Căn hộ nhỏ tối nay không còn mùi ẩm mốc của mưa. Thay vào đó là hương thơm của món canh sườn hầm và mùi tinh dầu hoa oải hương dịu nhẹ. Nhược Hy đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị một bữa tối đơn giản nhưng ấm cúng. Cô biết, sau cuộc đối đầu nảy lửa tại dinh thự họ Lục, thứ mà Lục Cận Ngôn cần không phải là một bàn tiệc sơn hào hải vị, mà là một nơi cho phép anh được trút bỏ lớp áo giáp nặng nề.
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, đúng ba nhịp — cách gõ cửa đặc trưng của một người luôn yêu cầu sự chính xác tuyệt đối.
Nhược Hy ra mở cửa. Lục Cận Ngôn đứng đó, cà vạt đã nới lỏng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mỏi mệt không thể che giấu. Anh nhìn thấy cô trong chiếc tạp dề màu vàng nhạt, mái tóc búi cao để lộ cần cổ trắng ngần, đôi mắt sáng lên niềm vui giản đơn khi thấy anh về. Trong một khoảnh khắc, anh ngỡ mình vừa bước vào một thế giới khác, nơi không có cổ phiếu, không có sự sụt giảm doanh thu và không có người ông nội độc đoán.
"Em nấu gì mà thơm thế?" Anh bước vào, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên đầu cô theo thói quen.
"Em hầm canh sườn và làm một ít rau xào. Anh rửa tay đi rồi chúng ta ăn cơm."
Nhược Hy không thắp đèn điện, cô chỉ thắp hai ngọn nến nhỏ trên chiếc bàn gỗ hẹp. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt hai người, tạo nên một không gian riêng tư tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia. Lục Cận Ngôn ngồi xuống, nhìn bát canh nóng hổi, đột nhiên cảm thấy sống mũi mình hơi cay.
Đã bao lâu rồi anh chưa được ăn một bữa cơm "nhà" đúng nghĩa? Tại nhà họ Lục, bữa ăn là nơi để thông báo các chỉ số tài chính. Tại các buổi tiệc xã giao, bữa ăn là nơi để đổi chác lợi ích. Chỉ có ở đây, trong căn phòng tồi tàn này, anh mới thấy mình là một con người thực thụ.
"Nhược Hy này," anh cầm thìa lên nhưng không ăn ngay, "Nếu tôi bắt em phải chuyển đến một nơi khác, an toàn hơn, kín đáo hơn... em có đồng ý không?"
Nhược Hy khựng lại. Cô biết Lục lão gia đã bắt đầu gây áp lực, và Cận Ngôn đang muốn "giấu" cô đi thật kỹ. Cô đặt bát xuống, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói mang theo chút tủi thân pha lẫn kiên cường:
"Anh Cận Ngôn, anh đang sợ gì sao? Em sống ở đây rất tốt, em có bạn bè, có trường học... Tại sao em phải đi?"
Lục Cận Ngôn siết chặt đôi đũa. Anh không thể nói với cô rằng mạng sống của cô đang bị đe dọa bởi chính gia đình anh. Anh chỉ có thể dùng cách thức tàn nhẫn nhất của kẻ có tiền để bảo vệ cô:
"Tôi không muốn em sống ở khu này nữa. Nó quá nhếch nhác. Tôi đã mua một căn hộ ở khu cao cấp phía Đông, ngày mai sẽ có người đến giúp em chuyển đồ."
Đây là một lời nói dối vụng về. Anh viện cớ vì sự nhếch nhác, nhưng thực chất là vì căn hộ phía Đông là tài sản riêng không đứng tên tập đoàn, nơi mà người của ông nội anh khó có thể xâm nhập.
Nhược Hy cúi đầu, bàn tay dưới gầm bàn khẽ bóp chặt. Cô không thể chuyển đi dễ dàng như vậy. Nếu chuyển đến khu cao cấp, mọi hoạt động điều hành Thẩm gia của cô sẽ bị hạn chế, và cô sẽ hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của anh.
"Em không đi." Cô ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ. "Anh hứa sẽ không ép buộc em bất cứ điều gì mà. Em nghèo, nhưng em cũng có lòng tự trọng của mình. Anh đưa em tiền đi học, em mang ơn anh, nhưng không có nghĩa là anh có quyền sắp đặt cuộc đời em như một món đồ chơi."
Lục Cận Ngôn sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô phản kháng anh mạnh mẽ như vậy. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, trái tim anh thắt lại vì đau đớn và hối hận. Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn và ôm chặt lấy cô từ phía sau.
"Tôi xin lỗi... Nhược Hy, tôi xin lỗi. Tôi không có ý đó."
Anh vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ. Anh không biết rằng, đằng sau lớp nước mắt kia, ánh mắt Nhược Hy hoàn toàn tỉnh táo và lạnh lùng. Cô đang dùng sự yếu đuối của mình để ép anh phải lùi bước. Cô cần ở lại đây, vì con hẻm này là nơi trú ẩn hoàn hảo cho cả hai thân phận của cô.
"Vậy anh đừng bắt em đi nữa nhé?" Cô nức nở.
"Được, tôi sẽ không bắt em đi. Nhưng em phải hứa với tôi, không được đi đâu xa, và phải luôn bật điện thoại 24/24."
Cận Ngôn thỏa hiệp. Sự lý trí của một nhà kinh doanh lỗi lạc đã hoàn toàn sụp đổ trước nước mắt của người phụ nữ anh yêu — hay nói đúng hơn, trước hình ảnh phản chiếu của sự thuần khiết mà anh hằng khao khát.
Bữa tối tiếp tục trong sự im lặng dịu dàng. Cận Ngôn ăn rất ngon miệng, anh không hề hay biết rằng trong lúc anh đang tận hưởng sự bình yên giả tạo này, thì ở dưới chân tòa nhà, một chiếc xe màu đen khác của Thẩm gia đang âm thầm quan sát.
Nhược Hy vừa rót trà cho anh, vừa tranh thủ lướt qua một tin nhắn vừa đến trên đồng hồ thông minh che dưới lớp tay áo dài: "Lục lão gia vừa cử người đến điều tra hồ sơ đại học của tiểu thư. Chúng tôi đã đánh tráo dữ liệu thành công."
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp dành cho Cận Ngôn.
"Anh Cận Ngôn, trà này ngon lắm, anh uống đi cho dễ ngủ."
"Ừ." Anh cầm chén trà, cảm thấy gánh nặng trên vai như nhẹ bớt đi phần nào.
Đêm đó, Lục Cận Ngôn ngủ quên trên chiếc sofa nhỏ của Nhược Hy. Cô đắp chăn cho anh, nhìn khuôn mặt anh khi ngủ — không còn nét hung bạo, chỉ còn lại sự cô độc tận xương tủy. Nhược Hy khẽ thở dài, ngón tay cô lướt nhẹ trên hàng lông mày của anh.
"Lục Cận Ngôn, anh nói đúng, ai cũng là một quân cờ. Nhưng trong ván cờ này, tôi mới là người cầm quân. Anh càng yêu tôi ở thân phận này, thì khi biết sự thật, anh sẽ càng hận tôi đến xương tủy. Đến lúc đó, liệu anh có đủ can đảm để cầm dao đâm vào trái tim tôi không?"
Ánh nến vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối. Lời nói dối vụng về của Cận Ngôn đã bị Nhược Hy bóc trần, nhưng lời nói dối vĩ đại của Nhược Hy thì vẫn đang vận hành một cách hoàn hảo, đẩy cả hai về phía vực thẳm của sự thật.