Đêm hôm đó, căn phòng của Mạnh không còn tiếng lạch cạch của bàn phím cơ, cũng chẳng còn những câu chửi thề phấn khích khi thắng trận. Anh ngồi bất động trên chiếc ghế gaming đắt tiền, đôi mắt dán chặt vào tờ giấy thi nát bươm vừa được vuốt phẳng lại. Con điểm 1 màu đỏ chót như một con mắt đang giễu cợt sự thiếu hụt tri thức của anh. Lời nói của Hiền về việc mẹ anh đã khóc cứ luẩn quẩn trong đầu, khiến trái tim vốn dĩ chai sạn vì những trận đòn roi và những lần quậy phá bỗng thấy thắt lại. Một đại ca có thể không sợ máu, không sợ đối thủ trường bên, nhưng lại sợ thấy nước mắt của người phụ nữ đã vì mình mà già đi.
Mạnh vò đầu bứt tai, cầm cuốn sách giáo khoa Toán 12 lên. Anh lật qua vài trang, nhìn những dòng chữ sin, cos, nguyên hàm, tích phân mà cảm thấy chúng như những con giun đang nhảy múa trêu ngươi. Sau mười lăm phút nỗ lực một cách vô vọng, anh gục đầu xuống bàn, tiếng thở dài não nề vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Anh muốn học, nhưng anh hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu. Cái xô này không chỉ thủng, mà nó còn rỉ sét từ bên trong.
Sáng hôm sau, Mạnh không đợi đến 6 giờ 30 phút. Anh có mặt ở cổng trường từ lúc trời còn chưa sáng rõ, trên tay là hai hộp xôi nóng hổi và một ly cà phê đen không đường. Tèo và Đực cũng có mặt, hai đứa nhìn đại ca của mình với ánh mắt vừa lo lắng vừa hoài nghi.
“Đại ca, anh thức trắng đêm à? Mắt anh như gấu trúc rồi kìa!” – Tèo thốt lên khi thấy quầng thâm dưới mắt Mạnh.
“Im lặng và quan sát đi.” – Mạnh gắt nhẹ, mắt vẫn dán chặt vào hướng trạm xe buýt.
Khi bóng dáng nhỏ nhắn của Trịnh Thanh Hiền xuất hiện, Mạnh không còn nghênh ngang như hôm qua. Anh bước tới, chậm rãi và có phần dè dặt. Hiền vẫn giữ gương mặt bình thản, nhưng khi nhìn thấy Mạnh đứng đợi với dáng vẻ phờ phạc, đôi lông mày của cô hơi nhướn lên một chút.
“Tôi tưởng anh đã bỏ cuộc sau bài kiểm tra hôm qua.” – Hiền nói, giọng vẫn lạnh nhạt nhưng không còn sự gắt gỏng.
Mạnh không nói gì, anh đưa hộp xôi và ly cà phê ra trước mặt cô. “Cậu ăn đi rồi mình nói chuyện. Tôi... tôi có chuyện muốn thương lượng.”
Hiền nhìn hộp xôi, rồi nhìn thẳng vào mắt Mạnh. Cô nhận ra sự nghiêm túc hiếm hoi trong đôi mắt ấy. Cô không nhận đồ ăn, chỉ khẽ gật đầu: “Nói đi.”
“Tôi muốn học. Thực sự muốn học.” – Mạnh hít một hơi thật sâu, giọng anh thấp nhưng kiên định. “Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Cậu nói đúng, tôi là cái xô thủng. Nhưng tôi không muốn mẹ tôi phải khóc thêm lần nào nữa vì cái xô này. Cậu đặt ra điều kiện đi, chỉ cần cậu chịu dạy, tôi sẽ làm bất cứ điều gì.”
Hiền im lặng một hồi lâu. Cô lấy trong túi ra một tờ giấy A4 đã được đánh máy sẵn và một cây bút mực đen.
“Tôi đã dự liệu được việc anh sẽ quay lại, hoặc là để gây sự, hoặc là để cầu xin. Đây là 'Bản hợp đồng phụ đạo'. Nếu anh ký vào, cuộc sống đại ca của anh chính thức chấm dứt cho đến kỳ thi giữa kỳ.”
Mạnh cầm lấy tờ giấy. Bên trên đề dòng chữ to tướng: **HỢP ĐỒNG CAM KẾT HỌC TẬP**. Những điều khoản bên trong khiến Mạnh muốn hoa mắt:
1. Không trốn học, không đi muộn dù chỉ một phút.
2. Tuyệt đối không chạm vào máy tính hoặc bất kỳ thiết bị điện tử nào ngoài mục đích học tập trong suốt thời gian có mặt tại điểm học.
3. Hoàn thành 100% bài tập về nhà trước khi bắt đầu buổi học mới. Nếu không xong, sẽ phải đứng khoanh tay xin lỗi trước mặt toàn bộ đàn em (Tèo và Đực).
4. Phải chấp hành mọi hình phạt mà gia sư đưa ra, bao gồm cả việc chép phạt và làm việc công ích.
5. Tuyệt đối không được dùng vũ lực hoặc lời lẽ đe dọa đối với gia sư.
Mạnh đọc đến điều thứ ba thì mặt mày đã tái mét. Bắt anh đứng khoanh tay xin lỗi trước mặt đàn em? Đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một người coi trọng danh dự như anh.
“Cái điều thứ ba... cậu có thể bỏ qua được không? Giữ cho tôi chút mặt mũi.” – Mạnh nài nỉ.
“Mặt mũi của anh không đáng giá bằng tương lai của anh.” – Hiền dứt khoát. “Anh có 10 giây để ký. Nếu không, coi như tôi chưa bao giờ đứng đây.”
Mạnh nhìn sang Tèo và Đực, hai đứa đang tròn mắt nhìn theo. Anh lại nghĩ đến gương mặt của mẹ. Cuối cùng, anh nghiến răng, đặt tờ giấy lên yên xe moto, ký một cái rẹt tên mình vào bên dưới. Chữ ký của anh to và thô kệch, nằm ngay cạnh chữ ký thanh mảnh, nắn nót của Hiền.
“Xong rồi chứ?” – Mạnh hỏi, cảm giác như mình vừa ký vào bản án tử hình.
“Tạm thời là vậy.” – Hiền cầm lấy bản hợp đồng, thổi nhẹ cho mực khô rồi gấp gọn vào túi. “Chiều nay, 5 giờ. Tại quán nét của anh.”
Mạnh khựng lại: “Quán nét? Cậu đùa tôi à? Chỗ đó ồn ào như cái chợ, sao mà học được?”
“Đó là thử thách đầu tiên.” – Hiền nhếch môi, lần đầu tiên anh thấy cô cười, một nụ cười đầy ẩn ý và có phần... đáng sợ. “Nếu anh có thể học giữa tiếng hò hét của đồng bọn mà không bị xao nhãng, anh mới thực sự có hy vọng. Hơn nữa, tôi muốn xem cái dàn máy hai trăm triệu của anh có sức quyến rũ đến mức nào mà khiến anh đánh đổi cả tương lai.”
Đúng 5 giờ chiều, Trịnh Thanh Hiền xuất hiện tại quán game "Thần Long". Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, nhưng khí chất vẫn toát lên vẻ nghiêm túc của một giáo viên thực thụ. Trong quán, đám đàn em của Mạnh đang hăng say "chiến đấu", tiếng chửi thề, tiếng đập bàn vang lên không ngớt.
Mạnh ngồi ở cái máy trung tâm, trông anh bồn chồn như ngồi trên đống lửa. Hiền bước tới, không nói không rằng, cô rút phích cắm điện của máy Mạnh, rồi của cả ba cái máy bên cạnh.
“Này! Cái gì thế?” – Đám thanh niên đang chơi hét lên, nhưng khi thấy Mạnh Gấu đứng dậy với gương mặt hầm hố, tất cả lập tức im bặt.
“Hôm nay quán nghỉ sớm để đại ca học bài. Đứa nào ý kiến thì bước ra đây!” – Mạnh quát lớn, dù trong lòng anh cũng đang xót xa cho mấy ván game dở dang.
Hiền đặt chồng sách giáo khoa lên bàn máy tính. Cô lấy ra một chiếc thước kẻ gỗ dài 30cm, gõ nhẹ xuống mặt bàn.
“Bắt đầu. Hôm nay chúng ta sẽ lấy lại gốc phần hàm số. Anh lấy vở ra, ghi tiêu đề: 'Hành trình thoát nghèo tri thức'.”
Cả quán net bỗng chốc trở thành một lớp học kỳ dị nhất thành phố. Giữa không gian ngập mùi thuốc lá và mì tôm, một cô nàng nhỏ nhắn đang kiên nhẫn giảng về bảng biến thiên, còn một anh chàng xăm trổ đầy mình thì đang cắm cúi vẽ những đường cong uốn lượn với gương mặt đau khổ như đang bị tra tấn.
Buổi học kéo dài ba tiếng đồng hồ. Mạnh cảm thấy não bộ của mình như bị vắt kiệt. Mỗi khi anh định lén nhìn sang màn hình máy bên cạnh đang chiếu một trận đấu Esport, chiếc thước kẻ của Hiền lại gõ "cộp" một cái xuống bàn làm anh giật bắn mình.
“Tập trung!” – Hiền nhắc nhở, giọng nói không cao nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối.
Khi đồng hồ điểm 8 giờ tối, Hiền mới đóng sách lại. Cô nhìn đống bản nháp kín mít chữ của Mạnh, khẽ gật đầu: “Hôm nay anh làm khá tốt. Ít nhất là anh không ngủ gật.”
Mạnh thở phào, nằm bò ra bàn. “Tôi thấy mình như vừa trải qua một trận đánh boss cuối cấp độ khó nhất.”
Hiền nhìn anh, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu lại một chút. Cô lấy trong túi ra một viên kẹo bạc hà, đặt lên bàn cho anh. “Đừng nghĩ nó là boss. Hãy nghĩ nó là một kỹ năng mới anh cần học để thăng hạng trong thực tế. Mai gặp lại.”
Hiền bước ra khỏi quán, bóng lưng cô đổ dài dưới ánh đèn đường đô thị. Mạnh cầm viên kẹo, lột vỏ đưa vào miệng. Vị cay nồng của bạc hà làm anh tỉnh táo hẳn ra. Anh nhìn vào bản hợp đồng "bán thân" đang đặt cạnh bàn, rồi nhìn vào những công thức toán học mình vừa viết. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng – không phải là sự hưng phấn khi thắng game, mà là một sự hài lòng nhẹ nhàng khi thấy mình vừa vượt qua một thứ gì đó vốn dĩ mình rất sợ.
Phía sau, Tèo bước lại gần, gãi đầu hỏi: “Đại ca, mai có mở máy chơi tiếp không?”
Mạnh im lặng một lúc, rồi nhìn lên trần nhà: “Mai... mở máy để làm bài tập về nhà. Đứa nào không làm, tao bắt đứng khoanh tay xin lỗi!”
Cả quán net rơi vào một sự im lặng sững sờ. Quách Mạnh biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, bản hợp đồng "bán thân" này đã cho anh một cái cớ để không phải trốn chạy nữa. Cuộc chiến thực sự của anh, giờ mới chính thức bắt đầu.