MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 12: ĐÊM TĨNH LẶNG TRƯỚC CƠN BÃO

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 12: ĐÊM TĨNH LẶNG TRƯỚC CƠN BÃO

1,028 từ · ~6 phút đọc

Đêm trước lễ gặp mặt chính thức của hai gia tộc, thành phố S đột ngột ngừng mưa. Không gian trở nên thanh sạch nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Tại căn hộ cao cấp của Lục Cận Ngôn ở trung tâm, ánh đèn trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt, không chút hơi ấm.

Lục Cận Ngôn ngồi một mình trong phòng làm việc rộng lớn. Trước mặt anh không còn là hồ sơ kinh tế, mà là một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những món đồ ít ỏi mà Nhược Hy bỏ quên: một chiếc dây buộc tóc màu xanh rêu, một cuốn sổ tay chép công thức nấu ăn, và một chiếc cúc áo bị đứt.

Anh đã cho người lùng sục khắp thành phố suốt 24 giờ qua. Các bến xe, nhà ga, sân bay, ngay cả những khu nhà trọ tồi tàn nhất đều được rà soát. Nhưng Thẩm Nhược Hy — cô sinh viên nghèo ấy — giống như một giọt nước tan biến vào đại dương. Sự mất tích hoàn hảo của cô khiến Cận Ngôn cảm thấy một nỗi sợ hãi điên cuồng: Có ai đó với quyền lực cực lớn đã can thiệp để giấu cô đi.

Ông nội... hay là Thẩm gia?

"Lục tổng, vẫn chưa có tin tức gì." Lâm Huy bước vào, giọng nói đầy ái ngại. "Dấu vết của cô ấy tại trường Đại học cũng bị xóa sạch. Giấy tờ nhập học, hồ sơ sinh viên... tất cả đều trống rỗng như thể chưa từng có ai tên Nhược Hy học ở đó."

Cận Ngôn siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. Một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên đôi môi khô khốc.

"Xóa sạch sao? Thú vị lắm." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những ánh đèn xe lấp lánh như những dòng chảy vô hồn. "Dù là ai làm, tôi cũng sẽ khiến kẻ đó phải hối hận. Kể cả đó là vị hôn thê chưa gặp mặt của tôi."

Trong suy nghĩ của Cận Ngôn lúc này, Thẩm Nhược Hy của Thẩm gia chính là nguồn cơn của mọi đau khổ. Nếu không có cuộc hôn nhân chính trị này, ông nội anh sẽ không ra tay độc ác với người con gái của anh. Anh hận người đàn bà mang cái tên giống người yêu mình kia. Sự trùng hợp về cái tên đối với anh không phải là định mệnh, mà là một sự sỉ nhục.

Cùng lúc đó, tại biệt thự Thẩm gia, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra.

Thẩm Nhược Hy đang ngồi trong phòng trang điểm. Cô nhìn mình trong gương, những người thợ thủ công đang tỉ mỉ đính từng viên ngọc trai lên chiếc váy cưới đuôi cá — một thiết kế dành riêng cho ngày đính hôn sắp tới. Gương mặt cô bình thản, nhưng trong đôi mắt lại phảng phất một nỗi buồn xa xăm.

Cô lấy chiếc dây buộc tóc màu xanh rêu tương tự như chiếc trong hộp gỗ của Cận Ngôn ra xem, rồi chậm rãi thả nó vào ngọn nến đang cháy trên bàn. Ngọn lửa xanh leo lét thiêu rụi mảnh vải rẻ tiền, biến nó thành tro bụi.

"Tiểu thư, ngày mai Lục Cận Ngôn chắc chắn sẽ mang theo tâm thế thù địch đến đây." Quản gia Lâm lên tiếng từ phía sau. "Cô đã chuẩn bị để đối mặt với sự phẫn nộ của anh ta chưa?"

"Anh ta càng phẫn nộ, trò chơi càng hấp dẫn, chú Lâm." Nhược Hy đứng dậy, lớp váy lụa trắng dài thướt tha chạm vào mặt sàn thảm lông mềm mại. "Lục Cận Ngôn là người trọng tình cảm hơn anh ta tưởng. Anh ta đang dùng sự hận thù đối với tôi để khỏa lấp nỗi đau mất đi người yêu. Tôi sẽ để anh ta hận thêm một chút nữa. Chỉ khi chạm đến đáy của nỗi đau, người ta mới thực sự tỉnh ngộ."

Cô bước ra ban công, nhìn về phía tòa tháp Lục Thị đang tỏa sáng phía xa. Đêm nay tĩnh lặng đến lạ lùng. Không có gió, không có tiếng ồn, chỉ có nhịp tim đập đều đặn của một người đang nắm chắc phần thắng trong tay.

Nhưng trong sâu thẳm, Nhược Hy biết mình đang đánh cược một ván bài lớn nhất cuộc đời. Cô đặt cược vào việc liệu Lục Cận Ngôn có thể yêu chính con người cô — một phiên bản kiêu ngạo, tàn nhẫn và tham vọng — hay anh chỉ mãi mãi hoài niệm về một ảo ảnh nghèo khổ mà cô đã tạo ra?

Gần sáng, Lục Cận Ngôn nhận được một phong thư không đề tên người gửi được nhét qua khe cửa. Bên trong chỉ có một đóa hoa trà trắng ép khô và một dòng địa chỉ: Khách sạn Đế Vương, Phòng Tổng Thống, 7:00 tối mai.

Anh cầm đóa hoa trà, mùi hương thoang thoảng của nó khiến anh run rẩy. Hoa trà trắng — loài hoa mà Nhược Hy thích nhất, cũng chính là biểu tượng được khắc trên chiếc khuy măng sét mà Thẩm gia tặng anh.

Sự tĩnh lặng của đêm cuối cùng đã kết thúc. Cận Ngôn biết, cơn bão thực sự sẽ bắt đầu từ phòng tổng thống kia. Anh không mặc suit sang trọng cho buổi tối mai theo ý ông nội, mà chọn một bộ đồ tối màu đơn giản, ánh mắt ẩn chứa sát khí và sự quyết tuyệt. Anh không đi gặp vợ sắp cưới, anh đi đòi lại người phụ nữ của mình từ tay những kẻ đang thao túng cuộc đời anh.

"Nhược Hy... chờ tôi." Anh thầm thì vào bóng tối, không biết rằng mình đang gọi tên người phụ nữ mà anh thề sẽ hủy hoại vào ngày mai.

Chiếc đồng hồ trên tường điểm 12 tiếng. Hồi 1 chính thức khép lại. Mọi quân cờ đã đứng đúng vị trí. Sân khấu đã dựng xong. Đêm tĩnh lặng đã qua đi, nhường chỗ cho một bình minh đầy rẫy những sự lừa dối và bẽ bàng sắp sửa bắt đầu.