MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 1: TỐI HẬU THƯ VÀ DÀN PC HAI TRĂM TRIỆU

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 1: TỐI HẬU THƯ VÀ DÀN PC HAI TRĂM TRIỆU

2,021 từ · ~11 phút đọc

Tiếng bàn phím cơ gõ lạch cạch vang lên liên hồi trong căn phòng ngập tràn ánh đèn LED xanh đỏ, tạo nên một bầu không khí kịch tính như ở một sàn thi đấu Esport chuyên nghiệp. Quách Mạnh – hay còn gọi là Mạnh "Gấu", cái tên chỉ cần nhắc đến là học sinh khối 12 trường THPT Phan Đình Phùng phải dè chừng – đang dồn hết sự tập trung vào màn hình 32 inch. Trên màn hình, nhân vật của anh đang thực hiện một cú "Pentakill" ngoạn mục. Đôi mắt Mạnh rực sáng, ngón tay lướt trên phím nhanh đến mức chỉ còn thấy những bóng mờ.

“Đẩy trụ! Đẩy trụ nhanh lên mấy thằng đệ! Kèo này không thắng là anh không làm người nữa!” – Mạnh hét vào micro, giọng khàn đặc vì phấn khích.

Đúng lúc chiến thắng chỉ còn cách một cú click chuột cuối cùng, một sự im lặng chết chóc ập đến. Toàn bộ dàn máy tính trị giá hai trăm triệu đồng – niềm tự hào, hơi thở và cũng là "vợ cả" của Mạnh – bỗng chốc tối om. Tiếng quạt tản nhiệt đang vù vù bỗng lịm hẳn. Không gian rơi vào một khoảng không tĩnh mịch đến đáng sợ.

Mạnh đứng bật dậy, suýt chút nữa là lật tung cái bàn gỗ sồi. Anh gầm lên: “Thằng Tèo! Mày lại nghịch cầu chì nhà anh đấy à? Tao đã bảo hôm nay là trận thăng hạng quan trọng mà!”

Nhưng không có tiếng trả lời của thằng Tèo. Thay vào đó là tiếng bước chân trầm ổn, đều đặn vang lên từ phía cửa phòng. Một bóng người phụ nữ sang trọng, mặc bộ đồ lụa cao cấp, trên tay cầm một chiếc phích cắm điện bị rút rời một cách dứt khoát. Đó là bà Quách phu nhân, người duy nhất trên đời này có thể khiến "Gấu" hóa thành "Mèo" chỉ trong vòng một giây.

“Mẹ... mẹ làm gì thế? Con đang ở giây phút lịch sử mà!” – Mạnh mếu máo, khí thế hổ báo lúc nãy bay sạch theo luồng điện bị cắt.

Bà Quách không nói không rằng, chậm rãi đi tới phía bàn trang điểm, đặt phích cắm xuống rồi lấy ra một tờ giấy A4 nhăn nhúm. Bà đặt nó lên bàn máy tính, ngay cạnh chiếc chuột Gaming đắt tiền. Đó là bảng điểm thi khảo sát tháng vừa qua của Mạnh. Một dải số đỏ chót trải dài như một hàng rào kẽm gai: Toán 2.5, Văn 3.0, Tiếng Anh 1.5. Duy chỉ có môn Giáo dục thể chất là đạt 10 tròn trĩnh.

“Lịch sử của con đây à?” – Bà Quách lạnh lùng lên tiếng, chất giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. “Mẹ đã im lặng để con chơi game suốt hai năm lớp 10 và 11. Nhưng bây giờ là lớp 12, Mạnh ạ. Gia đình mình không thiếu tiền, nhưng gia đình mình không thể có một thằng con chỉ biết dùng chuột để giết người trong thế giới ảo trong khi thực tế thì không biết giải một bài toán lớp một.”

Mạnh cúi đầu, hai tay đan vào nhau. Anh biết cơn bão này không giống những lần trước. Lần này, mẹ anh không mắng nhiếc, mà bà nhìn anh với ánh mắt thất vọng thực sự. Điều đó làm một thằng con trai vốn dĩ ngông cuồng như anh cảm thấy nhói lòng.

“Con... con sẽ cố gắng học mà mẹ.” – Mạnh lí nhí.

“Cố gắng? Con nói câu đó từ năm học lớp 6 rồi.” – Bà Quách ngắt lời. “Đây là tối hậu thư. Mẹ đã liên hệ với một đơn vị thanh lý tiệm net. Nếu sau kỳ thi giữa kỳ tới đây, tên con không nằm trong danh sách 10 học sinh tiến bộ nhất khối, hoặc đơn giản là không lọt vào Top 10 của khối về điểm số, toàn bộ dàn PC này sẽ biến thành đống sắt vụn trong vòng 15 phút. Mẹ nói được, làm được.”

Mạnh sững sờ. Top 10 khối? Đó là một câu chuyện viễn tưởng còn xa vời hơn cả việc anh được mời đi thi đấu quốc tế. Trường anh có hơn 500 học sinh khối 12, và anh đang đứng ở vị trí... 498. Để leo lên Top 10, chẳng khác nào bảo anh đi bộ lên mặt trăng.

“Mẹ, mẹ đùa con à? Làm sao mà con làm được?”

“Thế nên mẹ mới tìm cho con một cái phao cứu sinh.” – Bà Quách đẩy một mẫu giấy nhỏ khác về phía anh. “Trịnh Thanh Hiền. Lớp 12A1. Con bé là thủ khoa đầu vào, cũng là người đứng đầu khối suốt hai năm qua. Mẹ đã trao đổi với mẹ con bé. Cô ấy nói Hiền rất bận, nhưng vì tình bạn lâu năm giữa hai nhà, con bé sẽ đồng ý giúp nếu con thực sự cầu thị.”

Mạnh nhìn cái tên trên giấy. Trịnh Thanh Hiền? Anh có biết cô gái này. Trong trí nhớ của anh, đó là một cô nàng trông cực kỳ "mọt sách" với đôi kính cận dày như đáy chai, lúc nào cũng ôm khư khư chồng sách giáo khoa và đi lướt qua mọi người như thể họ là không khí. Mạnh vốn ghét nhất là những người "vẻ ta đây học giỏi", và anh tin chắc rằng cô ta cũng chẳng ưa gì hạng học sinh cá biệt như mình.

“Bắt con học với cái máy giải đề đó á? Mẹ ơi, con thà đi cày thuê còn hơn!”

“Tùy con. Chọn dàn máy tính hai trăm triệu hoặc chọn lòng tự trọng hão huyền của con.” – Bà Quách đứng dậy, đi ra phía cửa. Trước khi đi, bà không quên bồi thêm một cú chót: “Sáng mai, 6 giờ 30 phút, con phải có mặt ở cổng trường để đón người ta. Nếu mẹ nghe thấy Hiền phàn nàn rằng con không nghiêm túc, mẹ sẽ cắt luôn đường truyền cáp quang của cái nhà này.”

Đêm đó, Quách Mạnh nằm vắt tay lên trán, trằn trọc không ngủ được. Anh nhìn dàn PC đen ngòm trong góc phòng mà lòng đau như cắt. Đối với anh, gaming không chỉ là giải trí, nó là nơi anh tìm thấy sự tự tin, nơi anh thực sự là một vị vua. Còn trong lớp học? Anh chỉ là một kẻ thừa thãi, một thằng con trai to xác chỉ biết ngủ gật trên bàn.

Sáng hôm sau, bầu trời Hà Nội khoác lên mình một lớp sương mù mờ ảo. 6 giờ 15 phút, cổng trường THPT Phan Đình Phùng vẫn còn khá vắng lặng. Một chiếc moto phân khối lớn gầm rú rồi dừng phắt lại ngay trước cổng chính. Quách Mạnh bước xuống xe, cởi chiếc mũ bảo hiểm, để lộ mái tóc húi cua cá tính và khuôn mặt điển trai nhưng đang nhăn nhó vì thiếu ngủ. Phía sau anh, hai chiếc xe đạp điện cũng trờ tới. Đó là Tèo và Đực – hai "đệ tử" trung thành nhất của Mạnh Gấu.

“Đại ca, sáng sớm ra đây làm gì? Đi ăn phở đại ca ơi, em đói rã ruột.” – Tèo vừa ngáp vừa hỏi.

“Ăn cái đầu mày. Hôm nay anh mày phải đi đón... sư phụ.” – Mạnh bực dọc đáp.

“Sư phụ? Ai mà đủ trình làm sư phụ đại ca? Lại là cao thủ nào ở server Hàn Quốc mới sang à?” – Đực ngơ ngác hỏi.

Mạnh không buồn giải thích, mắt anh đảo liên hồi giữa dòng người đang thưa thớt đổ về phía cổng trường. Đột nhiên, anh nhìn thấy một dáng người nhỏ nhắn, mặc đồng phục sơ mi trắng và váy xếp ly phẳng phiu đang thong thả đi bộ từ phía trạm xe buýt. Cô gái ấy đeo một chiếc balo màu xanh nhạt, đôi mắt vẫn đang dán chặt vào một cuốn sổ tay nhỏ xíu cầm trên tay.

Đúng là Trịnh Thanh Hiền rồi. Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, làn da của cô trắng sứ, đôi môi hơi mím lại thể hiện sự tập trung cao độ. Khác với vẻ ngoài "mọt sách" mà Mạnh vẫn hình dung, Hiền trông có vẻ gì đó rất thanh thoát, nhưng cũng đầy sự xa cách và lạnh lùng.

Mạnh hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho Tèo và Đực đứng dạt sang hai bên tạo thành một đội hình "hộ tống" đầy vẻ xã hội đen. Khi Hiền chỉ còn cách cổng trường vài bước chân, Mạnh bước ra chắn ngay trước mặt cô. Thân hình vạm vỡ của anh đổ một cái bóng dài che khuất cả người cô gái nhỏ.

Hiền khựng lại. Cô từ từ ngẩng đầu lên, điều chỉnh lại gọng kính cận rồi nhìn thẳng vào mắt Mạnh. Không có một chút sợ hãi, không một chút bối rối. Ánh mắt cô bình thản đến mức khiến Mạnh cảm thấy mình mới là người đang bị yếu thế.

“Quách Mạnh?” – Hiền lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đều đều như thể đang đọc một hằng số toán học.

“Phải... là tôi.” – Mạnh hắng giọng, cố tìm lại vẻ uy quyền thường ngày. “Mẹ tôi chắc đã nói với cậu rồi chứ? Từ hôm nay, cậu sẽ dạy kèm cho tôi.”

Hiền nhìn đồng hồ trên cổ tay, đoạn lại nhìn Mạnh từ đầu đến chân một lượt. “Nguyên tắc thứ nhất: Tôi không dạy kèm cho người đến muộn. Hôm nay anh đến sớm 5 phút, coi như đạt yêu cầu tối thiểu. Nguyên tắc thứ hai: Trong lúc học, tôi là người ra lệnh, anh là người thực hiện. Nếu anh dùng cái thái độ 'đại ca' này để nói chuyện với tôi, chúng ta có thể kết thúc ngay tại đây và tôi sẽ báo cáo lại với bác gái.”

Đám đàn em đứng sau lưng Mạnh há hốc mồm. Chưa một ai ở cái trường này dám nói chuyện với Mạnh Gấu bằng cái giọng "bố đời" như vậy. Tèo định tiến lên "dạy bảo" cô nàng lớp trưởng này một bài học về lễ độ thì bị Mạnh giơ tay ngăn lại.

Mạnh nghiến răng, nghĩ đến dàn PC đang nằm chờ chết ở nhà, anh cố nặn ra một nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc: “Được thôi, lớp trưởng. Cậu nói gì cũng đúng. Vậy giờ chúng ta bắt đầu từ đâu?”

Hiền không cười, cô chỉ đóng cuốn sổ tay lại, lạnh nhạt nói: “Bắt đầu từ việc anh cất cái xe moto ồn ào này đi và vào lớp làm bài kiểm tra năng lực sơ bộ do tôi tự soạn. Nếu anh không được nổi 3 điểm, thì dù có là mẹ anh nhờ, tôi cũng sẽ từ chối. Tôi không muốn lãng phí thời gian vào một cái xô thủng không thể chứa nước.”

Nói đoạn, cô lướt qua người anh, để lại một mùi hương xà phòng dịu nhẹ và một nỗi nhục nhã ê chề đang bốc cháy trong lòng Quách Mạnh. Anh đứng sững lại giữa sân trường, tay nắm chặt thành nắm đấm.

“Đại ca... con bé đó láo quá! Để em...” – Tèo hùng hổ.

“Câm miệng!” – Mạnh gầm lên, nhưng ánh mắt anh lại dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Hiền đang đi khuất vào hành lang lớp học. “Kèo này... căng thật rồi. Nhưng Quách Mạnh này không bao giờ bỏ cuộc giữa chừng. Để xem ai mới là người phải đầu hàng trước.”

Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu một năm học lớp 12 đầy sóng gió chính thức bắt đầu. Dưới tán cây phượng già, chàng đại ca lừng lẫy phố phường lần đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi một xấp giấy đề cương hơn cả một cuộc ẩu đả. Và cũng tại khoảnh khắc đó, anh không hề hay biết rằng, cuộc gặp gỡ này sẽ không chỉ thay đổi điểm số trên bảng điểm, mà còn thay đổi cả quỹ đạo cuộc đời của một con Gấu ngông cuồng.