Sáng hôm sau, khi cơn mưa đêm đã dứt, để lại những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt, thành phố S bị rúng động bởi một thông tin bùng nổ. Trên trang bìa của tất cả các tạp chí kinh tế và giải trí lớn nhất, hình ảnh Lục Cận Ngôn và một cô gái bí ẩn trong chiếc váy đen tại buổi tiệc đêm qua được lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Tiêu đề lớn nhất chiếm trọn trang đầu: "HÔN ƯỚC THẾ KỶ: LỤC THỊ VÀ THẨM GIA CHÍNH THỨC CÔNG KHAI NGƯỜI THỪA KẾ."
Bức ảnh được chụp từ góc nghiêng, bắt trọn khoảnh khắc Lục Cận Ngôn đánh rơi ly rượu vang, đôi mắt anh bàng hoàng nhìn Thẩm tiểu thư. Qua ống kính của phóng viên, sự bàng hoàng đó lại được diễn giải thành "sự si mê đến sững sờ" trước vẻ đẹp của vị hôn thê tương lai.
Lục Cận Ngôn tỉnh dậy trong căn hộ nhỏ, ánh sáng ban mai hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Nhược Hy vẫn còn ngủ, hơi thở đã đều đặn hơn sau cơn sốt đêm qua. Anh khẽ khàng rời giường, không muốn đánh thức cô, rồi bước ra ngoài ban công để gọi điện cho trợ lý Lâm Huy.
"Lục tổng, anh xem báo chưa?" Giọng Lâm Huy run rẩy ở đầu dây bên kia. "Lão gia tử đã chủ động cung cấp hình ảnh cho báo giới. Cổ phiếu của Lục Thị đang tăng vọt nhờ tin đồn sáp nhập này. Hiện tại, chúng ta không thể đính chính mà không gây thiệt hại lớn cho tập đoàn."
Cận Ngôn siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Ông nội anh đã đi một nước cờ tàn nhẫn. Bằng cách công khai hình ảnh, ông đã đóng đinh cái tên Lục Cận Ngôn vào Thẩm Nhược Hy của Thẩm gia.
"Tìm mọi cách gỡ ảnh xuống cho tôi!" Cận Ngôn rít qua kẽ răng.
"Thưa anh... không kịp nữa rồi. Hình ảnh đã tràn ngập trên các mạng xã hội. Thậm chí..." Lâm Huy ngập ngừng, "Thậm chí người ta đang bắt đầu truy lùng danh tính của Thẩm tiểu thư. May mắn là Thẩm gia bảo mật thông tin rất tốt, nhưng còn Nhược Hy tiểu thư ở bên cạnh anh... nếu họ phát hiện ra sự giống nhau..."
Cận Ngôn nhìn qua khe cửa vào trong phòng, nơi Nhược Hy đang khẽ cựa mình. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong lòng anh. Nếu thế giới ngoài kia biết đến sự tồn tại của cô, họ sẽ xâu xé cô, coi cô là kẻ thứ ba hoặc một bản sao rẻ tiền của tiểu thư quyền quý.
Anh quay lại phòng, thấy Nhược Hy đã tỉnh. Cô ngồi dậy, mái tóc hơi rối, đôi mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi của trận ốm. Cô nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay anh, rồi nhìn vẻ mặt xám xịt của anh.
"Anh Cận Ngôn... có chuyện gì vậy?"
Cận Ngôn tiến đến, đẩy chiếc điện thoại vào sâu trong túi quần. Anh ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô.
"Nhược Hy, từ hôm nay, em đừng đọc báo, cũng đừng lên mạng xã hội. Hứa với tôi được không?"
Nhược Hy khẽ chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ đến đau lòng. "Tại sao ạ? Anh đang giấu em điều gì sao?"
Cận Ngôn im lặng một lúc lâu, rồi anh thở dài, giọng nói chứa đầy sự bất lực: "Có một số hiểu lầm trong công việc của tôi đang bị báo chí thêu dệt. Tôi không muốn em bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ ác ý đó. Hãy tin tôi, tôi sẽ giải quyết ổn thỏa."
Nhược Hy cúi đầu, bàn tay cô khẽ run lên trong tay anh — một sự diễn xuất hoàn hảo để biểu đạt nỗi lo âu. Nhưng thực chất, cô đã thấy thông báo đẩy từ các trang báo trên chiếc điện thoại bí mật giấu dưới gối từ lâu. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kịch bản cô viết. Lục lão gia tử càng đẩy mạnh truyền thông, Lục Cận Ngôn càng cảm thấy tội lỗi với cô, và sự ràng buộc giữa anh và "cô sinh viên nghèo" sẽ càng trở nên cực đoan.
"Anh... anh sắp cưới vợ rồi phải không?" Nhược Hy đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào anh. "Em thấy trên tivi... người ta nói anh và tiểu thư họ Thẩm..."
Trái tim Cận Ngôn như bị ai đó bóp nghẹt. Anh muốn phủ nhận, muốn nói rằng đó chỉ là một vở kịch tài chính. Nhưng thực tế cay đắng là anh đang không có cách nào thoát khỏi gọng kìm của gia tộc.
"Đó là sự sắp đặt của gia đình, Nhược Hy. Nhưng người tôi muốn ở cạnh là em."
"Nhưng cô ấy... cô ấy giống em lắm." Nhược Hy nghẹn ngào, những giọt nước mắt trào ra. "Em đã thấy tấm ảnh đó trên cửa hàng báo lúc nãy em nhìn qua cửa sổ. Tại sao trên đời lại có người giống em đến thế? Hay là anh chọn em... chỉ vì em là cái bóng của cô ấy?"
Cú đánh tâm lý này của Nhược Hy quá hiểm hóc. Nó đánh thẳng vào lòng tự trọng của Cận Ngôn và sự hoài nghi sâu kín nhất của anh.
"Không phải!" Cận Ngôn quát nhẹ, rồi ngay lập tức hối hận vì sự gắt gỏng của mình. Anh ôm lấy cô, nhấn đầu cô vào ngực mình. "Em không phải cái bóng của bất cứ ai. Cô ta là cô ta, em là em. Nhược Hy, em nghe rõ đây, cô tiểu thư đó chỉ là một người lạ đối với tôi. Còn em là duy nhất."
Lục Cận Ngôn nói những lời đó bằng tất cả sự chân thành mà anh có. Anh không biết rằng, người con gái trong lòng anh đang mỉm cười một cách thản nhiên. Sự xuất hiện của vị hôn thê trên báo chí không phải để chia rẽ họ, mà là để nhốt Cận Ngôn vào một cái lồng của sự tội lỗi. Anh càng cố gắng chứng minh cô không phải là "cái bóng", anh càng dấn sâu vào bẫy tình mà cô đã giăng sẵn.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị gõ mạnh. Là Lâm Huy. Anh ta không gọi điện mà chạy thẳng đến đây.
"Lục tổng! Lão gia tử đang ở dưới lầu. Ông ấy nói... muốn gặp Nhược Hy tiểu thư."
Sắc mặt Lục Cận Ngôn biến đổi hoàn toàn. Sự bảo vệ mà anh cố gắng duy trì suốt hai năm qua cuối cùng đã bị phá vỡ. Lục lão gia không còn kiên nhẫn nữa, ông muốn trực tiếp nhổ đi "nhành cỏ dại" này để dọn đường cho cuộc hôn nhân vàng bạc.
Nhược Hy nép sát vào người Cận Ngôn, đôi vai run rẩy. Cô biết, màn kịch này đã bước sang một giai đoạn mới: Đối mặt trực diện với "ác ma" của nhà họ Lục.