MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 1: BẢN HỢP ĐỒNG KHÔNG VĂN BẢN

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 1: BẢN HỢP ĐỒNG KHÔNG VĂN BẢN

1,118 từ · ~6 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ u sầu khó tả. Những hạt mưa li ti giăng mắc trên những tấm kính cường lực của tòa cao ốc Lục Thị, biến tầm nhìn từ tầng 68 trở nên nhòe nhoẹt, xa xăm.

Lục Cận Ngôn đứng tựa lưng vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng. Anh không nhìn vào đống hồ sơ đang chờ ký duyệt, mà dán mắt vào bóng hình nhỏ bé đang ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ ở góc phòng khách phụ. Cô gái ấy — Thẩm Nhược Hy — đang cúi đầu chăm chú vào cuốn giáo trình đại học, mái tóc đen mượt hơi rủ xuống che khuất một bên gò má thanh tú.

Trong không gian sang trọng đến ngột ngạt này, sự hiện diện của cô giống như một nhành cỏ dại vô tình lạc vào một khu vườn đá quý.

"Nhược Hy."

Giọng anh trầm thấp, không mang theo quá nhiều cảm xúc nhưng đủ khiến cô gái nhỏ khẽ giật mình. Nhược Hy ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu khẽ dao động. Cô vội vàng đứng dậy, hai tay bám vào gấu chiếc áo sơ mi trắng đã hơi sờn cũ.

"Dạ, anh Lục."

Cái cách cô gọi "anh Lục" vừa có sự tôn trọng, vừa có sự xa cách đầy chừng mực. Lục Cận Ngôn bước tới, tiếng giày da nện trên sàn đá cẩm thạch phát ra những âm thanh khô khốc. Anh dừng lại trước mặt cô, khoảng cách đủ gần để ngửi thấy mùi hương xà phòng rẻ tiền nhưng thanh khiết trên người cô — thứ mùi hương hoàn toàn khác biệt với những loại nước hoa đắt đỏ của những người phụ nữ thường vây quanh anh.

"Ngày mai là kỳ đóng học phí cuối cùng đúng không?"

Nhược Hy hơi mím môi, vẻ mặt thoáng chút bối rối của một người nghèo khổ đang cố giữ lại chút tự trọng cuối cùng. Cô khẽ gật đầu: "Vâng, nhưng em có thể đi làm thêm để..."

"Tôi đã bảo em thôi những công việc đó đi rồi cơ mà." Lục Cận Ngôn ngắt lời, anh lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc thẻ đen, đặt nhẹ lên cuốn giáo trình của cô. "Mật khẩu vẫn như cũ. Đóng học phí xong, hãy mua cho mình vài bộ đồ mới. Đừng để người ta nhìn vào lại bảo người của Lục Cận Ngôn tôi bị bạc đãi."

Nhược Hy nhìn chiếc thẻ đen — thứ có thể mua được cả một căn hộ nhỏ ở vùng ngoại ô — bằng ánh mắt phức tạp. Trong mắt anh, cô là một sinh viên nghèo vượt khó, một người cần sự cứu rỗi bằng tiền bạc. Nhưng anh không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài khép nép ấy, Thẩm Nhược Hy đang âm thầm ghi chép lại từng cử chỉ, từng thói quen nhỏ nhất của anh vào bộ não nhạy bén của mình.

Hai năm trước, khi gia tộc họ Thẩm đề cập đến hôn ước với nhà họ Lục, Nhược Hy đã kịch liệt phản đối. Cô không muốn lấy một người đàn ông mà cô chỉ biết qua những trang báo kinh tế khô khanh. Vì vậy, cô đã tự dựng lên một vở kịch. Cô giả làm sinh viên nghèo bị dồn vào đường cùng, tình cờ gặp anh trong một đêm mưa khi anh vừa rời khỏi một bữa tiệc xã giao. Sự lương thiện xen lẫn lạnh lùng của anh lúc đó đã khiến anh đồng ý "bao nuôi" cô, để cô có tiền trang trải học phí và chữa bệnh cho một người mẹ "không có thật".

"Anh Lục... số tiền này, em sẽ ghi chép lại để trả dần." Nhược Hy nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên định, một phần trong kịch bản mà cô đã diễn đến mức hoàn hảo.

Lục Cận Ngôn khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay lên, ngón trỏ hơi nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Tôi không thiếu tiền, Nhược Hy. Thứ tôi cần là sự ngoan ngoãn. Chỉ cần em ở trong tầm mắt của tôi, làm tốt vai trò một người phụ nữ yên lặng, em sẽ có tất cả."

Câu nói ấy như một mũi tên sắc lẹm đâm vào không khí. Lục Cận Ngôn luôn như vậy, anh dùng tiền để thiết lập các mối quan hệ vì anh không tin vào bất cứ điều gì khác. Với anh, Nhược Hy là một "thỏa thuận" an toàn. Cô không có gia thế, không có tham vọng, không có khả năng gây ra những rắc rối chính trị cho gia tộc anh.

Nhược Hy mỉm cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân, nhưng trong lòng cô lại là một tiếng thở dài đầy chua chát. Anh Lục, nếu anh biết "nhành cỏ dại" này thực chất là người phụ nữ sẽ nắm giữ 30% cổ phần tập đoàn đối thủ của anh, liệu anh có còn bình thản như thế này không?

"Em biết rồi. Em sẽ không làm anh thất vọng." Cô khẽ đáp.

Lục Cận Ngôn buông tay, quay lưng đi về phía cửa sổ. Ánh đèn đường bắt đầu lên, hắt những vệt sáng lấp lánh lên vóc dáng cao lớn, cô độc của anh.

"Tối nay tôi có tiệc, không ăn cơm ở đây. Em tự lo liệu đi."

"Vâng, anh đi sớm về sớm."

Cánh cửa phòng làm việc khép lại, để lại Nhược Hy trong không gian tĩnh mịch. Cô chậm rãi cầm chiếc thẻ đen lên, ngón tay lướt nhẹ trên mặt thẻ lạnh lẽo. Ánh mắt trong veo ban nãy đột ngột biến mất, thay vào đó là sự trầm tư, sắc sảo của một người đứng trên bàn cờ quyền lực.

Cô lấy điện thoại ra, một chiếc điện thoại đời mới nhất vốn được giấu kỹ trong ngăn bí mật của chiếc túi xách cũ. Một tin nhắn hiện lên: "Tiểu thư, Lục lão gia đã bắt đầu thúc giục chuyện hôn sự. Lục Cận Ngôn chắc chắn sẽ sớm bị ép phải đưa ra quyết định."

Nhược Hy tắt màn hình, nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ. Bản hợp đồng không văn bản này giữa cô và anh, có lẽ sắp đến lúc phải kết thúc rồi. Cô đã nhìn thấy một Lục Cận Ngôn cô đơn đằng sau vẻ cao ngạo, một Lục Cận Ngôn sẵn sàng bảo vệ một cô gái yếu thế nhưng lại không biết cách yêu thương một người ngang hàng.

Trò chơi này, cô đã bắt đầu lún sâu hơn những gì cô dự tính.