MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 11: BUỔI HỌC NHÓM TRỐN NẮNG SAU VƯỜN TRƯỜNG

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 11: BUỔI HỌC NHÓM TRỐN NẮNG SAU VƯỜN TRƯỜNG

1,323 từ · ~7 phút đọc

## CHƯƠNG 11: BUỔI HỌC NHÓM TRỐN NẮNG SAU VƯỜN TRƯỜNG

Sau những ngày dài căng thẳng vật lộn với những bài kiểm tra và sự soi mói của bạn bè, một buổi chiều thứ Ba dịu mát bỗng trở thành "khoảng thở" hiếm hoi cho cả Quách Mạnh và Thanh Hiền. Những đợt nắng sớm của mùa hè bắt đầu gắt hơn, biến những phòng học trên cao trở nên hầm hập như những lò nung. Chính vì thế, Hiền đã đưa ra một quyết định táo bạo—ít nhất là đối với một người quy củ như cô: chuyển địa điểm học từ thư viện ngột ngạt ra khu vườn cũ phía sau trường.

Khu vườn sau trường vốn là một góc bị lãng quên, nơi những cây phượng già và bằng lăng đan xen cành lá tạo thành một mái vòm xanh ngắt, che chở cho những chiếc ghế đá rêu phong. Đây cũng là "địa bàn" quen thuộc của Mạnh mỗi khi anh muốn trốn tiết để ngủ gật, nhưng hôm nay, anh lại dẫn Hiền đến đây với một tâm thế hoàn toàn khác.

Mạnh bước đi trước, tay xách chiếc balo nặng trĩu của cả hai, tay kia cầm một tờ báo cũ để phủi bụi trên ghế đá cho Hiền. Hành động này tự nhiên đến mức chính anh cũng không nhận ra mình đang trở nên ga-lăng hơn bao giờ hết.

"Chỗ này được không, Robot? Yên tĩnh, mát mẻ, lại không sợ mấy bà cô giám thị đi soi mói," Mạnh nói, giọng pha chút tự hào khi giới thiệu lãnh địa của mình.

Hiền đặt tập hồ sơ lên bàn đá, hít một hơi thật sâu mùi lá khô và hương đất ẩm sau cơn mưa bóng mây lúc trưa. Cô gỡ chiếc kính cận xuống, dùng vạt áo đồng phục lau nhẹ, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng đã bớt đi vẻ sắc lạnh thường ngày. "Được đấy. Không ngờ một người như anh lại tìm được chỗ 'deep' như thế này để trốn học."

"Ơ, trốn học cũng phải có thẩm mỹ chứ!" Mạnh đáp trả, miệng cười toe toét.

Buổi học bắt đầu dưới tiếng ve râm ran đầu mùa. Hôm nay, họ không còn đối đầu với những công thức đạo hàm hóc búa. Hiền quyết định cho Mạnh chuyển sang môn Tiếng Anh—môn học mà Mạnh coi là "tiếng ngoài hành tinh".

"Nào, chúng ta bắt đầu với thì hiện tại hoàn thành. Nhìn vào đây, S + have/has + V3/ed. Anh thử đặt một câu xem nào," Hiền chỉ vào trang vở.

Mạnh vò đầu bứt tai, mắt đảo liên hồi. Anh nhìn lên những tán lá, rồi nhìn sang khuôn mặt đang chờ đợi của Hiền. Một làn gió nhẹ thoảng qua, làm vài cánh hoa phượng vĩ rụng xuống, đậu lên mái tóc đen lánh của cô. Mạnh ngẩn người ra một lúc, rồi lắp bắp nói:

"I... have... seen... a girl... with flower... in her hair." (Tôi vừa thấy một cô gái với bông hoa trên tóc).

Hiền hơi khựng lại. Cô đưa tay lên tóc, chạm phải cánh hoa phượng đỏ rực. Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt vốn luôn giữ vẻ bình thản của cô. Hiền cúi mặt xuống trang sách, cố tình hắng giọng để che giấu nhịp tim bỗng dưng lỗi nhịp.

"Phạm lỗi chia động từ thì không có, nhưng từ vựng còn đơn giản quá. Phải là 'A beautiful girl' chứ," Hiền nói nhỏ, giọng cô bỗng chốc mất đi cái uy lực của một "bà chùm" 12A1.

Mạnh nghe xong, tai bỗng đỏ lựng lên. Anh vốn chỉ định đặt một câu mô tả thực tế, không ngờ lại nhận được một lời "gợi ý" đầy ẩn ý như thế. Không gian sau vườn trường bỗng trở nên im lặng lạ thường. Chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng đập thình thịch của hai trái tim trẻ tuổi đang bắt đầu cảm nhận được những rung động đầu đời mà sách giáo khoa chưa bao giờ dạy.

Học được khoảng một tiếng, Hiền bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi. Áp lực của kỳ thi chọn đội tuyển thành phố sắp tới cộng với việc "hành xác" cho Mạnh suốt thời gian qua khiến cô kiệt sức. Cô tựa lưng vào thành ghế đá, đôi mắt lim dim rồi dần khép lại.

Mạnh dừng bút, lặng lẽ quan sát cô gái ngồi bên cạnh. Khi không còn những lời mắng mỏ hay những bảng biến thiên, Hiền trông thật mỏng manh. Những sợi tóc mai xõa xuống vầng trán thông minh, đôi hàng mi dài và cong vút, cùng hơi thở đều đặn của cô khiến Mạnh bỗng thấy tim mình mềm lại. Anh lấy chiếc áo khoác đồng phục của mình, rón rén đắp nhẹ lên vai cô để tránh gió lùa.

Anh tự hỏi, cô gái này lấy đâu ra nhiều năng lượng đến thế? Tại sao cô lại cam lòng dành những giờ nghỉ trưa quý báu để dạy một thằng "đội sổ" như anh? Có phải vì bản hợp đồng, hay thực sự cô cũng thấy anh có chút hy vọng?

Đột nhiên, Hiền hơi nghiêng đầu, suýt nữa là ngã vào vai Mạnh. Theo phản xạ, anh xích lại gần, để đầu cô tựa lên vai mình một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Mạnh ngồi im như một bức tượng, không dám thở mạnh, chỉ sợ làm vỡ tan cái khoảnh khắc bình yên này. Trên vai anh, anh cảm nhận được hơi ấm và mùi hương bạc hà thanh khiết từ tóc cô. Đó là một cảm giác kỳ lạ—nó bình yên hơn bất kỳ chiến thắng nào trong game, và nó khiến anh muốn mình trở thành một người đàn ông thực sự, một người có thể bảo vệ được cô gái này.

Khoảng mười lăm phút sau, Hiền giật mình tỉnh dậy. Nhận ra mình đang tựa đầu vào vai Mạnh, cô bật dậy như bị điện giật, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

"Tôi... tôi xin lỗi! Tôi mệt quá nên lỡ..."

Mạnh gãi đầu, cười hì hì để giải tỏa không khí: "Không sao, vai tôi rộng, cho cậu mướn miễn phí đấy. Robot mà cũng biết hết pin à?"

Hiền vội vàng thu dọn sách vở, cố lấy lại vẻ nghiêm túc nhưng đôi tay vẫn còn hơi run. "Hôm nay... đến đây thôi. Anh về nhớ làm hết 50 câu trắc nghiệm tôi giao. Không xong thì đừng nhìn mặt tôi nữa!"

Nói rồi, cô ôm cặp chạy biến ra phía cổng trường, bỏ lại Mạnh đứng ngơ ngác dưới gốc phượng già. Anh nhìn chiếc áo khoác vẫn còn vương lại chút hơi ấm của cô, rồi nhìn lên bầu trời chiều đã bắt đầu chuyển sang màu tím biếc.

Buổi học nhóm trốn nắng hôm ấy đã không có nhiều kiến thức Tiếng Anh được nạp vào đầu, nhưng nó lại mở ra một chương mới trong cảm xúc của Quách Mạnh. Anh nhận ra rằng, đằng sau một Trịnh Thanh Hiền sắt đá là một tâm hồn cũng biết mệt mỏi, cũng cần được che chở. Và anh, Quách Mạnh, bỗng nhiên có thêm một động lực to lớn hơn cả việc giữ lại dàn PC: anh muốn học, muốn vươn lên, để một ngày nào đó có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh cô, không phải với tư cách một thằng đại ca "được bảo kê", mà là một người đồng hành thực thụ.

Tối hôm đó, Mạnh không mở game. Anh ngồi bên bàn học, lẩm nhẩm lại mẫu câu Tiếng Anh: "I have seen a girl... and she is the most beautiful person I've ever known." (Tôi vừa thấy một cô gái... và cô ấy là người xinh đẹp nhất mà tôi từng biết). Một con Gấu đá, hóa ra khi biết rung động, cũng có thể trở thành một nhà thơ vụng về như thế.