Khách sạn Đế Vương đứng sừng sững giữa trung tâm thành phố như một biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa tột bậc. Tầng 88, phòng Tổng Thống — nơi mà mọi hơi thở của sự nghèo nàn đều bị chặn đứng bởi những lớp cửa cách âm và hệ thống an ninh dày đặc.
Lục Cận Ngôn đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ. Anh không mặc bộ suit màu xanh navy mà ông nội đã chuẩn bị, cũng không đeo chiếc khuy măng sét hình hoa trà trắng của Thẩm gia. Anh mặc một chiếc sơ mi đen giản đơn, cổ áo mở hờ, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào bản sao của chính mình trong gương.
Anh cảm thấy mình giống như một kẻ sắp bước lên đoạn đầu đài.
"Lục tổng, người của Thẩm gia đã đến. Họ đang ở sảnh chờ phía sau." Lâm Huy bước vào, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ tan không khí căng thẳng này.
"Hẹn gặp riêng tiểu thư của họ ở sân thượng. Tôi không muốn có sự chứng kiến của trưởng bối hai nhà." Cận Ngôn lạnh lùng ra lệnh.
Gió trên tầng thượng thổi lồng lộng, mang theo cái lạnh của độ cao hàng trăm mét. Lục Cận Ngôn đứng tựa lưng vào lan can kính, điếu thuốc trên tay cháy lập lòe trong bóng tối. Anh đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn tàn nhẫn nhất để xua đuổi người phụ nữ sắp bước tới. Anh sẽ cho cô ta thấy rằng, dù cô ta có được cái xác của anh thông qua hôn ước, cô ta cũng sẽ bao giờ có được một giây phút bình yên.
Tiếng gót giày cao gót gõ nhịp nhàng trên mặt sàn đá granite vang lên. Từng tiếng cộp, cộp như nhịp đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
Cận Ngôn không quay đầu lại. Anh rít một hơi thuốc sâu, phà khói vào không trung rồi cất giọng khàn đặc:
"Thẩm tiểu thư, dù cô có dùng thủ đoạn gì để ép ông nội tôi, hay dùng cái tên giống người phụ nữ của tôi để làm tôi xao nhãng... thì hãy nghe cho kỹ đây. Tôi cưới cô chỉ vì cái ghế Tổng giám đốc này. Sau ngày cưới, cô sẽ chỉ là một món đồ trang trí trong dinh thự họ Lục. Đừng mong đợi tình yêu, đừng mong đợi sự tôn trọng, và tốt nhất là... đừng chạm vào cuộc sống riêng của tôi."
Anh dừng lại một chút, nụ cười đầy cay đắng hiện lên:
"Chúng ta dừng lại ở đây thôi — ý tôi là sự kỳ vọng của cô về một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi có người mình yêu rồi, và dù cô ấy có biến mất, vị trí đó cũng không bao giờ thuộc về hạng người dùng tiền mua hôn nhân như cô."
Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Không có tiếng khóc, không có sự phẫn nộ như anh tưởng tượng. Chỉ có tiếng cười khẽ, nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng lại khiến da gà của Cận Ngôn nổi lên.
"Lục tổng nói xong chưa?"
Giọng nói đó...
Cận Ngôn khựng lại. Toàn thân anh đông cứng. Điếu thuốc trên tay rơi xuống sàn, tàn lửa văng tung tóe. Anh chậm rãi, chậm rãi quay đầu lại.
Dưới ánh đèn pha nghệ thuật của sân thượng, Nhược Hy đứng đó. Cô khoác trên mình chiếc váy lụa đỏ rực rỡ, ôm sát lấy đường cong cơ thể hoàn mỹ. Mái tóc đen được búi cao sang trọng, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy khí chất của một người đứng trên đỉnh cao quyền lực. Đôi mắt cô không có lấy một chút ấm áp, chỉ có sự lạnh lùng và một tia giễu cợt đầy ngạo mạn.
"Nhược... Nhược Hy?" Cận Ngôn thầm thì, bước chân loạng choạng tiến về phía trước. "Sao em lại ở đây? Ai đưa em đến đây? Em có biết đây là đâu không?"
Trong đầu anh lúc này vẫn là hình ảnh cô sinh viên nghèo bị Thẩm gia bắt cóc hoặc ép buộc đến đây để đóng thế. Anh vươn tay định nắm lấy vai cô, nhưng Nhược Hy đã lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của anh một cách dứt khoát.
"Lục tổng, anh thất lễ quá." Cô khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo sự uy nghiêm của một thiên kim đại tiểu thư thực thụ. "Ở đây không có ai là Nhược Hy của anh cả. Trước mặt anh là Thẩm Nhược Hy — người thừa kế duy nhất của Thẩm gia, và là người vừa nghe anh tuyên bố sẽ biến tôi thành 'món đồ trang trí'."
Cận Ngôn đứng sững như trời trồng. Não bộ anh từ chối xử lý thông tin này. "Em đang nói gì vậy? Nhược Hy, đừng đùa nữa. Anh biết em đang sợ, nhưng anh sẽ..."
"Tôi không sợ, Cận Ngôn. Anh mới là kẻ đang sợ." Nhược Hy tiến tới một bước, đối diện trực tiếp với anh. Cô vươn tay, lướt nhẹ ngón tay thon dài lên ngực áo anh, nơi nhịp tim đang đập điên cuồng. "Anh yêu một cô sinh viên nghèo, người luôn nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái đúng không? Tiếc quá, cô ấy chỉ là một vai diễn mà tôi cảm thấy hứng thú trong hai năm qua thôi."
Mọi tế bào trong cơ thể Cận Ngôn dường như nổ tung. "Vai diễn? Hai năm qua... em nói tất cả là diễn?"
"Đúng vậy." Nhược Hy thu tay lại, lấy ra một chiếc khăn tay tinh xảo lau đi những ngón tay vừa chạm vào áo anh, như thể sợ bị bẩn. "Tôi cần tìm hiểu xem vị hôn phu tương lai của mình là kẻ thế nào. Và kết quả thật đáng thất vọng. Anh dễ dàng bị điều khiển bởi cảm xúc, dễ dàng rơi vào cái bẫy của sự yếu đuối. Một người đàn ông như vậy... thực sự làm tôi thấy chán nản."
Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang đau đớn, rồi cuối cùng là một sự phẫn nộ tột cùng. Anh cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nát, vụn vỡ đến mức không thể hàn gắn. Người con gái anh sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ, hóa ra lại là kẻ cầm dây điều khiển cuộc đời anh bấy lâu nay.
"Thẩm Nhược Hy..." Anh gọi tên cô, mỗi chữ đều như nghiền nát trong kẽ răng. "Em thực sự... rất giỏi."
"Cảm ơn lời khen của Lục tổng." Nhược Hy quay lưng đi, lớp váy đỏ bay trong gió như một đóa hoa tàn nhẫn. "Hôn lễ vẫn diễn ra đúng hạn. Nhưng anh nói đúng, chúng ta dừng lại ở đây thôi. Từ giây phút này, sẽ không còn 'nhành cỏ dại' nào cả. Chỉ còn lại cuộc chiến giữa hai gia tộc mà tôi là người cầm cân nảy mực. Chào anh, chồng sắp cưới."
Nhược Hy bước đi, dáng vẻ hiên ngang và kiêu kỳ. Nhưng ngay khi bước vào thang máy, nơi không có ánh mắt của Cận Ngôn, bàn tay cô khẽ siết chặt lấy tà váy. Cô đã thấy ánh mắt của anh lúc đó — một ánh mắt chết chóc, vỡ vụn và chứa đầy sự hận thù.
Ở trên sân thượng, Lục Cận Ngôn quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo. Anh bật cười, một điệu cười điên dại và bi thương vang vọng giữa màn đêm.
Bản kịch Hồi 2 chính thức mở màn. Sự sụp đổ của một thân phận, cũng là sự sụp đổ của một niềm tin cuối cùng.