Trời rạng sáng, khi sương mù còn bao phủ những tán cây sưa già trước căn hộ nhỏ, Nhược Hy đã rời đi. Cô không dùng xe buýt, cũng không đi bộ. Một chiếc xe sang trọng mang biển số lạ đã chờ sẵn cô ở con phố phía sau. Bước vào trong xe, Nhược Hy trút bỏ chiếc áo khoác len sờn cũ, khoác lên mình chiếc áo măng tô bằng dạ cashmere màu trắng kem tinh xảo. Đôi mắt cô, vốn dĩ luôn mang vẻ mơ màng trước mặt Cận Ngôn, giờ đây sắc lẹm và lạnh lùng như băng tuyết.
Điểm đến không phải là trường đại học, mà là tòa cao ốc văn phòng của tập đoàn Thẩm gia tại khu tài chính sầm uất nhất thành phố S.
"Tiểu thư, các cổ đông đang chờ cô ở phòng họp kín," quản gia Lâm vừa báo cáo vừa đưa cho cô một xấp hồ sơ dày đặc các biểu đồ tài chính.
Nhược Hy bước vào phòng họp, nơi những người đàn ông trung niên quyền lực nhất của Thẩm gia đang ngồi đó. Khi cô ngồi vào ghế chủ tọa, không gian lập tức chìm vào sự im lặng tuyệt đối.
"Lục Thị đang cố gắng huy động vốn từ các quỹ đầu tư mạo hiểm để cứu vãn dự án phía Tây," Nhược Hy mở lời, giọng nói không còn chút âm hưởng nào của cô sinh viên nghèo. "Tôi muốn các chú, các bác cắt đứt mọi nguồn cung này. Hãy để Lục Cận Ngôn hiểu rằng, nếu không có sự gật đầu của Thẩm gia, anh ta sẽ không có một xu nào để xoay xở."
"Nhưng tiểu thư," một cổ đông lên tiếng, "Nếu chúng ta ép quá mức, Lục gia có thể sẽ chọn cách tuyên bố phá sản công ty con, điều đó cũng ảnh hưởng đến lợi ích của chúng ta khi sáp nhập."
Nhược Hy khẽ nhếch môi, ngón tay gõ nhịp nhàng trên mặt bàn gỗ mun: "Họ sẽ không phá sản. Lục Cận Ngôn là kẻ kiêu ngạo, anh ta sẽ chọn cách cứu vãn danh dự đến cùng. Và cái giá để cứu vãn danh dự đó, chính là việc anh ta phải đích thân đến xin lỗi và cầu hôn tôi. Tôi muốn anh ta bước vào cuộc hôn nhân này trong tư thế của một kẻ bại trận cần được cứu rỗi, chứ không phải một vị vua ban ơn."
Sự tàn nhẫn trong tính toán của Nhược Hy khiến ngay cả những cáo già trên thương trường cũng phải rùng mình. Cô không chỉ muốn người đàn ông này, cô muốn bẻ gãy ý chí của anh ta để rồi sau đó mới xây dựng lại theo cách cô muốn.
Buổi chiều hôm đó, Nhược Hy quay trở lại thư viện trường để đóng vai "nhành cỏ nhỏ". Cô nhận được một cuộc gọi từ Cận Ngôn. Giọng anh trong điện thoại mang theo sự mệt mỏi cùng cực nhưng lại cố tỏ ra bình thản khi nghe thấy tiếng cô.
"Nhược Hy, tối nay tôi không đến gặp em được. Có một buổi tiệc xã giao quan trọng tôi buộc phải tham dự."
"Dạ, em biết rồi. Anh nhớ đừng uống quá nhiều rượu nhé, dạ dày anh không tốt đâu."
"Tôi biết rồi. Ngoan, tối nay nhớ khóa cửa kỹ."
Cúp máy, Nhược Hy nhìn màn hình điện thoại đã tối đen. Cô biết buổi tiệc đó là gì. Đó là buổi tiệc "xem mắt" trá hình mà Lục lão gia tử đã dày công sắp đặt.
Cô đứng dậy, trả lại những cuốn giáo trình vào giá sách. Đã đến lúc Thẩm tiểu thư phải xuất hiện, không phải với tư cách một người thừa kế quyền lực, mà là một sự "cảnh cáo" đầy tinh tế.
Tại một cửa hàng thời trang kín đáo, Nhược Hy chọn một chiếc váy lụa màu đen giản đơn nhất, không đính đá quý, không thêu thùa cầu kỳ. Cô chỉ yêu cầu chuyên gia trang điểm làm nổi bật nét thanh tú, mong manh nhưng đầy khí chất của mình.
"Tiểu thư, cô thực sự muốn mặc bộ này đến tiệc nhà họ Lục sao? Những tiểu thư khác đều sẽ ăn diện lộng lẫy nhất để thu hút Lục tổng," chuyên gia trang điểm ngập ngừng.
"Tôi không cần thu hút anh ta," Nhược Hy nhìn mình trong gương, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. "Tôi chỉ cần khiến anh ta cảm thấy sợ hãi."
Tối thứ Bảy. Dinh thự họ Lục rực rỡ ánh đèn pha lê, xe sang nối đuôi nhau kéo dài từ cổng vào đến sảnh chính. Lục Cận Ngôn đứng ở giữa đại sảnh, khoác trên mình bộ suit đen thủ công, gương mặt lạnh lùng như băng đá. Anh cầm ly rượu vang nhưng không hề nhấp một ngụm nào, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa, vô thức tìm kiếm một bóng hình mà chính anh biết rằng sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây.
"Cận Ngôn, nhìn kìa, Thẩm tiểu thư đến rồi!"
Tiếng xầm xì của đám đông khiến Cận Ngôn quay đầu lại. Từ cửa chính, một cô gái bước vào. Cô không đi cùng đoàn tùy tùng rầm rộ, cũng không khoác trên mình những trang sức lấp lánh. Cô chỉ mặc một chiếc váy đen tối giản, mái tóc đen buông xõa trên bờ vai gầy.
Hơi thở của Lục Cận Ngôn gần như ngưng trệ.
Gương mặt đó... đôi mắt đó...
Dù cô đã trang điểm sắc sảo hơn, dù phong thái của cô mang theo sự kiêu kỳ của bậc quân vương, nhưng làm sao anh có thể không nhận ra người con gái đã nằm trong vòng tay mình mỗi đêm?
Tim anh đập dữ dội, một cảm giác hoảng sợ xen lẫn hoài nghi bóp nghẹt lồng ngực. Không, không thể nào. Nhược Hy của anh đang ở trong căn hộ nhỏ, đang ôn thi, đang nấu món canh sườn... Cô gái trước mặt này, dù giống đến 90%, nhưng khí chất này hoàn toàn không phải là cô.
Nhược Hy bước về phía anh, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. Khi đứng trước mặt Cận Ngôn, cô khẽ nâng ly rượu về phía anh, nụ cười trên môi vừa xa lạ vừa quen thuộc đến đau đớn.
"Chào anh, Lục tổng. Tôi là Thẩm Nhược Hy của Thẩm gia. Rất vui được gặp anh trong hoàn cảnh... chính thức thế này."
Lục Cận Ngôn đánh rơi ly rượu vang trên tay. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch vang lên chói tai, cắt ngang tiếng nhạc du dương của buổi tiệc. Màu đỏ của rượu vương vãi trên nền đá trắng, trông như một vết thương vừa bị xé toạc.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía họ. Nhưng trong mắt Lục Cận Ngôn lúc này chỉ có bóng dáng người con gái trước mặt. Một thế giới vừa sụp đổ, và một cơn bão kinh hoàng nhất đang bắt đầu hình thành.