MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 11: ÁP LỰC TỪ LỤC LÃO GIA TỬ - HÔN ƯỚC KHÔNG THỂ CHỐI TỪ

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 11: ÁP LỰC TỪ LỤC LÃO GIA TỬ - HÔN ƯỚC KHÔNG THỂ CHỐI TỪ

1,224 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc đến mức người ta không thể nhìn rõ mặt người ở khoảng cách mười mét. Trong căn hộ nhỏ tại khu phố cũ, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả những cơn bão.

Lục Cận Ngôn giật mình tỉnh giấc bởi cái lạnh se sắt. Theo bản năng, anh đưa tay sang bên cạnh, tìm kiếm hơi ấm quen thuộc của Nhược Hy. Nhưng lòng bàn tay anh chỉ chạm vào lớp ga giường phẳng phiu, lạnh lẽo. Cô không còn ở đó.

"Nhược Hy?"

Anh gọi khẽ, rồi giọng nói dần trở nên hốt hoảng hơn. Anh lao vào bếp, vào phòng tắm, mở tung tủ quần áo. Trống rỗng. Không có lấy một mảnh quần áo, không có chiếc bàn chải đánh răng, thậm chí mùi hương hoa trà quen thuộc dường như cũng bị gió sáng sớm thổi bay mất. Cô đã đi rồi. Đi một cách triệt để như thể cô chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh suốt hai năm qua.

Trên bàn gỗ, nơi hai người từng ngồi ăn bát mì tôm đạm bạc, chỉ còn lại một tờ giấy nhỏ với dòng chữ viết tay ngay ngắn: "Cảm ơn anh vì tất cả. Hãy sống thật tốt và cưới một người xứng đáng. Đừng tìm em."

Cận Ngôn gầm lên một tiếng đầy đau đớn, anh đấm mạnh vào bức tường cũ kỹ khiến lớp vôi vữa rơi lả tả. Anh biết, đây không phải là ý muốn của cô. Chính áp lực của ông nội đêm qua đã bóp nghẹt nhành cỏ dại ấy.

Điện thoại của anh rung lên. Không phải là tin nhắn của Nhược Hy, mà là một thông báo từ Văn phòng Chủ tịch: "Mười giờ sáng nay, cuộc họp báo công bố thỏa thuận sáp nhập và hôn sự giữa Lục Thị và Thẩm Gia sẽ diễn ra. Lão gia tử yêu cầu anh có mặt đúng giờ. Đây là cơ hội cuối cùng để cứu lấy dự án phía Tây."

Cận Ngôn nhìn tờ giấy trong tay, rồi nhìn ra màn sương mù ngoài cửa sổ. Anh hiểu rằng mình đã thua. Anh không thể bảo vệ cô khi anh chỉ là một kẻ "ăn bám" vào cái họ Lục này. Để có sức mạnh tìm lại cô, để có quyền lực đối đầu với ông nội, anh buộc phải bước lên vị trí cao hơn, dù cái giá phải trả là linh hồn của chính mình.

Mười giờ sáng. Tại trung tâm hội nghị quốc tế, ánh đèn flash của hàng trăm phóng viên lấp lánh như những vì sao trên trời. Lục lão gia tử ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là một chiếc ghế trống dành cho người thừa kế Thẩm gia.

Lục Cận Ngôn bước vào sảnh hội nghị. Anh mặc bộ suit đen bóng bẩy nhất, khuôn mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm chỉ còn lại sự trống rỗng tàn nhẫn. Mỗi bước chân của anh nện xuống sàn nhà như đang dẫm nát đi những ký ức ngọt ngào tại căn hộ cũ.

"Chào mọi người," Lục lão gia tử lên tiếng, giọng nói hào sảng và đắc ý. "Hôm nay, chúng tôi đại diện cho hai gia tộc Lục – Thẩm chính thức công bố: Cuộc hôn nhân của Lục Cận Ngôn và Thẩm Nhược Hy sẽ được tổ chức vào cuối tháng này. Đây không chỉ là sự kết hợp giữa hai người trẻ, mà là sự khởi đầu của một kỷ nguyên kinh tế mới."

Dưới khán đài, những tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên: "Thẩm tiểu thư đâu? Sao cô ấy không xuất hiện?" "Nghe nói cô ấy vừa về nước, sức khỏe không tốt nên không thể tham gia họp báo."

Cận Ngôn đứng trên bục, bàn tay giấu dưới mặt bàn siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Anh ghét cái tên "Thẩm Nhược Hy" đang được xướng lên kia. Đối với anh, cái tên đó đại diện cho sự sắp đặt, cho sự tham lam và cho sự biến mất của người con gái anh thực sự yêu.

Bất chợt, một trợ lý bước tới ghé tai anh nói nhỏ: "Lục tổng, phía Thẩm gia vừa gửi tới một món quà đính hôn cho anh."

Đó là một hộp quà nhỏ màu xanh navy cao cấp. Khi mở ra, bên trong là một chiếc khuy măng sét bằng kim cương đen, thiết kế tinh xảo theo hình một nhành hoa trà trắng.

Đồng tử của Lục Cận Ngôn co rụt lại. Hoa trà trắng?

Chỉ có cô gái của anh mới thích loại hoa này. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng Cận Ngôn. Tại sao tiểu thư nhà họ Thẩm lại tặng anh thứ này? Là vô tình, hay là một lời khiêu khích?

Trong khi đó, tại văn phòng bí mật của mình, Nhược Hy thực sự đang ngồi trước màn hình lớn theo dõi buổi họp báo. Cô đang mặc một chiếc váy lụa đỏ rực rỡ, trên tay là ly rượu vang đỏ sẫm. Cô nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Cận Ngôn qua màn hình, thấy cả sự căm ghét trong ánh mắt anh khi nhắc đến cái tên của cô.

"Tiểu thư, cô thực sự muốn anh ta hận cô như vậy sao?" Quản gia Lâm đứng bên cạnh, thở dài hỏi.

Nhược Hy xoay nhẹ ly rượu, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy bí ẩn: "Hận là một loại cảm xúc rất sâu đậm, chú Lâm à. Nó còn bền vững hơn cả tình yêu. Tôi muốn anh ta hận cái tên 'Thẩm tiểu thư' này đến xương tủy, để rồi khi anh ta nhận ra cô ấy chính là người anh ta yêu, sự bùng nổ cảm xúc đó mới có thể phá nát hoàn toàn những định kiến giai cấp trong lòng anh ta."

Cô đặt ly rượu xuống, đứng dậy đi về phía cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố đang dần tan sương.

"Giai đoạn 'nhành cỏ dại' đã kết thúc. Bây giờ, vở kịch 'Hôn ước không thể chối từ' chính thức bắt đầu. Chú Lâm, hãy chuẩn bị cho buổi gặp mặt kín giữa hai gia đình vào tối nay. Tôi muốn Lục Cận Ngôn thấy rằng, người vợ anh ta sắp cưới... sẽ là cơn ác mộng xinh đẹp nhất mà anh ta từng gặp."

Tối hôm đó, áp lực từ Lục lão gia tử đã đạt đến đỉnh điểm. Ông ép Cận Ngôn phải ký vào bản cam kết tài sản trước khi cưới. Cận Ngôn cầm bút, ký tên mình một cách dứt khoát. Anh không còn quan tâm đến tiền bạc hay cổ phần nữa. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Có được quyền lực tối thượng, và sau đó san bằng thành phố này để tìm lại Nhược Hy.

Anh không hề biết rằng, người mà anh định tìm, đang chờ anh ở phía bên kia bàn tiệc, dưới một thân phận mà anh căm thù nhất. Hôn ước này, quả thực không thể chối từ, vì nó là cái bẫy ngọt ngào mà định mệnh (và Nhược Hy) đã giăng sẵn để nhốt anh vào cả đời.