MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 3: KẺ ĐỨNG XEM KỊCH, NGƯỜI TRONG KỊCH

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 3: KẺ ĐỨNG XEM KỊCH, NGƯỜI TRONG KỊCH

1,255 từ · ~7 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce lướt đi êm ái trên những cung đường vắng lặng của thành phố S lúc nửa đêm. Bên trong xe, không khí đặc quánh sự im lặng, chỉ có tiếng mưa vỗ đều đều vào lớp kính cách âm thượng hạng. Lục Cận Ngôn tựa đầu vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền, lộ rõ vẻ mệt mỏi mà anh chưa bao giờ để lộ trước mặt các cổ đông hay đối thủ kinh doanh.

Nhược Hy ngồi bên cạnh, hơi thở nhẹ nhàng như một chiếc lá. Cô không lên tiếng phá vỡ không gian riêng tư của anh, nhưng ánh mắt cô lại âm thầm quan sát những cử động nhỏ nhất của người đàn ông này. Từ nếp nhăn khẽ hiện trên vầng trán đến cách anh siết chặt nắm tay khi nghĩ về điều gì đó.

"Nhược Hy," Lục Cận Ngôn bất ngờ lên tiếng, giọng anh khàn đục vì rượu và thuốc lá. "Em có bao giờ cảm thấy mình là một quân cờ không?"

Nhược Hy hơi ngẩn ra, rồi cô cụp mắt xuống, che giấu tia sắc lạnh vừa lóe lên. Cô nắm lấy vạt áo khoác len, giọng nói trở nên mềm mỏng và mang chút ngây ngô:

"Em không hiểu ý anh lắm... Nhưng đối với em, được đi học, được anh giúp đỡ đã là một sự may mắn rồi. Quân cờ hay không, có quan trọng bằng việc mình được sống tiếp không anh?"

Lục Cận Ngôn khẽ cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự châm biếm sâu cay. Anh mở mắt, nhìn vào gương mặt thuần khiết của cô gái bên cạnh. Trong thế giới của anh, ai cũng có một cái giá, ai cũng mưu cầu một lợi ích nào đó. Chỉ có cô gái này — người mà anh bao nuôi suốt hai năm qua — dường như vẫn đứng ngoài vòng xoáy tham vọng đó. Anh tin rằng cô quá đơn giản để có thể toan tính.

"Đúng vậy, chỉ cần sống tiếp..." Anh lẩm bẩm, rồi đột ngột ra lệnh cho tài xế: "Đến nhà hàng Mây Trắng."

Nhà hàng Mây Trắng là một nơi chuyên phục vụ cháo trắng và các món ăn thanh đạm đêm khuya cho giới nhà giàu muốn tìm cảm giác lạ. Khi bước vào bên trong, Nhược Hy vẫn giữ vẻ mặt lúng túng của một cô sinh viên lần đầu đến nơi sang trọng, nhưng tâm trí cô lại đang hoạt động hết công suất.

Tại một chiếc bàn khuất trong góc, Lục Cận Ngôn chỉ gọi hai bát cháo trắng và vài món rau đạm bạc. Anh ăn rất ít, chủ yếu là nhìn cô ăn.

"Cận Ngôn, anh có chuyện gì không ổn sao?" Cô hỏi, lần này cô gọi tên anh mà không kèm theo chức danh, một sự phá lệ có chủ đích để kéo gần khoảng cách cảm xúc.

Bàn tay cầm thìa của Lục Cận Ngôn khựng lại. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, dường như muốn tìm kiếm một nơi trú ẩn.

"Hôm nay, ông nội tôi đã chính thức đưa ra tối hậu thư. Nếu trong quý tới, mảng bất động sản không phục hồi, tôi phải kết hôn với con gái của Thẩm gia. Một cuộc hôn nhân mà tôi chưa từng mong muốn."

Nhược Hy cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thú vị của trò chơi này. Người đàn ông đang ngồi trước mặt cô, đang than vãn về việc phải cưới "chính cô" mà không hề hay biết.

"Cô ấy... Thẩm tiểu thư đó, chắc hẳn là một người rất ưu tú đúng không anh?" Nhược Hy nghiêng đầu, hỏi một câu đầy tính gợi mở.

"Ưu tú?" Lục Cận Ngôn đặt thìa xuống, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. "Trong mắt tôi, cô ta chỉ là một món hàng được định giá bởi những con số cổ phần. Một người phụ nữ lớn lên trong sự nuông chiều và những toan tính chính trị chắc chắn sẽ khô khan và đầy thủ đoạn. Tôi thà ở cạnh một người như em, ít nhất tôi biết em cần tiền, và tôi cho em tiền. Mối quan hệ đó sòng phẳng hơn nhiều."

Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười che giấu sự kiêu hãnh của một người đang nắm giữ toàn bộ kịch bản. Cô đưa tay ra, khẽ chạm vào mu bàn tay anh — một hành động an ủi hiếm hoi.

"Anh đừng quá lo lắng. Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết mà."

Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đang chạm vào mình. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào trái tim băng giá của anh. Anh lật tay lại, nắm chặt lấy tay cô.

"Nhược Hy, nếu một ngày nào đó tôi không còn là tổng giám đốc của Lục Thị, em có còn ở lại không?"

Đây là một câu hỏi kinh điển của những người đàn ông giàu có nhưng thiếu cảm giác an toàn. Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. Cô không trả lời ngay, mà để sự im lặng kéo dài vài giây để tăng thêm tính chân thật cho cảm xúc.

"Em ở lại vì 'anh', chứ không phải vì cái ghế tổng giám đốc đó. Nhưng anh Lục... anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra đâu, vì anh là người giỏi nhất mà em từng biết."

Lục Cận Ngôn siết chặt tay cô hơn. Anh không biết rằng, lời nói của Nhược Hy mang hai lớp nghĩa. Cô ở lại là để quan sát anh, để hoàn thành kế hoạch của mình. Và cô tin anh giỏi, vì nếu đối thủ của cô không giỏi, chiến thắng này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.

Sau bữa ăn, Lục Cận Ngôn đưa cô về lại căn hộ cũ. Khi chiếc xe khuất bóng, Nhược Hy mới thở hắt ra một hơi. Cô nhanh chóng lên phòng, mở máy tính và bắt đầu soạn một bản báo cáo bí mật.

Gửi Hội đồng quản trị Thẩm gia: Lục Cận Ngôn đang có dấu hiệu kháng cự hôn nhân cực độ. Đề nghị tăng thêm áp lực tài chính vào mảng bất động sản phía Tây. Hãy để anh ta cảm thấy rằng Thẩm tiểu thư là lối thoát duy nhất.

Nhược Hy tắt máy tính, cô bước ra ban công, nhìn về phía tòa tháp Lục Thị đang rực sáng đèn ở phía xa.

"Lục Cận Ngôn, anh nói tôi khô khan và đầy thủ đoạn sao?" Cô lẩm bẩm, làn gió đêm thổi tung mái tóc đen. "Vậy thì hãy để tôi cho anh thấy, màn kịch này sẽ hạ màn lộng lẫy đến mức nào."

Đêm đó, trong khi Lục Cận Ngôn trằn trọc với những lo toan về sự nghiệp và sự rung động dành cho "cô sinh viên nghèo", thì Nhược Hy lại ngủ một giấc thật sâu. Cô là kẻ đứng ngoài xem kịch, nhưng cũng là người tự tay viết nên những cao trào tiếp theo. Cô biết rằng, chỉ khi đẩy một người đàn ông như Lục Cận Ngôn vào ngõ cụt, cô mới có thể thấy được bản chất thực sự của anh ta: là một kẻ hèn nhát chịu khuất phục, hay là một vị vua dám phá bỏ xiềng xích?

Và quan trọng hơn hết, cô muốn biết, liệu tình yêu "bao nuôi" này có đủ mạnh để anh ta dám chống lại cả thế giới vì cô hay không.