MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 5: TUYỆT CHIÊU CỦA HIỀN: HỌC HAY LÀ NHỊN ĐÓI?

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 5: TUYỆT CHIÊU CỦA HIỀN: HỌC HAY LÀ NHỊN ĐÓI?

1,651 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Hai, bầu không khí tại trường THPT Phan Đình Phùng dường như đặc quánh lại bởi cái nóng hầm hập của mùa hè chớm đến và áp lực của những bài kiểm tra miệng đầu giờ. Đối với Quách Mạnh, áp lực ấy còn nhân lên gấp bội khi trong balo anh lúc này không phải là chuột hay bàn phím, mà là một xấp bài tập về nhà về phần "Khảo sát hàm số" – thứ mà anh đã phải vật lộn đến tận hai giờ sáng mới có thể hoàn thành.

Cơn buồn ngủ kéo đến như từng đợt sóng, Mạnh gục đầu xuống bàn trong tiết Văn, mặc cho cô giáo đang say sưa giảng về vẻ đẹp của những con sông. Nhưng cứ hễ vừa chợp mắt, gương mặt nghiêm nghị của Trịnh Thanh Hiền lại hiện ra cùng chiếc thước kẻ gỗ "thần thánh", khiến anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi hầm cập chảy dọc sống lưng. Anh thầm nghĩ, không biết từ bao giờ, một kẻ chẳng sợ trời không sợ đất như mình lại trở nên "ám ảnh" bởi một cô gái nhỏ nhắn lớp bên đến vậy.

Giờ tan học vừa điểm, Mạnh chưa kịp vươn vai thì đã thấy bóng dáng Hiền đứng ở cửa lớp 12A8. Cô không vào, chỉ đứng đó, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt khiến đám đệ tử của Mạnh vốn đang định rủ đại ca đi "phá đảo" quán net mới mở phải lập tức lảng đi chỗ khác.

"Bài tập đâu?" – Hiền hỏi ngay khi Mạnh bước ra khỏi cửa, ngắn gọn và súc tích đến mức tàn nhẫn.

Mạnh lóng ngóng mở balo, rút ra xấp giấy nhăn nhúm nhưng đầy kín những nét chữ thô kệch. Hiền nhận lấy, lật qua từng trang. Đôi lông mày của cô hơi nhíu lại khi thấy một vài vệt nước tương dính trên góc giấy – dấu vết của một bữa ăn đêm vội vã.

"Làm được hết chứ?"

"Hết... nhưng không biết có đúng không. Cậu biết đấy, mấy con số này nó không hiền lành như cậu tưởng đâu." – Mạnh gãi đầu, cố nở một nụ cười lấy lòng.

Hiền không đáp, cô chỉ vào quán ăn vặt ngay cạnh cổng trường: "Ra kia. Tôi vừa kiểm tra bài, vừa 'thanh toán' nốt phần hợp đồng hôm nay."

Quán ăn vặt của cô Lan là tụ điểm yêu thích của học sinh trường Phan, với đủ thứ hương vị quyến rũ: từ bánh tráng trộn, cá viên chiên đến trà quất mật ong thơm nức. Mạnh vừa ngồi xuống đã cảm thấy bụng dạ cồn cào. Sáng nay vì mải làm nốt bài tập, anh chỉ kịp uống vội hộp sữa thiên tài.

"Cô Lan ơi, cho con một đĩa cá viên lớn, hai bánh tráng cuộn, thêm hai ly trà đào nhiều sả..." – Mạnh hào hứng gọi món.

"Đợi đã." – Hiền ngắt lời, cô quay sang cô Lan rồi mỉm cười lịch sự. "Cô cho con một ly nước lọc thôi ạ. Còn đồ ăn thì cứ làm, nhưng để ở bàn bên cạnh nhé cô."

Mạnh ngơ ngác: "Này, cậu gọi thế là có ý gì? Tôi đang đói sắp lả ra rồi đây."

Hiền đặt xấp bài tập của Mạnh lên bàn, lấy ra một chiếc bút đỏ, vẻ mặt không chút gợn sóng: "Đây là tuyệt chiêu mới của tôi. Từ hôm nay, điểm số của anh sẽ quyết định bao tử của anh. Cứ một câu đúng, anh được ăn một viên cá. Một bài đúng hoàn toàn, anh được uống một ngụm trà đào. Nếu sai quá nửa..." – Cô chỉ tay về phía ly nước lọc lạnh lẽo – "Anh chỉ có cái này để lót dạ thôi."

Mạnh đứng bật dậy, gương mặt đầy vẻ phẫn uất: "Cậu... cậu quá đáng vừa thôi! Tôi là người chứ có phải thú cưng đâu mà cậu dùng thức ăn để huấn luyện?"

Hiền vẫn thản nhiên chấm bài, chiếc bút đỏ gạch một đường dứt khoát: "Tôi không huấn luyện anh. Tôi đang tập cho anh cách chịu trách nhiệm với những gì mình làm. Anh nói anh muốn học để mẹ không khóc, vậy mà câu đơn giản nhất về tìm tập xác định anh cũng làm sai vì cẩu thả. Sự cẩu thả này chính là thứ sẽ 'bào mòn' dàn PC của anh nhanh nhất đấy."

Mạnh nhìn đĩa cá viên chiên thơm phức vừa được bưng ra đặt ở bàn bên cạnh, rồi lại nhìn ly nước lọc của mình. Mùi thơm của hành phi và nước sốt me như đang trêu ngươi cái bụng rỗng tuếch của anh. Anh hít một hơi thật sâu, ngồi xuống, ánh mắt rực lên sự quyết tâm xen lẫn chút tức tối.

"Được! Cậu chấm đi. Tôi không tin là tôi không được ăn viên nào!"

Hiền bắt đầu đọc to: "Câu 1: Tìm tập xác định. Anh làm đúng. Được một viên."

Mạnh vồ lấy cái xiên, đâm ngay một viên cá viên chiên to nhất, nhai ngấu nghiến như sợ ai cướp mất. Vị béo ngậy của cá, vị cay của tương ớt làm anh cảm thấy như vừa được hồi sinh.

"Câu 2: Tính đạo hàm cấp hai. Sai dấu ở bước cuối. Nhịn."

Mạnh thẫn thờ, chiếc xiên dừng lại giữa không trung. Anh nhìn viên cá tiếp theo với ánh mắt luyến tiếc vô hạn. Hiền vẫn tiếp tục, giọng nói của cô đều đều nhưng với Mạnh, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử cho bữa chiều của anh. Cứ mỗi câu sai, trái tim anh lại thắt lại một nhịp, không phải vì sợ dốt, mà vì sự thèm thuồng đang dâng cao đến tận cổ.

Đến câu số 5 – một bài toán giải quyết vấn đề thực tế về tối ưu hóa diện tích – Mạnh đã làm rất kỳ công, vẽ cả sơ đồ minh họa. Hiền dừng bút rất lâu, cô đọc đi đọc lại cách giải của anh.

"Câu này... anh tự làm à?" – Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên.

"Thì chẳng lẽ tôi đi chép của ai? Thằng Tèo với thằng Đực còn dốt hơn cả tôi cơ mà." – Mạnh hậm hực đáp.

Hiền khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để làm Mạnh thoáng ngây người. "Cách tư duy của anh rất lạ, nó không giống sách giáo khoa nhưng kết quả lại chính xác. Câu này đúng hoàn toàn. Anh được ăn hết chỗ bánh tráng cuộn kia và uống trà đào."

Mạnh như vớ được vàng, anh cầm ly trà đào lên hút một hơi dài, cảm nhận vị ngọt thanh mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhìn Hiền, thấy cô đang chăm chú sửa lại những lỗi sai trong bài tập cho mình, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt viết những lời giải thích chi tiết vào lề giấy.

"Này... cậu không ăn à?" – Mạnh đẩy đĩa bánh tráng về phía cô, giọng đã mềm mỏng hơn hẳn.

"Tôi không đói. Tôi đang bận tính xem với tốc độ này, bao giờ anh mới thoát khỏi danh sách 'nguy cơ trượt tốt nghiệp'." – Hiền đáp, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy một miếng bánh tráng nhỏ.

Buổi chiều hôm đó, tại quán ăn vặt của cô Lan, người ta thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Một anh chàng to xác, mặt mũi bặm trợn đang cắm cúi nghe một cô gái nhỏ nhắn giảng bài, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tai mỗi khi bị "tước" mất một xiên cá viên. Mạnh nhận ra rằng, cái cảm giác được ăn một miếng ngon nhờ chính nỗ lực của mình nó thú vị hơn nhiều so với việc được mẹ cung phụng tận miệng.

Khi buổi học kết thúc, trời đã sập tối. Mạnh dắt xe moto đi bộ bên cạnh Hiền ra phía trạm xe buýt.

"Mai tôi sẽ làm đúng hết. Cậu chuẩn bị tiền mà bao tôi ăn sập quán cô Lan đi." – Mạnh tuyên bố đầy tự tin.

Hiền đứng lại dưới ánh đèn đường vàng vọt, cô nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm: "Mạnh này, tuyệt chiêu nhịn đói thực ra không phải để hành hạ anh đâu. Tôi chỉ muốn anh hiểu, trong cuộc sống này, không có thứ gì quý giá mà lại đến một cách miễn phí cả. Điểm số hay miếng ăn, đều phải trả bằng mồ hôi và sự tập trung."

Mạnh khựng lại. Anh nhìn cô gái đứng trước mặt mình – một người bằng tuổi, nhưng dường như chín chắn hơn anh cả một thập kỷ. Một sự tôn trọng thực sự, không phải vì danh hiệu lớp trưởng hay sự đe dọa từ mẹ, bắt đầu nảy nở trong lòng anh.

"Tôi biết rồi. Cảm ơn nhé... Robot." – Mạnh trêu chọc một câu rồi đội mũ bảo hiểm lên, rồ ga phóng đi.

Hiền nhìn theo bóng chiếc xe moto khuất dần, khẽ lắc đầu thở dài nhưng trên môi vẫn vương một nụ cười ẩn hiện. Cô lấy trong túi ra tờ giấy cam kết của Mạnh, ghi thêm một dòng nhỏ vào mặt sau: "Tiến độ: Đã biết tự trọng. Sức ăn: Rất khỏe".

Đêm ấy, Mạnh về nhà, anh không thèm nhìn đến cái tủ lạnh đầy ắp đồ ăn. Anh ngồi ngay vào bàn học, mở cuốn sách bài tập Hóa học ra. Anh tự đặt cho mình một thử thách mới: "Nếu không cân bằng được 10 phương trình này, mình sẽ không đi ngủ." Cơn đói của tri thức, dường như bắt đầu đáng sợ hơn cả cơn đói của bao tử. Và ở một góc nào đó của thành phố, Trịnh Thanh Hiền cũng đang thắp đèn, nắn nót chuẩn bị thêm những "tuyệt chiêu" mới cho con Gấu bướng bỉnh nhưng chân thành kia.