Dinh thự họ Lục nằm biệt lập trên một ngọn đồi phía Bắc thành phố, một công trình kiến trúc Gothic uy nghiêm và lạnh lẽo, bao quanh bởi những hàng tùng bách quanh năm xanh ngắt. Nơi đây không giống một mái ấm, nó giống một pháo đài của những quy tắc và sự phục tùng hơn.
Lục Cận Ngôn bước qua đại sảnh, tiếng bước chân của anh vang vọng trên nền đá hoa cương sáng loáng. Người quản gia già cúi đầu cung kính, nhưng anh không đáp lại, nét mặt đanh lại như một pho tượng đá. Tại phòng làm việc phía cuối hành lang, Lục lão gia tử — người đàn ông quyền lực nhất gia tộc — đang chờ anh.
"Ngồi đi."
Lục lão gia tử không ngẩng đầu lên khỏi bàn cờ vây đang đánh dở. Tiếng quân cờ chạm vào bàn đá nghe đanh gọn và tàn nhẫn.
"Dự án phía Tây thế nào rồi?"
Lục Cận Ngôn ngồi xuống đối diện, lưng thẳng tắp: "Ngân hàng đang siết chặt tín dụng. Có bàn tay của Thẩm gia nhúng vào, họ đang chặn mọi đường rút của chúng ta."
Lão gia tử lúc này mới ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo: "Vậy mà anh vẫn còn tâm trí để đi dạo đêm với một đứa con gái không lai lịch? Cận Ngôn, tôi đã mắt nhắm mắt mở cho anh chơi bời suốt hai năm qua, nhưng giờ không phải lúc để chơi trò cứu rỗi linh hồn."
Trái tim Cận Ngôn thắt lại một nhịp. Anh biết ông nội luôn cho người giám sát mình, nhưng việc ông nhắc đến Nhược Hy ngay lúc này mang tính đe dọa rõ rệt.
"Cô ấy không liên quan đến việc này," Cận Ngôn trầm giọng, cố giữ cho tông giọng không run rẩy.
"Liên quan hay không là do tôi quyết định." Lão gia tử đặt một quân cờ đen xuống, bao vây hoàn toàn đám quân trắng. "Nếu tuần sau anh không xuất hiện tại buổi tiệc tối của Thẩm gia để gặp gỡ tiểu thư bên đó, tôi sẽ đích thân 'xử lý' nhành cỏ dại kia của anh. Anh biết tôi sẽ không để bất cứ thứ gì làm vấy bẩn huyết thống và sự nghiệp của Lục Thị."
Cận Ngôn siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn. Sự nhục nhã và phẫn nộ dâng lên trong cổ họng. Anh là tổng giám đốc của một tập đoàn nghìn tỷ, nhưng trước mặt ông nội, anh vẫn chỉ là một quân cờ không hơn không kém.
Cùng lúc đó, tại một khách sạn hạng sang ở trung tâm thành phố, Thẩm Nhược Hy đã rũ bỏ hoàn toàn bộ dạng sinh viên nghèo. Cô khoác trên mình chiếc váy lụa màu xanh navy tối giản nhưng đắt đỏ, ngồi đối diện với người anh họ của mình — Thẩm Minh, người trực tiếp điều hành mảng đầu tư của Thẩm gia.
"Em chơi trò này hơi lâu rồi đấy, Nhược Hy," Thẩm Minh vừa xoay chiếc nhẫn trên tay vừa nói. "Lục Cận Ngôn sắp bị dồn đến đường cùng rồi. Nếu hắn ta chọn cứu tập đoàn và cưới em, kế hoạch của em coi như thành công. Nhưng nếu hắn ta chọn cô sinh viên nghèo kia thì sao?"
Nhược Hy nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh thoát lan tỏa trên đầu lưỡi. Cô mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào của "cô gái nhỏ" mà Cận Ngôn thường thấy.
"Nếu anh ta chọn tôi — phiên bản nghèo khổ — điều đó chứng minh anh ta là kẻ lãng mạn mù quáng, không đủ bản lĩnh làm chủ một đế chế. Một người đàn ông như thế không xứng đáng để Thẩm gia hợp tác. Nhưng nếu anh ta chọn cưới tôi — phiên bản tiểu thư — vì lợi ích, anh ta là kẻ thực dụng tàn nhẫn. Cả hai kết quả đều cho tôi một câu trả lời rõ ràng."
"Em thật máu lạnh," Thẩm Minh bật cười. "Nhưng em quên một điều, em cũng đang nằm trong bàn cờ này. Em có chắc mình không hề rung động với hắn?"
Đôi mắt Nhược Hy thoáng qua một tia dao động rất nhỏ, nhanh đến mức Thẩm Minh không kịp nhận ra. Cô đặt tách trà xuống, giọng nói bình thản:
"Trong kinh doanh và hôn nhân gia tộc, rung động là loại chi phí đắt đỏ nhất. Em không chi trả nổi."
Nhưng ngay khi rời khỏi khách sạn, Nhược Hy lại nhận được tin nhắn từ Cận Ngôn: "Nhược Hy, ngày mai em có tiết học không? Tôi muốn gặp em. Chỉ một chút thôi."
Dòng tin nhắn ngắn ngủi chứa đựng sự yếu lòng mà anh chưa từng bộc lộ. Nhược Hy đứng dưới ánh đèn đường, cơn mưa đêm lại bắt đầu lất phất. Cô nhìn vào gương mặt mình phản chiếu qua cửa kính một cửa hiệu sang trọng — một gương mặt xinh đẹp, kiêu kỳ và đầy toan tính.
Cô phải đối mặt với một vấn đề: Lục lão gia đã bắt đầu để ý đến cô. Nếu cô tiếp tục đóng vai sinh viên nghèo, Lục gia sẽ ra tay. Cô không sợ họ, nhưng cô chưa muốn hạ màn sớm như vậy. Cô cần đẩy Lục Cận Ngôn vào sự lựa chọn đau đớn nhất, để anh tự tay cắt bỏ xiềng xích của chính mình hoặc là gục ngã dưới chân nó.
Nhược Hy nhắn lại: "Vâng, em chờ anh ở quán cà phê cũ cạnh trường."
Sáng hôm sau, tại quán cà phê nhỏ mang phong cách hoài cổ, Cận Ngôn xuất hiện với đôi mắt hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Anh không ngồi xuống mà kéo Nhược Hy ra một góc vắng.
"Nhược Hy, thời gian tới có thể tôi sẽ rất bận. Có thể tôi sẽ không đến thăm em thường xuyên được." Anh lấy ra một phong bì dày, đặt vào tay cô. "Đây là tiền mặt, em hãy giữ lấy. Nếu có bất cứ ai lạ mặt tìm đến em, hoặc nếu em cảm thấy không an toàn, hãy gọi ngay cho số điện thoại này. Đó là người của tôi."
Nhược Hy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay anh. Cô ngước lên, đôi mắt chứa chan sự lo lắng: "Anh Cận Ngôn, có chuyện gì sao? Anh trông rất tệ."
Cận Ngôn nhìn cô, trong một khoảnh khắc, anh đã muốn vứt bỏ tất cả để nói rằng: Anh bị bắt phải cưới một người phụ nữ anh không yêu để cứu lấy cái công ty chết tiệt này. Nhưng lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép anh tỏ ra thảm hại trước mặt người phụ nữ mình bao bọc.
"Không có gì, chỉ là công việc thôi. Ngoan, nghe lời tôi, tránh xa những nơi đông người một chút."
Anh ôm lấy cô, một cái ôm siết chặt như sợ rằng nếu buông tay, cô sẽ tan biến vào làn khói. Nhược Hy vùi đầu vào ngực anh, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nhưng tâm trí cô lại đang lạnh lùng phân tích: Lục lão gia đã hành động. Anh ta đang sợ hãi cho sự an toàn của mình.
Cái ôm này, đối với Cận Ngôn là sự bảo vệ, nhưng đối với Nhược Hy, nó là một tín hiệu cho thấy ván cờ đã bước vào giai đoạn quyết liệt. Những vết rạn từ gia tộc họ Lục không chỉ đe dọa sự nghiệp của anh, mà còn đang ép Nhược Hy phải đẩy nhanh nước cờ cuối cùng của mình.