MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 2: PHI VỤ "ÁP TẢI" LỚP TRƯỞNG

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 2: PHI VỤ "ÁP TẢI" LỚP TRƯỞNG

1,741 từ · ~9 phút đọc

Nắng sớm của ngày đầu tuần không làm dịu đi cái không khí căng thẳng đang bao trùm lấy lớp 12A8. Quách Mạnh ngồi ở bàn cuối, đôi chân dài gác lên thanh ngang của chiếc bàn gỗ, nhưng mặt mày thì xám xịt như thể vừa mới thua một trận chung kết thế giới. Trong đầu anh vẫn còn vảng vất câu nói của Trịnh Thanh Hiền: "Tôi không muốn lãng phí thời gian vào một cái xô thủng không thể chứa nước". Từ trước đến nay, người ta chỉ nói anh quậy, nói anh học dốt, chứ chưa ai dám bảo anh là cái "xô thủng".

Cái lòng tự trọng cao ngút trời của một thằng con trai mười tám tuổi bị chạm tự ái sâu sắc. Nhưng khổ nỗi, nhìn vào dàn PC đang bị mẹ "giam lỏng", Mạnh chỉ biết ngậm đắng nuốt cay.

"Đại ca, hay là thôi đi? Nhìn con bé lớp trưởng 12A1 đó cứ như robot ấy, nó mà dạy học thì chắc anh em mình hóa đá mất." – Tèo vừa lén lút gặm mẩu bánh mì vừa thì thầm.

Mạnh không đáp, anh tung một cú đá nhẹ vào chân ghế của Tèo, mắt nhìn đăm đăm ra cửa sổ. Anh đang suy tính một kế hoạch. Nếu Hiền muốn kiểm tra năng lực, anh sẽ cho cô thấy "năng lực" của một đại ca thực thụ là như thế nào. Không phải là năng lực giải toán, mà là năng lực... làm phiền. Anh tin rằng chỉ cần anh bám đuôi và bày đủ trò, cô nàng mọt sách kia sẽ sớm đầu hàng và báo cáo với mẹ anh rằng anh "vô phương cứu chữa". Khi đó, mẹ anh có lẽ sẽ đổi ý mà thuê một gia sư dễ tính hơn, người mà anh có thể dùng tiền tiêu vặt hoặc vài lời hăm dọa để qua mặt.

Tiếng chuông tan học vừa điểm, trong khi đám bạn cùng lứa ùa ra như ong vỡ tổ để đến quán nét hay sân bóng, Quách Mạnh lại lững thững bước ra cổng trường cùng hai "vệ sĩ" đắc lực. Mục tiêu của anh đã xuất hiện: Trịnh Thanh Hiền đang đứng chờ xe buýt ở trạm đối diện cổng trường.

Cô vẫn vậy, cô độc và khác biệt. Giữa đám học sinh đang ồn ào bàn tán về những bộ phim mới hay những bộ quần áo thời thượng, Hiền vẫn cầm cuốn sổ tay nhỏ, môi mím chặt, thi thoảng lại lấy bút chì gạch chân một dòng chữ nào đó. Mạnh ra hiệu cho Tèo và Đực, ba chiếc xe – một phân khối lớn gầm rú và hai xe đạp điện tạch tạch – tiến về phía trạm xe buýt.

Mạnh dừng xe ngay sát vỉa hè, khói từ ống pô phả ra mù mịt. Anh không xuống xe, chỉ nhấc kính mũ bảo hiểm lên, nhếch mép cười: "Lên xe đi lớp trưởng, tôi hộ tống cậu về."

Hiền không thèm ngước mắt lên, giọng nói lạnh lùng như băng: "Tôi tự về được. Anh không cần làm trò này."

"Cậu không nghe mẹ tôi dặn à? Nhiệm vụ của tôi là bảo đảm gia sư về nhà an toàn để tối còn có sức mà... hành hạ tôi chứ?" – Mạnh nói với giọng đầy mỉa mai. "Hay là cậu sợ? Sợ ngồi sau xe đại ca thì mất danh hiệu học sinh thanh lịch?"

Lúc này, Hiền mới từ từ hạ cuốn sổ xuống. Cô nhìn thẳng vào mắt Mạnh, đôi mắt sau lớp kính cận ấy không có chút gì là lo lắng, trái lại còn có chút khinh thường làm Mạnh chột dạ. "Anh nghĩ cái xe này ngầu lắm sao? Nó chỉ làm ô nhiễm không khí và gây tiếng ồn thôi. Và tôi không sợ anh, Quách Mạnh. Tôi chỉ thấy việc ngồi lên xe của anh là một sự xúc phạm đối với thời gian ôn tập của tôi."

Tèo đứng bên cạnh nghe mà toát mồ hôi hột: "Chị... chị Hiền nói khẽ thôi, đại ca em nóng tính lắm..."

"Kệ nó!" – Mạnh gắt lên, cảm thấy mình vừa bị tát một cú trời giáng vào niềm kiêu hãnh của một tay chơi xe. Anh nhảy xuống xe, bước tới giật lấy cuốn sổ trên tay Hiền. "Muốn ôn tập chứ gì? Được, lên xe, tôi chở cậu ra quán trà sữa 'Thần Long'. Ở đó yên tĩnh, có điều hòa, tôi sẽ làm cái bài thi năng lực chết tiệt của cậu ngay lập tức. Nếu cậu không đi, tôi sẽ cầm cuốn sổ này chạy vòng quanh thành phố, xem cậu lấy gì mà học."

Hiền nhìn cuốn sổ bị Mạnh giơ cao quá đầu, rồi lại nhìn khuôn mặt đang đỏ bừng vì tự ái của anh. Cô thở dài, một tiếng thở dài đầy sự mệt mỏi như thể đang đối phó với một đứa trẻ con cứng đầu. "Được. Trả sổ đây. Tôi đi."

Phi vụ "áp tải" chính thức bắt đầu. Nhưng nó không hề lãng mạn như những bộ phim thanh xuân thường thấy. Mạnh phóng xe vèo vèo, cố ý lạng lách một chút để dọa cô gái nhỏ phía sau, nhưng tuyệt nhiên không thấy tiếng hét hay cái ôm chặt nào từ Hiền. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay giữ chặt vào thanh sắt sau xe, gương mặt không biến sắc như một pho tượng.

Khi đến quán trà sữa, Mạnh chọn một chiếc bàn ở góc khuất nhất, hy vọng không có đàn em nào bắt gặp cảnh anh đang bị một cô gái "dạy dỗ". Anh đập tay xuống bàn: "Đề đâu? Đưa đây!"

Hiền từ tốn lấy từ trong balo ra một tờ giấy thi được trình bày cực kỳ khoa học và sạch sẽ. Cô đặt nó trước mặt Mạnh, kèm theo một chiếc đồng hồ bấm giờ. "45 phút. 30 câu trắc nghiệm tổng hợp kiến thức từ lớp 10 đến lớp 12. Làm đi. Đừng có ý định giở điện thoại, tôi có thể nhận ra một người đang tra Google chỉ qua ánh sáng phản chiếu trên kính của họ."

Mạnh cầm cây bút bi, tự tin liếc nhìn câu đầu tiên. Rồi câu thứ hai. Đến câu thứ ba, mồ hôi hột bắt đầu lăn trên trán anh. Những ký hiệu toán học, những công thức vật lý, những cấu trúc tiếng Anh... đối với anh chúng như những ký tự cổ đại của một nền văn minh đã tuyệt chủng. Anh nhìn sang Hiền, thấy cô đang thản nhiên hút một ngụm trà sữa nhài, mắt vẫn không rời khỏi quyển sách văn học cổ điển.

Thời gian trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Mạnh bắt đầu cảm thấy hối hận. Lẽ ra anh nên đi ăn phở với thằng Tèo. Anh nhìn vào tờ giấy, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ đang nhảy số lạnh lùng. Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, anh chợt nhận ra mình thực sự là một cái "xô thủng". Hai năm qua, anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ để đổi lấy những con số ảo trong game. Cảm giác thất bại này còn khó chịu hơn cả việc bị mất dàn PC. Đó là cảm giác mình thực sự kém cỏi trước mặt một người cùng trang lứa.

"Hết giờ." – Hiền lạnh lùng lên tiếng, bàn tay cô chìa ra trước mặt anh.

Mạnh miễn cưỡng đẩy tờ giấy sang. Hiền rút một cây bút mực đỏ từ hộp bút, bắt đầu gạch chéo. Mỗi nhát bút đỏ của cô như một nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của Mạnh. Tạch. Tạch. Tạch.

"Toán: Đúng 2 câu nhờ đánh bừa. Anh thậm chí còn không phân biệt được đâu là sin, đâu là cos. Vật lý: Bỏ trống hoàn toàn. Tiếng Anh: Anh điền tên mình vào ô đáp án à?" – Hiền ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lần này không còn sự khinh thường nữa, mà là một sự thất vọng sâu sắc. "Quách Mạnh, anh có biết là mẹ anh đã khóc khi nói về việc anh không chịu học không?"

Mạnh lặng người. Mẹ anh khóc? Người phụ nữ sắt đá ấy mà lại khóc vì anh sao?

"Tôi không quan tâm anh là đại ca ở đâu, hay anh chơi game giỏi thế nào." – Hiền đứng dậy, thu dọn đồ đạc. "Nhưng nếu anh vẫn tiếp tục là một thằng hèn không dám đối mặt với sách vở, thì đừng bao giờ nhắc đến tên tôi nữa. Tôi không dạy những người đã tự bỏ cuộc trước khi bắt đầu."

Hiền quay lưng bước đi, dáng người nhỏ bé nhưng đầy uy lực khuất dần sau cánh cửa kính của quán trà sữa. Mạnh ngồi lại một mình, tờ giấy thi đỏ chót nằm trơ trọi trên bàn. Gió từ máy điều hòa thổi qua làm tờ giấy rung rinh, nhưng Mạnh lại thấy nó nặng nề như một tảng đá đè nén lồng ngực mình.

Lần đầu tiên trong đời, Mạnh "Gấu" không muốn dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Anh cầm lấy tờ giấy thi, vò nát nó trong tay, nhưng rồi lại từ từ vuốt phẳng nó ra. Anh nhìn vào cái điểm 1 to tướng được Hiền khoanh tròn bằng mực đỏ.

"Được lắm, Trịnh Thanh Hiền. Cậu bảo tôi là thằng hèn sao?" – Mạnh nghiến răng, đôi mắt rực lên một ngọn lửa mà chính anh cũng không nhận ra. Đó không phải là ngọn lửa của sự trả thù, mà là ngọn lửa của sự khao khát được chứng minh mình không phải là một kẻ bỏ đi.

Anh đứng dậy, đi ra khỏi quán. Thằng Tèo và Đực đang đứng chờ ngoài cửa, thấy mặt đại ca hầm hầm thì sợ hãi không dám hỏi. "Đại ca... giờ đi đâu?"

"Về nhà. Tao phải học." – Mạnh gằn giọng.

Tèo và Đực nhìn nhau, há hốc mồm kinh ngạc. Mặt trời buổi chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng trời đô thị, bóng của Quách Mạnh đổ dài trên mặt đường, trông cô đơn nhưng lại vững chãi đến lạ thường. Phi vụ áp tải ngày hôm nay đã thất bại thảm hại về mặt danh tiếng, nhưng nó lại vừa nhen nhóm lên một điều gì đó rất khác trong tâm hồn của một kẻ vốn dĩ đã ngủ quên quá lâu trong những chiến thắng ảo.