MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 4: BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN: KHI GẤU CẦM BÚT NGƯỢC

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 4: BUỔI HỌC ĐẦU TIÊN: KHI GẤU CẦM BÚT NGƯỢC

1,654 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng chiều vàng vọt hắt qua khung cửa sổ của quán game "Thần Long", tạo thành những vệt sáng dài cắt ngang bầu không khí vẫn còn vương mùi mì tôm và khói thuốc. Sau buổi ký kết "hợp đồng bán thân" đầy cay đắng ngày hôm qua, Quách Mạnh cảm thấy cả thế giới của mình dường như đã bị đảo lộn. Thay vì cầm chiếc chuột Gaming Logitech có độ nhạy cực cao, giờ đây anh phải đối mặt với một món "vũ khí" xa lạ: một chiếc bút bi Thiên Long xanh ngắt.

Đúng 5 giờ kém 5 phút, Trịnh Thanh Hiền xuất hiện. Cô vẫn mặc bộ đồng phục phẳng phiu, mái tóc buộc đuôi ngựa cao toát lên vẻ năng động nhưng khuôn mặt thì nghiêm nghị như một vị thẩm phán. Đi theo sau cô không phải là những kẻ hiếu chiến, mà là một sự tĩnh lặng kỳ lạ khiến đám đàn em của Mạnh đang ngồi chơi cũng phải tự giác hạ thấp âm lượng loa.

"Vị trí cũ chứ?" – Hiền hỏi, đặt chiếc balo nhỏ xuống mặt bàn máy tính đã được lau dọn sạch sẽ một cách bất ngờ.

Mạnh gật đầu, hắng giọng ra hiệu. Ngay lập tức, Tèo và Đực chạy lại, mỗi đứa cầm một cái khăn ướt, lau chùi mặt bàn thêm một lần nữa như thể đang chuẩn bị đón tiếp một nguyên thủ quốc gia. Mạnh ngồi xuống, cảm giác cái ghế gaming quen thuộc hôm nay bỗng dưng cứng nhắc lạ thường.

"Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với phần căn bản nhất của Giải tích 12: Sự đồng biến và nghịch biến của hàm số." – Hiền mở cuốn sách giáo khoa, giọng cô vang lên đều đặn, rõ ràng.

Mạnh nhìn vào trang sách, rồi nhìn vào tờ giấy trắng trước mặt. Anh cầm cây bút bi lên, nhưng vì thói quen nắm chặt tay lái moto và cầm chuột theo kiểu "claw grip" để bấm cho nhanh, anh cầm bút bằng cả lòng bàn tay, ngón trỏ đè mạnh lên đầu bút như đang chuẩn bị tung một cú kỹ năng định hướng trong game.

Hiền khựng lại, đôi mắt sau lớp kính cận nheo lại nhìn vào bàn tay của Mạnh. Cô im lặng khoảng ba giây, rồi khẽ thở dài.

"Mạnh này, anh đang định đâm thủng tờ giấy hay là định viết chữ?"

Mạnh ngơ ngác nhìn xuống: "Hả? Thì tôi vẫn cầm thế này mà. Có sao đâu?"

"Anh cầm bút ngược rồi. Nhìn đi, ngón tay anh đang che hết phần ngòi bút, anh sẽ không thấy mình đang viết cái gì đâu." – Hiền vươn tay ra, định sửa lại tư thế cho anh nhưng rồi cô rụt tay lại, thay vào đó cô dùng chiếc thước kẻ gỗ chỉ vào các ngón tay của anh. "Nới lỏng ra. Dùng ba ngón thôi. Anh đang điều khiển một cây bút, không phải đang cầm dao đi đòi nợ."

Mạnh đỏ mặt, lóng ngóng điều chỉnh lại. Đối với một kẻ vốn dĩ chỉ quen dùng sức mạnh cơ bắp và sự nhanh nhạy của đôi mắt, việc bắt các đầu ngón tay phải cử động nhịp nhàng để tạo ra những con chữ nhỏ xíu là một cực hình. Anh cảm thấy cây bút này còn nặng hơn cả quả tạ 10kg ở phòng gym.

Buổi học bắt đầu bằng những định nghĩa khô khan. Hiền giảng bài rất kỹ, cô không dùng những thuật ngữ quá hàn lâm mà cố gắng ví dụ bằng thực tế.

"Anh cứ tưởng tượng, hàm số đồng biến giống như khi anh đang lên cấp trong game, kinh nghiệm càng tăng thì sức mạnh càng tăng. Còn nghịch biến là khi anh bị đối thủ trừ máu, thời gian càng trôi qua thì lượng máu của anh càng giảm xuống. Hiểu chưa?"

Mạnh gật đầu lia lịa: "À, ra là vậy. Sao thầy cô trên lớp không nói thế ngay từ đầu cho dễ hiểu?"

"Vì trên lớp anh bận ngủ." – Hiền tạt một gáo nước lạnh vào sự phấn khích của anh. "Bây giờ, thử tính đạo hàm của hàm số này cho tôi xem."

Mạnh cầm bút, hăm hở bắt tay vào làm. Anh bắt đầu nhớ lại những gì Hiền vừa nói. Nhưng hỡi ôi, từ lý thuyết đến thực hành là một khoảng cách xa vời vợi. Anh loay hoay với những con số , và các số mũ. Những con số bắt đầu nhảy múa trước mắt anh. Trong một phút lơ đãng, thói quen cũ trỗi dậy, anh bắt đầu vẽ những hình vẽ nguệch ngoạc lên lề giấy: một thanh kiếm, một cái khiên, và một con gấu đang đeo kính cận (trông khá giống Hiền).

"Quách Mạnh!"

Tiếng thước kẻ gõ mạnh xuống bàn làm Mạnh giật bắn mình. Anh vội vàng lấy tay che đi cái hình vẽ con gấu.

"Tôi... tôi đang tính mà."

"Anh đang vẽ tôi đấy à? Lại còn vẽ thêm hai cái răng thỏ nữa?" – Hiền nheo mắt, cô đã nhìn thấy tất cả.

Mạnh gãi đầu, cười trừ: "Thì... tại nhìn cậu lúc giảng bài nghiêm túc quá, tôi thấy giống... giống mấy con boss trong game ấy mà."

Hiền không giận, cô chỉ lắc đầu, lấy lại tờ giấy nháp của anh. "Anh có năng khiếu vẽ đấy, nhưng tiếc là kỳ thi THPT quốc gia không thi môn vẽ truyện tranh. Nhìn vào đây, anh sai ngay từ bước đầu tiên rồi. Quy tắc tính đạo hàm của mũ là gì?"

Mạnh ngẩn ngơ: "Quy tắc... quy tắc hạ gục đối thủ à?"

Hiền thở hắt ra, cô nhận ra rằng mình không thể dạy anh theo cách thông thường. Cô đứng dậy, bước sang ngồi cạnh anh thay vì ngồi đối diện. Khoảng cách bỗng chốc thu hẹp lại. Mạnh có thể ngửi thấy mùi hương thơm nhè nhẹ từ mái tóc của Hiền – một mùi hương dịu dàng, thanh khiết giống như mùi sách mới trộn lẫn với hương hoa nhài. Điều này làm một thằng con trai chưa bao giờ gần gũi với con gái như anh cảm thấy lúng túng, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.

"Nhìn kỹ này." – Hiền cầm lấy cây bút từ tay Mạnh. Bàn tay cô nhỏ nhắn, trắng trẻo, lướt đi trên mặt giấy một cách điêu luyện. "Số mũ phải được đưa xuống đằng trước, rồi số mũ cũ phải trừ đi 1. Giống như anh thăng cấp thì phải mất đi một lượng kinh nghiệm tích lũy vậy."

Mạnh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ cô viết, nhưng thực chất là anh đang nhìn vào bàn tay cô. Anh bỗng thấy mình thật thô kệch. Đôi bàn tay của anh đầy những vết chai sần do tập tạ và chơi game, còn đôi tay cô lại mỏng manh đến thế. Anh tự hỏi, tại sao một cô gái nhỏ bé như vậy lại có thể chứa đựng một lượng kiến thức khổng lồ và một sự kiên nhẫn phi thường đến thế đối với một kẻ "vô phương cứu chữa" như anh?

"Anh có nghe tôi nói không?" – Hiền quay sang, thấy Mạnh đang nhìn mình chằm chằm thì hơi khựng lại.

"Hả? Có... có chứ. Hạ mũ xuống, trừ đi 1. Tôi nhớ rồi!" – Mạnh vội vàng quay lại với đống công thức, mặt hơi nóng lên.

Suốt hai tiếng đồng hồ tiếp theo, quán game "Thần Long" chứng kiến một cảnh tượng độc nhất vô nhị: Đại ca Mạnh Gấu mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ gay vì tập trung, tay cầm bút run rẩy viết từng dòng đạo hàm. Mỗi khi anh làm sai, Hiền không mắng, cô chỉ im lặng gạch đi và bắt anh làm lại từ đầu. Sự im lặng đó đối với Mạnh còn đáng sợ hơn cả những lời quát tháo. Nó khiến anh cảm thấy hổ thẹn nếu mình không cố gắng.

Đến khi đồng hồ điểm 7 giờ tối, Hiền mới dừng lại. Cô nhìn vào trang giấy đã kín mít những phép tính của Mạnh, dù chữ viết còn nguệch ngoạc và có nhiều chỗ tẩy xóa, nhưng ít nhất anh đã làm đúng được 5 bài tập cơ bản liên tiếp.

"Hôm nay đến đây thôi." – Hiền thu dọn sách vở. "Mai làm hết đống bài tập này trong sách bài tập. Nếu thiếu một câu, tôi sẽ phạt anh đứng ngoài cổng trường cầm bảng 'Tôi là học sinh lười' 10 phút."

Mạnh rùng mình: "Cậu ác thật đấy Hiền ạ. Nhưng mà... cảm ơn nhé."

Hiền hơi khựng lại khi nghe từ "cảm ơn" từ miệng Mạnh. Cô không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng đi thẳng. Mạnh đứng nhìn theo bóng cô khuất dần sau làn khói bụi của đường phố giờ tan tầm. Anh cầm cây bút bi lên, lần này anh thử cầm bằng ba ngón tay như cách Hiền đã chỉ. Cảm giác nhẹ nhàng hơn hẳn.

Phía sau, Tèo lân la lại gần: "Đại ca, học xong rồi, làm trận 'hạng' không? Anh em đang chờ."

Mạnh nhìn vào dàn máy tính, rồi nhìn vào đống bài tập về nhà trong sách bài tập. Anh thở dài, một nụ cười khổ hiện lên trên môi:

"Nghỉ đi. Tao còn phải 'hạ mũ, trừ 1'. Cái này còn khó hơn cả đẩy trụ đấy mày ạ."

Đêm đó, trong căn phòng ngập ánh đèn LED, Quách Mạnh không mở máy tính. Anh ngồi bên bàn học, dưới ánh đèn tuýp trắng, lặm cụi với những con số . Lần đầu tiên trong đời, anh cầm bút đúng cách, và cũng là lần đầu tiên, anh thấy những con chữ không còn là kẻ thù, mà là những thử thách mà anh nhất định phải chinh phục để không phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô gia sư nhỏ bé kia thêm một lần nào nữa.