Những ngày đầu tháng Mười, bầu trời Hà Nội chuyển mình sang một sắc xanh trong vắt, mang theo cái se lạnh dịu dàng của gió mùa về. Đối với Quách Mạnh, khoảng thời gian này giống như một cuộc vượt ngục ngoạn mục khỏi bóng tối của sự lười biếng. Thế nhưng, khi Mạnh bắt đầu tiến bộ, anh cũng bắt đầu nhận ra những điều mà trước đây vì quá vô tư anh đã không hề để ý. Đó là những quầng thâm ngày càng đậm trên mắt Hiền, là những lúc cô bỗng dưng lơ đãng nhìn vào khoảng không vô định, và cả cái cách cô khẽ rùng mình khi có ai đó nhắc đến hai chữ "kỳ vọng".
Một buổi chiều thứ Bảy, thay vì đến quán trà sữa ồn ào, Hiền hẹn Mạnh đến một quán cà phê sách nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng. Không gian ở đây yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhảy nhót trên tường. Mạnh đến sớm mười phút, tay cầm theo một túi nhỏ đựng hạt dẻ nóng – món mà anh nghe thằng Tèo kháo nhau rằng con gái cực kỳ thích ăn vào mùa lạnh.
Khi Hiền xuất hiện, Mạnh suýt chút nữa không nhận ra cô. Cô không mặc đồng phục, cũng không buộc tóc đuôi ngựa cao vút như mọi khi. Hiền xõa tóc, mặc một chiếc áo len màu kem rộng và chiếc váy dài. Nhưng điều làm Mạnh chú ý nhất là đôi mắt cô. Không có cặp kính cận dày cộp chắn ngang, đôi mắt Hiền trông to tròn, lấp lánh nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, mệt mỏi đến nao lòng.
"Kính của cậu đâu?" – Mạnh hỏi, quên cả việc chào hỏi.
Hiền ngồi xuống, mệt mỏi day day sống mũi. "Gãy gọng rồi. Tôi chưa kịp đi cắt lại. Hôm nay chắc phải nhìn anh bằng... niềm tin thôi."
Mạnh lúng túng đẩy túi hạt dẻ về phía cô. "Này, ăn đi cho sáng mắt. Mà sao nhìn cậu... thiếu sức sống thế? Robot bị rỉ sét à?"
Hiền nhìn túi hạt dẻ, khẽ mỉm cười nhưng nụ cười không chạm đến mắt. Cô lấy ra một hạt, bóc vỏ một cách chậm chạp. "Mạnh này, anh có bao giờ thấy sợ việc phải trở thành người đứng đầu không?"
Mạnh ngẩn người. Câu hỏi này quá khác lạ so với một Trịnh Thanh Hiền luôn tự tin và sắt đá mà anh biết. Anh lắc đầu: "Sợ gì chứ? Tôi còn đang nằm mơ được đứng đầu để mẹ trả lại cái máy tính đây. Được người ta ngưỡng mộ chẳng phải sướng lắm sao?"
Hiền thở dài, cô dựa lưng vào ghế, đôi mắt không kính nhìn vô định vào bức tường gạch phía sau Mạnh. "Đứng đầu đồng nghĩa với việc không được phép sai. Anh có thể từ điểm 1 lên điểm 5, người ta sẽ khen anh tiến bộ. Nhưng tôi, nếu từ điểm 10 xuống điểm 9, đó sẽ là một thảm họa. Bố mẹ tôi sẽ nhìn tôi như thể tôi vừa phạm một tội ác, thầy cô sẽ hỏi tôi 'có chuyện gì xảy ra với em vậy?', và bạn bè... họ sẽ hả hê vì cuối cùng cái máy giải đề cũng trục trặc."
Mạnh im lặng. Lần đầu tiên anh nhìn thấy một góc khuất khác của "Bà chùm" 12A1. Hóa ra, đằng sau sự hào nhoáng của một học sinh giỏi toàn diện là một đôi vai đang trĩu nặng vì những áp lực vô hình. Hiền không chỉ học cho cô, cô đang học để duy trì một cái nhãn dán hoàn hảo mà thế giới đã dán lên người cô.
"Cậu biết không, lúc nãy khi không đeo kính, tôi thấy mọi thứ mờ mịt lắm. Nhưng tôi lại thấy nhẹ lòng lạ thường. Vì khi nhìn không rõ, tôi không cần phải để ý xem người ta đang nhìn mình như thế nào nữa," Hiền nói, giọng nhỏ dần như tiếng gió thoảng.
Mạnh bỗng thấy tim mình nhói lên một nhịp. Anh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, người đã dành cả thanh xuân để làm hài lòng người khác nhưng lại quên mất cách làm hài lòng chính mình. Anh vươn tay ra, định chạm vào vai cô để an ủi nhưng rồi lại rụt lại, thay vào đó, anh lấy chiếc bút bi của mình, vẽ một vòng tròn nhỏ lên tờ giấy nháp.
"Này, cậu nhìn xem cái này là cái gì?"
Hiền nheo mắt nhìn vào vòng tròn nguệch ngoạc của Mạnh. "Một con số không à?"
"Sai rồi. Đây là cái khiên đấy. Tôi quyết định rồi, từ nay về sau, ngoài việc làm gia sư, cậu còn có thêm một nhiệm vụ nữa là... để tôi bảo vệ. Không phải bảo vệ khỏi đám tóc đỏ ngoài cổng trường, mà là bảo vệ cậu khỏi mấy cái con điểm 10 chết tiệt đó."
Hiền ngạc nhiên: "Anh nói gì lạ vậy? Tôi dạy anh để anh lấy điểm 10, mà anh lại bảo bảo vệ tôi khỏi nó?"
"Ý tôi là," Mạnh gãi đầu, cố tìm từ ngữ diễn đạt. "Nếu cậu mệt, cứ việc đạt điểm 8. Nếu bố mẹ cậu mắng, cứ bảo tại dạy thằng Mạnh Gấu dốt quá nên bị lây. Cứ đẩy hết tội cho tôi. Tôi quen bị mắng rồi, thêm vài lần nữa cũng chẳng sao. Còn cậu, thỉnh thoảng hãy cứ tháo kính ra, nhìn đời mờ mờ một chút cho nó thanh thản."
Hiền nhìn Mạnh trân trân. Những lời nói vụng về, thô kệch của một "đại ca" lại là thứ ấm áp nhất mà cô được nghe trong suốt những năm tháng học hành căng thẳng. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má cô, rồi rơi xuống tờ giấy nháp ngay cạnh "chiếc khiên" của Mạnh.
"Này... sao lại khóc? Tôi nói sai gì à?" – Mạnh cuống cuồng tìm khăn giấy.
"Không... tại hạt dẻ của anh nóng quá thôi," Hiền vừa lau nước mắt vừa cười. "Đồ Gấu đá, anh biết an ủi người khác từ bao giờ thế?"
"Thì... học từ cậu chứ đâu. Cậu dạy tôi học toán, tôi dạy cậu học cách... lười biếng một chút."
Buổi học hôm đó diễn ra một cách kỳ lạ. Mạnh không giải được bài nào ra hồn vì mải lo Hiền không nhìn rõ đề, còn Hiền thì lần đầu tiên trong đời cho phép mình ngồi lười biếng, chỉ dạy Mạnh những mẹo giải nhanh mà không cần bắt anh trình bày quá chi tiết. Dưới ánh đèn vàng ấm cúng, bí mật sau cặp kính cận của Hiền đã được hé lộ: Cô không phải là một cỗ máy, cô là một cô gái cần được thấu hiểu.
Khi ra về, Mạnh khăng khăng đòi chở Hiền đến tiệm kính mắt ngay lập tức. Trên đường đi, Hiền ngồi sau xe, lần này cô không giữ thanh sắt sau xe nữa mà khẽ nắm lấy một góc áo khoác của Mạnh. Cơn gió mùa thổi qua khiến cô rúc đầu vào sau lưng anh, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng rộng lớn của một người vốn dĩ bị cả trường coi là "phá làng phá xóm".
"Mạnh này..."
"Ơi?"
"Cảm ơn anh... vì đã cho tôi mượn cái khiên nhé."
Mạnh cười vang, tiếng cười tan vào trong gió. "Chuyện nhỏ! Khiên của tôi bền lắm, bảo hành trọn đời luôn!"
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Hiền không lao vào bàn học ngay lập tức. Cô đứng trước gương, nhìn mình trong đôi kính mới vừa cắt. Cô nhận ra rằng, dù nhìn rõ thế giới hay không, cô cũng không còn thấy sợ hãi nữa. Bởi vì ở trường, ở quán trà sữa, hay ở bất cứ đâu, sẽ luôn có một con Gấu sẵn sàng đứng ra nhận hết mọi "tội lỗi" về mình để cô được phép là một cô gái bình thường. Và với Quách Mạnh, anh nhận ra rằng, tri thức anh đang theo đuổi không chỉ để làm mẹ vui, mà còn để một ngày nào đó, anh có đủ sức mạnh để giữ cho chiếc khiên của mình mãi mãi vững chãi trước những bão tố đang chờ đợi Hiền phía trước.