Rời khỏi tòa cao ốc Lục Thị bằng lối cửa sau dành cho nhân viên, Thẩm Nhược Hy rũ bỏ vẻ ngoài tĩnh lặng của mình để hòa vào dòng người hối hả dưới cơn mưa tầm tã. Cô bắt một chuyến xe buýt cũ kỹ hướng về phía Tây thành phố — nơi ánh đèn neon của những biển quảng cáo xa hoa nhường chỗ cho những dãy nhà tập thể cũ kỹ và những con hẻm nhỏ hẹp quanh co.
Căn hộ mà cô thuê nằm ở tầng ba của một tòa nhà đã bạc màu sơn, nơi cầu thang bộ luôn bốc lên mùi ẩm mốc và tiếng cãi vã của hàng xóm vang vọng qua những bức tường mỏng. Đây là "đại bản doanh" của Nhược Hy trong suốt hai năm qua. Đối với Lục Cận Ngôn, đây là nơi chứa đựng sự nghèo khó mà anh muốn giúp cô thoát khỏi. Nhưng với Nhược Hy, đây là một sân khấu hoàn hảo, nơi cô rèn luyện tính kiên nhẫn và quan sát thế giới từ một góc độ mà một tiểu thư nhà họ Thẩm chưa bao giờ được thấy.
Nhược Hy tra chìa khóa vào ổ, tiếng lạch cạch khô khốc vang lên. Căn phòng chỉ rộng chừng ba mươi mét vuông, đồ đạc giản dị đến mức đơn sơ: một chiếc giường đơn, một giá sách gỗ tự đóng và một lọ hoa trà trắng đặt bên cửa sổ.
Cô không bật đèn ngay. Nhược Hy ngồi xuống chiếc ghế gỗ, để bóng tối bao trùm lấy mình. Trong bóng đêm, trí não cô bắt đầu hoạt động như một cỗ máy. Cô nhớ lại từng chi tiết trong cuộc gặp chiều nay với Lục Cận Ngôn.
Lục Cận Ngôn... anh ta vẫn luôn dùng tiền để dựng lên một bức tường bao quanh mình.
Cô khẽ thở dài, tay mân mê chiếc thẻ đen mà anh đã đưa. Anh ta nghĩ rằng anh ta đang kiểm soát cô, nhưng thực chất, chính anh ta mới là người đang bị cô giải phẫu tâm lý. Trong hai năm qua, cô đã thấy anh ta mệt mỏi đến mức nào sau những cuộc đấu đá quyền lực, thấy anh ta gục đầu trên sofa vì những cơn đau dạ dày kinh niên mà không ai hay biết. Sự bao nuôi này, trớ trêu thay, lại trở thành sợi dây duy nhất kết nối anh với một thứ gì đó "thực" hơn là những con số trên sàn chứng khoán.
Tiếng chuông điện thoại phá tan sự tĩnh lặng. Không phải chiếc điện thoại cũ nát cô dùng để liên lạc với anh, mà là chiếc máy mã hóa dành riêng cho công việc của Thẩm gia.
"Tiểu thư, báo cáo tài chính của tập đoàn Lục Thị quý này đã có sự sụt giảm ở mảng bất động sản. Có vẻ như Lục lão gia đang ép Lục Cận Ngôn phải dùng cuộc hôn nhân với tiểu thư để lấp đầy lỗ hổng vốn." – Giọng nói của quản gia Lâm điềm tĩnh vang lên ở đầu dây bên kia.
Nhược Hy tựa đầu vào thành ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang vỗ vào mặt kính.
"Ông nội tôi có ý gì?"
"Lão gia nói, nếu Lục Cận Ngôn không đủ bản lĩnh để tự mình xoay sở, thì việc sáp nhập thông qua hôn nhân là cách tốt nhất cho cả hai nhà. Nhưng tiểu thư, nếu cô lộ diện bây giờ, kế hoạch của cô sẽ..."
"Tôi sẽ không lộ diện." Nhược Hy ngắt lời, giọng nói mang theo sự uy nghiêm vốn có của một người thừa kế. "Tôi muốn xem, khi bị đẩy vào chân tường giữa một bên là sự nghiệp của gia tộc và một bên là 'lương tâm' dành cho một cô gái nghèo, anh ta sẽ chọn cái gì."
Cúp máy, Nhược Hy đứng dậy châm một ngọn nến thơm mùi hoa trà. Hương thơm thanh khiết lan tỏa, xua tan mùi ẩm mốc của căn phòng cũ. Đây là sở thích xa xỉ duy nhất mà cô giữ lại trong căn hộ này.
Cô cầm một cuốn sổ nhỏ, bên trong không phải là kiến thức đại học, mà là sơ đồ nhân sự của tập đoàn Lục Thị cùng những ghi chép về tính cách của từng thành viên trong hội đồng quản trị nhà họ Lục. Cô biết Lục Cận Ngôn đang chịu áp lực rất lớn. Anh ta kiêu ngạo, anh ta muốn tự mình gây dựng đế chế mà không cần dựa dẫm vào bóng bóng của tổ tiên, nhưng những con cáo già ở Lục Thị không để anh yên.
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại liên lạc với Lục Cận Ngôn vang lên. Nhược Hy nhanh chóng thay đổi thần thái. Sự sắc sảo trong đôi mắt biến mất, thay vào đó là vẻ mềm mỏng, có chút mệt mỏi của một sinh viên vừa học xong.
"Dạ, anh Lục?"
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ nghe thấy tiếng nhạc xập xình của một bữa tiệc nào đó và tiếng gió rít qua cửa kính ô tô. Giọng Lục Cận Ngôn hơi khàn, dường như anh đã uống rượu.
"Em... đã ăn tối chưa?"
Nhược Hy khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Em vừa nấu một bát mì tôm thôi. Anh xong việc rồi ạ?"
"Ừ, vừa rời khỏi bữa tiệc. Một lũ người giả dối." Anh nói, âm điệu mang theo sự chán chường tột độ. "Tôi đang ở gần khu em sống. Xuống đường đi, tôi đưa em đi ăn thứ gì đó tử tế hơn."
Nhược Hy nhìn đồng hồ. Đã mười một giờ đêm. Lục Cận Ngôn chưa bao giờ đến đây vào giờ này. Thông thường, anh sẽ gọi cô đến căn hộ cao cấp của anh, hoặc gặp nhau ở một nhà hàng kín đáo. Việc anh chủ động đến con hẻm nghèo nàn này cho thấy tâm trạng anh đang thực sự tồi tệ.
"Vâng, anh đợi em năm phút."
Nhược Hy nhanh chóng mặc thêm một chiếc áo khoác len cũ, soi gương lần cuối để đảm bảo rằng mình trông đủ "nhợt nhạt". Cô thổi tắt ngọn nến hoa trà, để lại căn phòng chìm vào bóng tối, rồi bước xuống cầu thang bộ.
Dưới chân tòa nhà, chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đỗ lạc lõng giữa đống rác thải và những vũng nước đọng. Lục Cận Ngôn đứng tựa vào cửa xe, điếu thuốc trên tay lập lòe trong bóng đêm. Khi thấy bóng dáng nhỏ bé của Nhược Hy bước ra, anh dụi tắt điếu thuốc, đôi mắt sắc lạnh thường ngày bỗng trở nên dịu lại một cách lạ lùng.
Anh không nói gì, chỉ mở cửa xe cho cô. Bên trong xe, mùi gỗ đàn hương và mùi rượu vang đắt tiền bao phủ lấy cô. Nhược Hy ngồi nép vào một góc, giống như một con mèo nhỏ sợ hãi trước sự sang trọng.
"Sao anh lại đến đây?" Cô khẽ hỏi, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy lo lắng.
Lục Cận Ngôn không nhìn cô, anh ra lệnh cho tài xế khởi hành. Xe chuyển bánh, rời xa con hẻm tối tăm để hướng về phía những ánh đèn rực rỡ của trung tâm.
"Chỉ là muốn tìm một nơi yên tĩnh." Anh trầm giọng nói. "Ở cạnh em, tôi không cần phải diễn kịch."
Nhược Hy cúi đầu, bàn tay giấu trong túi áo khoác khẽ siết chặt. Lục Cận Ngôn, anh nói anh không muốn diễn kịch, nhưng anh lại đang ở cạnh người diễn kịch giỏi nhất thế giới này.
Cuộc gặp gỡ đêm khuya này không nằm trong tính toán của Nhược Hy, nhưng nó lại là minh chứng cho thấy bức tường phòng ngự của Lục Cận Ngôn đang dần nứt vỡ. Anh bắt đầu dựa dẫm vào sự "thuần khiết" giả tạo của cô để trốn tránh thực tại tàn khốc của giới thượng lưu.
Đêm đó, giữa sự xa hoa của chiếc xe triệu đô và sự nghèo nàn của con hẻm nhỏ phía sau lưng, hai người họ – mỗi người mang một lời nói dối riêng – cùng nhau lao vào màn mưa, hướng về một tương lai mà cả hai đều không thể lường trước được.