
Đến ngôi nhà cũ, gã Bình đang đứng chờ sẵn cùng hai gã đàn ông bặm trợn khác. Tống Giai Kỳ không có mặt ở đó, nhưng giọng nói của cô ta vang lên qua loa ngoài điện thoại của gã Bình:
"Cảnh Nghi, chọn đi. Cô ta và đứa bé, hoặc sự nghiệp của anh. Nếu anh bước chân vào đó, tôi sẽ tung bằng chứng anh thuê người dàn dựng vụ có con riêng. Anh sẽ phải ngồi tù vì tội lừa đảo và lũng đoạn thị trường."
Lục Cảnh Nghi không hề do dự. Hắn mở cửa xe, quay sang nhìn tôi một lần cuối:
"Tuệ Lâm, ở yên trong xe. Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy chạy đến đồn cảnh sát gần nhất. Mọi cổ phần bí mật của tôi mang tên em, đủ để em và bé Bin sống cả đời."
"Không! Cảnh Nghi!"
Hắn không nghe tôi. Hắn bước xuống xe, một mình đối mặt với ba gã đàn ông và bóng tối của quá khứ.
Trong khoảnh khắc hắn bước vào ngôi nhà gỗ mục nát đó, tôi biết bản hợp đồng của chúng tôi đã thực sự cháy rụi. Chỉ còn lại hai linh hồn đang cố bấu víu lấy nhau giữa cơn bão táp của số phận.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau ngôi nhà. Lửa bắt đầu bốc cháy.
"Cảnh báo đỏ" – Lần này, là cảnh báo cho một sự kết thúc... hoặc một sự khởi đầu đầy máu và nước mắt.