Tiếng thủy tinh vỡ tan tành như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu ngạo của Lục Cận Ngôn. Rượu đỏ văng lên vạt quần tây đắt giá của anh, nhưng anh không hề hay biết. Đôi mắt anh đóng đinh vào cô gái trước mặt, tìm kiếm một sơ hở, một sự phủ nhận.
"Em nói... em tên là gì?" Giọng Cận Ngôn run rẩy, khàn đặc như có mảnh thủy tinh găm vào cổ họng.
Nhược Hy khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ duyên dáng và đầy xa lạ. Ánh mắt cô nhìn anh bình thản đến mức tàn nhẫn: "Lục tổng có vẻ bất ngờ? Tôi là Thẩm Nhược Hy. Cha tôi và Lục lão gia đã có giao ước từ lâu, chẳng lẽ anh chưa từng nghe qua cái tên này?"
Lục lão gia tử từ phía sau bước tới, nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn. Ông đặt tay lên vai cháu trai, nhưng ánh mắt lại nhìn Nhược Hy đầy tán thưởng: "Cận Ngôn, cháu thất lễ quá. Tiểu thư nhà họ Thẩm vừa từ nước ngoài về, đây là lần đầu hai đứa gặp mặt chính thức. Đừng để người ta cười chê."
Cận Ngôn cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng. Người con gái này có gương mặt của Nhược Hy, nhưng ánh mắt cô ta lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao vừa được mài bóng. Nhược Hy của anh không bao giờ nhìn anh như thế này. Nhược Hy của anh sẽ nhìn anh bằng sự lo lắng, bằng sự lệ thuộc, chứ không phải bằng sự ban ơn của một kẻ bề trên.
"Xin lỗi, tôi có chút không khỏe." Cận Ngôn bỏ lại một câu ngắn ngủi, rồi xoay người bước thẳng ra phía ban công đại sảnh, mặc kệ những ánh nhìn kinh ngạc của khách khứa.
Gió đêm và mưa lạnh tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm dãy số quen thuộc của "nhành cỏ nhỏ".
Hồi chuông vang lên... một lần, hai lần...
"Dạ, anh Cận Ngôn?"
Giọng nói ở đầu dây bên kia dịu dàng, trầm thấp, mang theo chút âm thanh của tiếng lật sách. Đúng là giọng của cô. Không thể sai được.
"Em... em đang ở đâu?" Cận Ngôn hỏi, hơi thở dồn dập.
"Em đang ở nhà, đang đọc nốt cuốn giáo trình hội họa. Anh sao thế? Giọng anh nghe lạ lắm, anh lại uống rượu đúng không?"
Cận Ngôn nhìn qua lớp kính đại sảnh. Thẩm tiểu thư đang đứng giữa đám đông, nâng ly trò chuyện với những đối tác của anh. Cô ta không hề cầm điện thoại.
Trái tim Cận Ngôn chùng xuống. Một sự nhẹ nhõm vô hình xen lẫn với một nỗi hoài nghi khủng khiếp. Có lẽ nào trên đời này lại có hai người giống nhau đến vậy? Hay đây là một sự sắp đặt tinh vi của Thẩm gia?
Anh không biết rằng, ở một góc tối khác của đại sảnh, quản gia Lâm đang cầm một thiết bị điều khiển giọng nói tinh vi, chuyển tiếp mọi lời nói từ điện thoại của Nhược Hy (vốn đang được cô giấu trong tay áo dạ tiệc) đến tai Cận Ngôn bằng một đường truyền trễ chỉ 0.1 giây.
"Ngoan, em ngủ sớm đi. Tôi sẽ về sớm." Cận Ngôn cúp máy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Đêm đó, cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Lục Cận Ngôn rời buổi tiệc khi nó còn chưa kết thúc. Anh lái xe điên cuồng trong màn mưa, không hướng về dinh thự họ Lục, mà lao thẳng về phía khu phố nghèo. Anh cần xác nhận. Anh cần hơi ấm của "thật sự" để xua tan bóng ma "giả tạo" ở buổi tiệc.
Khi anh đẩy cửa bước vào căn hộ nhỏ, Nhược Hy đang nằm cuộn tròn trên giường, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
"Nhược Hy!"
Anh lao đến bên giường, chạm tay vào trán cô. Nóng rực. Cô đang sốt cao.
Nhược Hy khẽ mở mắt, ánh nhìn đờ đẫn: "Anh Cận Ngôn... anh về rồi à... Em lạnh quá..."
Cận Ngôn ôm lấy cô vào lòng, cảm giác tội lỗi dâng đầy. Anh đã nghi ngờ cô, đã nghĩ cô là người phụ nữ tàn nhẫn ở buổi tiệc kia. Nhưng nhìn cô lúc này, mong manh và yếu ớt, trái tim anh đau thắt lại.
Anh cởi áo khoác, vứt sang một bên rồi dùng khăn ấm lau người cho cô. Anh nấu nước, pha thuốc, đôi bàn tay vốn chỉ quen ký hợp đồng tỷ đô giờ đây lại lóng ngóng làm những việc chăm sóc nhỏ nhặt nhất.
"Anh không đi tiệc sao?" Nhược Hy thì thào, môi cô khô khốc.
"Không quan trọng. Ở đây với em quan trọng hơn."
Cận Ngôn nằm xuống bên cạnh, để cô tựa vào ngực mình. Anh ôm cô thật chặt, như muốn khảm cô vào máu thịt. Cơn sốt của cô dường như cũng khiến tâm trí anh bớt điên loạn.
Trong bóng tối, Nhược Hy áp mặt vào lồng ngực đập mạnh của Cận Ngôn. Một giọt nước mắt thật sự lăn dài trên má cô mà anh không thể thấy. Cô vừa dùng thuốc gây sốt nhẹ để đánh lừa anh, để củng cố niềm tin của anh vào hình ảnh "Nhược Hy nghèo khổ". Nhưng sự chăm sóc vụng về và chân thành của anh lại khiến cô cảm thấy một sự đau đớn chưa từng có.
Lục Cận Ngôn, ai đang chăm sóc ai? Tôi đang chăm sóc cái tôi tội lỗi của anh, hay anh đang chăm sóc sự dối trá của tôi?
"Nhược Hy này," Cận Ngôn khẽ hôn lên mái tóc cô, "Nếu một ngày tôi mất tất cả, chỉ còn lại em, em đừng rời bỏ tôi nhé."
Nhược Hy không trả lời. Cô giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ sâu. Trong không gian chật hẹp, mùi hương hoa trà và mùi rượu vang đọng lại trên áo anh hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại mùi hương của sự phản bội và tình yêu mù quáng.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt, xóa sạch mọi dấu vết của một Thẩm tiểu thư kiêu kỳ ở buổi tiệc. Chỉ còn lại hai linh hồn đang sưởi ấm cho nhau bằng những lời nói dối vụng về nhất thế gian.