MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 10: PHÉP THỬ CUỐI CÙNG: NẾU EM BIẾN MẤT?

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 10: PHÉP THỬ CUỐI CÙNG: NẾU EM BIẾN MẤT?

1,189 từ · ~6 phút đọc

Bầu không khí trong căn hộ nhỏ hẹp bỗng chốc đông đặc lại. Tiếng bước chân nặng nề của những vệ sĩ áo đen vang lên đều đặn ngoài hành lang gỗ, xua tan đi sự bình yên cuối cùng của buổi sớm mai. Lục Cận Ngôn đứng chắn trước cửa phòng ngủ, bóng lưng anh cao lớn nhưng cô độc, như một vị vua đang cố thủ trong pháo đài cuối cùng để bảo vệ báu vật duy nhất của mình.

"Cận Ngôn, tránh ra."

Giọng nói của Lục lão gia tử vang lên, trầm đục và mang theo uy quyền không thể lay chuyển. Ông bước vào phòng khách nhỏ, đôi mắt già nua sắc lẹm lướt qua những món đồ nội thất rẻ tiền với vẻ khinh bỉ không chút giấu diếm. Đi cùng ông là hai vệ sĩ cao lớn, những kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thực thi mệnh lệnh.

"Ông nội, đây là nơi riêng tư của con. Ông không có quyền xông vào đây." Lục Cận Ngôn gằn giọng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và thiếu ngủ.

"Quyền?" Lục lão gia tử bật cười nhạt, ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng. "Mọi thứ anh có, từ cái tên Lục Cận Ngôn cho đến vị trí Tổng giám đốc Lục Thị, đều là do tôi ban cho. Anh dùng tiền của Lục gia để nuôi dưỡng một mầm mống họa hại, mà giờ anh lại nói với tôi về quyền riêng tư sao?"

Lúc này, cánh cửa phòng ngủ khẽ mở. Nhược Hy bước ra, gương mặt tái nhợt, đôi mắt to tròn đẫm nước nhìn về phía người đàn ông quyền lực đang ngồi đó. Cô không mặc đồ sang trọng, chỉ là bộ đồ mặc nhà bằng cotton đơn giản, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh lẽo. Cô trông nhỏ bé và tội nghiệp đến mức khiến người ta muốn che chở.

"Em ra đây làm gì? Vào trong ngay!" Cận Ngôn quát nhẹ, nhưng giọng nói lại chứa đựng sự lo lắng tột độ.

Nhược Hy không nghe lời. Cô đi tới, đứng bên cạnh Cận Ngôn, bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm lấy tay áo anh. Cô nhìn Lục lão gia tử, giọng nói khẽ khàng nhưng rõ mồn một:

"Cháu chào ông... Cháu biết mình không xứng đáng ở cạnh anh Cận Ngôn. Nhưng xin ông, đừng vì cháu mà làm rạn nứt tình cảm gia đình."

Lục lão gia tử nheo mắt lại. Ông đã gặp qua đủ hạng người trên đời, nhưng cô gái này mang lại cho ông một cảm giác rất lạ. Sự yếu đuối của cô dường như có một sức mạnh vô hình nào đó khiến Cận Ngôn mất đi lý trí.

"Cô bé," Lão gia tử gõ gõ cây gậy đầu rồng xuống sàn. "Tôi không nói nhiều. Đây là tấm séc và một vé máy bay một chiều đến London. Đi ngay tối nay, hoặc ngày mai cô sẽ không còn tìm thấy bất cứ trường đại học nào ở thành phố này nhận cô vào học nữa. Thậm chí, mẹ cô..." Ông cố tình bỏ lửng câu nói, một chiêu bài đe dọa trực diện.

Cận Ngôn lao tới, giật lấy tấm séc trên bàn và xé nát nó trước mặt ông nội. "Đủ rồi! Con đã nói cô ấy không phải là món hàng để ông định giá. Con sẽ cưới Thẩm tiểu thư theo ý ông, nhưng với một điều kiện: Ông không được chạm vào cô ấy."

Nhược Hy đứng lặng người. Cậu ta vừa nói gì? Một sự kinh ngạc thực sự lướt qua tâm trí cô. Lục Cận Ngôn sẵn sàng chấp nhận cuộc hôn nhân chính trị đắt đỏ kia chỉ để đổi lấy sự an toàn cho phiên bản "sinh viên nghèo" của cô? Sự hy sinh này nằm ngoài dự tính của Nhược Hy. Cô vốn nghĩ anh sẽ đấu tranh gay gắt hơn, hoặc sẽ từ bỏ cô để chọn sự nghiệp. Nhưng anh lại chọn cách đau đớn nhất: Bán đi tự do của mình để bảo vệ tình yêu.

Lục lão gia tử im lặng một lát, rồi ông đứng dậy, ánh nhìn đầy sâu cay: "Anh tưởng anh có quyền mặc cả sao? Được, tôi cho anh một tuần để ổn định mọi chuyện. Nếu sau một tuần, cô ta vẫn còn ở thành phố này, đừng trách tôi tàn nhẫn."

Khi đoàn người của Lục gia rời đi, căn phòng chỉ còn lại sự đổ vỡ. Lục Cận Ngôn gục đầu xuống bàn, đôi vai anh run lên bần bật. Nhược Hy tiến tới, ôm lấy anh từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng rộng lớn đang gánh vác cả một đế chế.

"Anh Cận Ngôn... em sẽ đi. Em không muốn anh phải khổ vì em."

"Không được đi!" Cận Ngôn xoay người lại, ôm chặt lấy cô, lực tay mạnh đến mức khiến cô thấy đau. "Tôi sẽ sắp xếp cho em một nơi khác. Một nơi mà ông nội không thể tìm thấy. Nhược Hy, em là điều duy nhất khiến tôi thấy mình còn là một con người. Nếu em biến mất, tôi sẽ thực sự trở thành một con quái vật."

Nhược Hy nhìn vào đôi mắt chứa chan sự tuyệt vọng của anh. Trong khoảnh khắc đó, trái tim vốn dĩ lạnh lẽo như băng đá của Thẩm tiểu thư bỗng chốc lỗi một nhịp. Cô đang chơi một trò chơi với tình cảm của anh, nhưng sự chân thành đến khờ dại của anh lại là thứ vũ khí lợi hại nhất có thể xuyên thủng lớp giáp của cô.

"Nếu một ngày... em thực sự biến mất không dấu vết," Nhược Hy khẽ nói, ngón tay lướt nhẹ trên hàng lông mày của anh. "Anh hãy cứ cưới tiểu thư nhà họ Thẩm nhé. Hãy coi như em chỉ là một giấc mơ đẹp nhưng ngắn ngủi."

Cận Ngôn không trả lời, anh chỉ càng ôm cô chặt hơn. Anh không biết rằng, đây chính là "Phép thử cuối cùng" mà Nhược Hy dành cho anh. Cô cần biết giới hạn cuối cùng của anh nằm ở đâu trước khi cô thực sự biến mất khỏi căn hộ này để chuẩn bị cho màn "hồi sinh" với tư cách vị hôn thê chính thức.

Đêm đó, khi Cận Ngôn đã thiếp đi vì kiệt sức, Nhược Hy lặng lẽ đứng dậy. Cô cầm chiếc điện thoại bí mật, gửi đi một tin nhắn cuối cùng trước khi bẻ gãy sim: "Bắt đầu giai đoạn hai. Hãy xóa sạch mọi dấu vết của 'sinh viên Nhược Hy' tại thành phố S trong vòng 24 giờ tới."

Cô nhìn Cận Ngôn lần cuối, dưới ánh trăng nhạt nhòa, gương mặt cô không còn chút yếu đuối nào. Chỉ còn lại sự dứt khoát của một người thợ săn đang chuẩn bị thu lưới.

"Tạm biệt, Lục Cận Ngôn. Khi gặp lại, tôi sẽ không còn là nhành cỏ dại để anh bảo vệ, mà là người phụ nữ sẽ cùng anh đứng trên đỉnh cao của thế giới này."