Sau buổi chiều "sạc pin" đầy xao xuyến sau vườn trường, mối quan hệ giữa Quách Mạnh và Thanh Hiền dường như đã bước sang một giai đoạn không tên. Có một chút gì đó dịu dàng len lỏi vào giữa những dòng công thức khô khan, một chút quan tâm âm thầm giấu sau những lời càm ràm về bài tập. Thế nhưng, cuộc sống học đường không phải lúc nào cũng êm đềm như tiếng lá xào xạc dưới gốc phượng già. Nhất là khi bạn là một "đại ca" đang cố gắng hoàn lương, và gia sư của bạn lại là một cô gái quá đỗi nổi bật.
Sáng thứ Năm, một nhóm thanh niên lạ mặt xuất hiện trước cổng trường Phan Đình Phùng. Nhìn cách ăn mặc và mái tóc nhuộm màu khói, ai cũng biết đó không phải học sinh trong trường. Đám này đứng tụ tập cạnh những chiếc xe độ pô, ánh mắt không ngừng quét qua những nữ sinh đi ngang qua. Nhưng mục tiêu của chúng rõ ràng hơn thế.
"Kìa, con bé lớp trưởng 12A1 đó đúng không? Nhìn xinh hơn trên ảnh nhỉ?" – Một tên tóc đỏ lên tiếng, hất hàm về phía Thanh Hiền đang vừa đi bộ vừa kiểm tra danh sách thi đua của lớp.
Hiền vốn dĩ đã quen với sự chú ý, nhưng cảm giác bị những kẻ lạ mặt nhìn chằm chầm với vẻ cợt nhả khiến cô không khỏi rùng mình. Cô cúi đầu, bước nhanh hơn về phía cổng trường. Thế nhưng, tên tóc đỏ đã nhanh chân bước tới chặn đường.
"Này em gái, nghe danh em học giỏi nhất vùng, lại còn làm gia sư cho thằng Mạnh Gấu nữa à? Thằng đó thô lỗ lắm, em dạy nó làm gì cho phí công. Hay là sang dạy kèm cho bọn anh đi, bọn anh trả lương cao hơn, lại còn biết chiều chuộng hơn nó nhiều."
Hiền lùi lại một bước, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trái tim đang đập loạn xạ: "Xin lỗi, tôi bận rồi. Phiền các anh tránh đường."
"Bận gì mà bận, đi uống nước với anh một lát thôi mà." – Tên đó đưa tay định nắm lấy khuỷu tay cô.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ của động cơ moto vang lên xé toạc bầu không khí. Chiếc xe phân khối lớn màu đen nhám của Quách Mạnh lao tới, phanh gấp tạo thành một vệt đen dài trên mặt đường, ngay sát cạnh tên tóc đỏ. Mạnh bước xuống xe, tháo chiếc mũ bảo hiểm, khuôn mặt anh lúc này không còn một chút dấu vết nào của sự bối rối hay nụ cười ngây ngô khi học bài. Đó là khuôn mặt của một con Gấu đang bị xâm phạm lãnh thổ.
"Bàn tay bẩn thỉu của mày định chạm vào ai đấy?" – Mạnh gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh lùng như băng.
Hiền thấy Mạnh xuất hiện, cảm giác sợ hãi lúc nãy bỗng tan biến, thay vào đó là một sự an tâm kỳ lạ. Cô vô thức bước lại gần phía sau lưng anh.
Tên tóc đỏ nhìn thấy Mạnh thì hơi khựng lại, nhưng vì có đồng bọn đứng sau nên vẫn cố tỏ ra nghênh ngang: "À, tưởng ai, hóa ra là Mạnh Gấu. Sao, dạo này nghe nói chuyển sang làm 'bé ngoan', bám đuôi con gái nhà người ta để học bảng cửu chương à? Nhìn mày cầm quyển vở trông hài không chịu được."
Đám đồng bọn phía sau cười rộ lên. Mạnh không hề nao núng, anh tiến lên một bước, thân hình cao lớn của anh hoàn toàn áp đảo đối thủ. Áp lực tỏa ra từ Mạnh lúc này khiến những học sinh xung quanh phải dạt ra xa.
"Tao học cái gì không đến lượt mày xía vào. Nhưng tao nhắc lại một lần duy nhất: Cô ấy là gia sư của tao. Và ở cái trường này, bất cứ ai chạm vào cô ấy, dù chỉ là một sợi tóc, thì cũng là đang chạm vào giới hạn cuối cùng của Quách Mạnh này. Cút ngay trước khi tao quên mất là mình đang phải làm bài tập về nhà."
Tèo và Đực cũng đã có mặt từ lúc nào, hai đứa đứng hai bên, mặt mũi hằm hầm. "Cút nhanh không đại ca tao cho tụi mày hết đường về bây giờ!" – Tèo hét lên.
Tên tóc đỏ nhìn vào đôi mắt đang rực lửa của Mạnh, biết rằng nếu còn ở lại thì trận chiến này chúng sẽ không có cửa thắng. Chúng lầm bầm vài câu chửi thề rồi leo lên xe phóng đi mất dạng.
Không gian yên tĩnh trở lại. Mạnh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang dồn dập vì giận dữ. Anh quay lại nhìn Hiền, ánh mắt lập tức dịu đi đến không ngờ: "Cậu không sao chứ? Tụi nó có làm gì cậu không?"
Hiền nhìn Mạnh, cô thấy một vết trầy nhỏ trên bàn tay anh do siết quá chặt vào ghi-đông xe. Cô khẽ lắc đầu: "Tôi không sao. Cảm ơn anh... nhưng anh đừng nóng nảy quá, nhỡ đánh nhau thật thì bị đình chỉ học, công sức của tôi coi như đổ sông đổ biển đấy."
Mạnh gãi đầu, cười hì hì, vẻ hung dữ lúc nãy bay sạch: "Tại tụi nó quá đáng quá. Với lại... tôi đã hứa là bảo kê cậu mà. Ai dám đụng đến gia sư của Quách Mạnh chứ?"
Buổi học chiều hôm đó diễn ra tại một quán cà phê vắng khách. Hiền ngồi đối diện Mạnh, cô lấy từ trong cặp ra một miếng băng cá nhân có in hình... siêu nhân, rồi bất thình lình nắm lấy bàn tay của Mạnh để dán lên vết trầy.
Mạnh giật mình, định rụt tay lại nhưng Hiền giữ chặt. "Ngồi yên xem nào. Anh trổ tài bảo vệ tôi thì cũng phải biết giữ gìn bản thân chứ."
Mạnh ngồi im như tượng, mặt đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên một cô gái chủ động cầm tay anh lâu đến thế. Anh nhìn miếng băng cá nhân siêu nhân trên tay mình, rồi nhìn Hiền đang chăm chú dán cho thật phẳng.
"Này Hiền... cậu không sợ tôi à? Ý tôi là, lúc nãy nhìn tôi có vẻ... đáng sợ đúng không?"
Hiền ngước lên, đôi mắt cô sâu thẳm sau lớp kính cận. Cô mỉm cười, một nụ cười không còn sự xa cách: "Đáng sợ với người xấu, nhưng lại rất đáng tin với tôi. Mạnh này, anh bảo vệ tôi bằng nắm đấm, nhưng tôi muốn anh bảo vệ tôi bằng một cách khác ngầu hơn nhiều."
"Cách gì?" – Mạnh tò mò.
"Bằng cách đứng trên bục vinh dự của trường trong ngày tổng kết. Lúc đó, cả trường sẽ nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ thay vì sợ hãi. Đó mới là sự bảo vệ lớn nhất dành cho công sức dạy dỗ của tôi."
Mạnh lặng người đi trước câu nói của Hiền. Anh nhìn xuống bàn tay đang dán miếng băng siêu nhân, cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang chảy trong huyết quản. Hóa ra, bảo vệ một người không chỉ là đứng ra chắn gió che mưa cho họ lúc hiểm nguy, mà còn là tự hoàn thiện bản thân để trở thành niềm tự hào của họ.
"Được! Tôi hứa. Tôi sẽ làm cho cái bọn lúc nãy phải sáng mắt ra khi thấy tên Quách Mạnh này nằm trong Top tiến bộ của trường." – Mạnh tuyên bố, giọng đầy quyết tâm.
Hiền gật đầu hài lòng, cô mở cuốn sách Tiếng Anh ra: "Tốt! Vậy thì bây giờ, chúng ta học về cấu trúc câu điều kiện loại 2: 'If I were a superman, I would protect you better'. Viết lại câu này 10 lần cho tôi."
Mạnh vừa viết vừa lẩm bẩm: "Dạy Tiếng Anh mà cũng tranh thủ cà khịa mình..." nhưng lòng anh lại thấy ngọt ngào lạ lùng. Một con Gấu đá, nhờ có sự bảo vệ và tin tưởng của một cô gái nhỏ nhắn, đang dần học được cách trở thành một người đàn ông đúng nghĩa – người biết dùng sức mạnh để che chở, và dùng trí tuệ để vươn lên.
Buổi học kéo dài đến khi phố xá lên đèn. Mạnh dắt xe đi bên cạnh Hiền, miếng băng siêu nhân trên tay anh như một huy chương danh dự. Anh nhận ra rằng, từ khi có Hiền, cuộc sống của anh không còn chỉ là những trận đấu ảo hay những cuộc đi đêm vô nghĩa. Mỗi ngày đều là một trận chiến mới với những con chữ, những con số, và mỗi bước tiến dù nhỏ nhất cũng đều lấp lánh niềm vui. Bởi vì anh biết, phía sau mình luôn có một gia sư đặc biệt – người vừa là "boss" cần chinh phục, vừa là người bạn đồng hành ấm áp nhất.