MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 6: KHI CON SÓI RUNG ĐỘNG VÌ NHÀNH CỎ NHỎ

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 6: KHI CON SÓI RUNG ĐỘNG VÌ NHÀNH CỎ NHỎ

1,192 từ · ~6 phút đọc

Lục Cận Ngôn tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm cửa sổ bằng vải thô của căn hộ nhỏ. Anh thấy mình vẫn đang nằm trên chiếc sofa chật hẹp, tấm chăn mỏng đắp trên người vẫn còn vương chút mùi hương hoa trà thanh khiết của Nhược Hy.

Trong bếp, tiếng lách cách của bát đĩa và tiếng nước chảy róc rách vang lên đều đặn. Cận Ngôn ngồi dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối, cảm giác nặng nề thường trực mỗi sáng ở dinh thự họ Lục bỗng chốc tan biến. Anh nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Nhược Hy đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng, lòng bỗng dâng lên một thứ cảm xúc lạ lẫm — thứ mà giới thượng lưu gọi là "sự yếu mềm", còn anh gọi đó là "sự cứu rỗi".

Anh bước tới, từ phía sau vòng tay ôm lấy eo cô, vùi đầu vào hõm vai thơm mùi nắng. Nhược Hy khẽ giật mình, nhưng rồi cô thả lỏng, đôi bàn tay còn vương chút bột mì chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của anh.

"Anh dậy rồi à? Em đang làm bánh bao chay, anh đợi một lát nhé."

"Nhược Hy," giọng anh trầm thấp, mang theo chút nũng nịu hiếm thấy, "Hay là hôm nay tôi không đến công ty nữa? Tôi chỉ muốn ở đây với em thôi."

Nhược Hy khẽ cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Nhưng sâu trong thâm tâm, cô đang âm thầm kinh ngạc. Lục Cận Ngôn — con sói đầu đàn của đế chế Lục Thị, kẻ có thể thức trắng ba đêm để nuốt gọn một đối thủ cạnh tranh — nay lại muốn bỏ bê chính sự chỉ để ở bên một cô gái nghèo?

"Anh đừng nói đùa thế. Một người tài giỏi như anh, nếu không đi làm thì bao nhiêu người sẽ mất việc chứ? Mau rửa mặt đi, em sắp làm xong rồi."

Sự thúc giục dịu dàng của cô như một liều thuốc an thần. Cận Ngôn buông tay, anh nhìn cô với ánh mắt chứa chan tình cảm mà chính anh cũng không nhận ra. Anh không biết rằng, sự rung động này chính là điểm yếu chết người mà Nhược Hy đang tìm kiếm.

Sau bữa sáng, Cận Ngôn miễn cưỡng rời khỏi căn hộ. Ngay khi bước vào chiếc xe đang chờ sẵn dưới phố, khuôn mặt anh lập tức trở lại vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường thấy. Trợ lý đặc biệt của anh, Lâm Huy, đưa cho anh một chiếc máy tính bảng với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Thưa Lục tổng, phía Thẩm gia đã bắt đầu thu mua lại các khoản nợ của dự án phía Tây. Họ đang tạo ra một vòng vây tài chính. Nếu chúng ta không ký kết thỏa thuận hôn nhân trong tháng này, họ sẽ kích hoạt điều khoản phá sản đối với công ty con của chúng ta."

Cận Ngôn siết chặt tay lái, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Họ muốn ép tôi đến mức này sao? Con gái nhà họ Thẩm đó... cô ta rốt cuộc là người thế nào mà khiến cả hai gia tộc phải điên cuồng sắp đặt như vậy?"

"Theo thông tin tôi thu thập được, Thẩm tiểu thư là người cực kỳ kín tiếng. Cô ấy vừa hoàn thành chương trình học ở nước ngoài, nhưng thực tế đã nắm quyền điều hành một số quỹ đầu tư ngầm của Thẩm gia từ lâu. Một người phụ nữ... đáng gờm."

Cận Ngôn cười lạnh. Đáng gờm? Trong mắt anh, đó chỉ là một kẻ ẩn nấp sau lưng gia đình để trục lợi. Anh chợt nhớ đến Nhược Hy, người con gái ngay cả khi nhận tiền của anh cũng cảm thấy hổ thẹn và đòi trả lại. Sự đối lập đó khiến anh càng thêm căm ghét người vợ chưa cưới tương lai của mình.

"Lâm Huy, tăng cường người bảo vệ xung quanh khu nhà của Nhược Hy. Nhưng tuyệt đối không được để cô ấy phát hiện. Nếu người của ông nội tôi bén mảng đến đó, cứ thẳng tay xử lý."

"Vâng, Lục tổng."

Trong khi đó, tại thư viện trường Đại học S, Nhược Hy đang ngồi giữa những tầng sách cao ngất. Trước mặt cô không phải là giáo trình, mà là bản đồ quy hoạch chi tiết dự án phía Tây của Lục Thị — thứ mà Cận Ngôn coi là bí mật kinh doanh cốt lõi.

Cô cầm bút chì, khẽ vạch một đường lên bản đồ. Lục Cận Ngôn, anh vẫn còn quá lương thiện. Nếu anh dám hy sinh dự án này để bảo vệ tôi, tôi sẽ thực sự tin rằng anh yêu tôi.

Điện thoại của cô rung lên. Là tin nhắn từ Thẩm gia: "Lục lão gia đã mời tiểu thư đến dự tiệc tối thứ Bảy tuần này tại dinh thự. Đây là lần gặp mặt chính thức đầu tiên. Tiểu thư định thế nào?"

Nhược Hy khẽ nhếch môi. Đã đến lúc đẩy con sói vào bước đường cùng. Cô cần xuất hiện, nhưng không phải với tư cách Thẩm tiểu thư lộng lẫy, mà phải là một sự "tình cờ" khiến Cận Ngôn phải khiếp sợ.

Cô nhắn lại: "Tôi sẽ đi. Nhưng hãy chuẩn bị cho tôi một bộ lễ phục đơn giản nhất có thể. Tôi muốn anh ta thấy một 'người quen' giữa đám đông xa hoa đó."

Tối hôm đó, Cận Ngôn lại đến tìm cô. Anh trông mệt mỏi hơn mọi khi, nhưng khi thấy cô đứng chờ ở cổng trường với chiếc khăn len anh tặng, anh lại mỉm cười. Anh nắm lấy tay cô, dắt cô đi dạo dưới những hàng cây sưa già.

"Nhược Hy, nếu một ngày tôi làm điều gì đó khiến em tổn thương, em có tha thứ cho tôi không?"

Nhược Hy dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Gió đêm thổi bay mái tóc cô, tạo nên một vẻ đẹp mong manh đến nao lòng.

"Anh sẽ làm gì khiến em tổn thương? Anh định bỏ rơi em à?"

Cận Ngôn im lặng. Anh không dám trả lời. Anh đang đứng trước hai vực thẳm: Một bên là sự sụp đổ của đế chế anh dày công xây dựng, một bên là người con gái duy nhất khiến anh thấy mình đang sống. Anh không biết rằng, "nhành cỏ nhỏ" mà anh đang cố gắng bảo vệ, thực chất chính là "con sói" đang rình rập để nuốt chửng cả thế giới của anh.

"Không bao giờ," anh hứa, một lời hứa nặng nề như chì. "Tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu khổ."

Cận Ngôn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. Đó là nụ hôn của một kẻ đang tuyệt vọng tìm kiếm sự cứu rỗi. Còn đối với Nhược Hy, đó là nụ hôn tiễn biệt cho những ngày tháng bình yên cuối cùng.

Ván cờ đã bước vào giai đoạn trung cuộc. Con sói đã thực sự rung động, và đó cũng là lúc nó bắt đầu tự đào hố chôn mình.