MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô ĐộcChương 14: TẤM THẺ NGÂN HÀNG VÀ LÒNG TỰ TRỌNG BỊ DẪM ĐẠP

Bản Khế Ước Của Hai Kẻ Cô Độc

Chương 14: TẤM THẺ NGÂN HÀNG VÀ LÒNG TỰ TRỌNG BỊ DẪM ĐẠP

1,144 từ · ~6 phút đọc

Không gian trên sân thượng khách sạn Đế Vương vẫn còn vương mùi khói thuốc và cái lạnh của sự phản bội. Lục Cận Ngôn đứng dậy từ đống đổ nát của niềm tin, phủi sạch bụi bặm trên đầu gối. Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt không còn vẻ yếu mềm của một kẻ mất đi người yêu, mà là sự sắc lạnh của một quân vương bị sỉ nhục.

Nhược Hy chưa kịp bước hẳn vào thang máy thì tiếng gọi của Cận Ngôn vang lên, khô khốc và đầy uy lực:

"Đứng lại."

Nhược Hy dừng bước. Cô chậm rãi xoay người, tà váy đỏ rực rỡ lay động theo nhịp xoay của một thiên kim tiểu thư hoàn hảo. Cô mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Lục tổng còn điều gì muốn chỉ giáo? Hay anh định dùng bạo lực để giải tỏa sự thất vọng của mình?"

Cận Ngôn không trả lời. Anh chậm rãi tiến về phía cô, mỗi bước chân đều nặng nề như thể đang dẫm lên trái tim chính mình. Anh dừng lại cách cô chưa đầy một mét, hơi thở mang theo mùi rượu và sự phẫn nộ phả vào mặt cô. Anh thò tay vào túi quần, lấy ra một vật thể nhỏ phẳng dẹt.

Cạch.

Anh ném chiếc thẻ đen — chiếc thẻ mà anh đã đưa cho "sinh viên Nhược Hy" ở chương 1 — xuống dưới chân cô. Chiếc thẻ va vào sàn đá granite, phát ra âm thanh lanh lảnh, chói tai giữa không gian tĩnh mịch.

"Hai năm qua, tôi đã chi cho 'vở kịch' của cô không ít tiền." Cận Ngôn trầm giọng, giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như đóng băng. "Bao gồm tiền học phí, tiền chữa bệnh cho người mẹ không tồn tại của cô, và cả những món quà nhỏ nhặt mà cô giả vờ nâng niu. Thẩm tiểu thư, dù cô giàu có đến mức nào, thì số tiền này cũng là cái giá mà cô đã bán rẻ nhân cách để diễn kịch cho tôi xem."

Nhược Hy nhìn chiếc thẻ đen nằm trơ trọi dưới chân mình. Đồng tử cô co rụt lại. Đây chính là tấm thẻ mà cô đã dùng để tạo dựng niềm tin cho anh, cũng là thứ minh chứng cho sự "thất bại" trong việc nhìn thấu lòng người của anh.

"Anh muốn đòi lại sao?" Cô nhướng mày, giọng nói vẫn giữ được vẻ kiêu kỳ.

"Đòi lại?" Cận Ngôn bật cười, một nụ cười đầy châm biếm. "Cô lầm rồi. Tôi không cần tiền. Tôi chỉ muốn nhắc cho cô nhớ, trong mắt tôi, cô chưa bao giờ là Thẩm tiểu thư cao quý. Cô chỉ là một món hàng mà tôi đã bỏ tiền ra mua sự vui vẻ trong hai năm qua. Dù bây giờ cô có khoác lên mình lụa là, thì trong tâm trí tôi, cô vẫn chỉ là cô gái nghèo hèn phải ngửa tay nhận tiền từ tôi mỗi tháng."

Anh tiến thêm một bước, áp sát vào cô, đôi mắt anh rực cháy ngọn lửa hận thù:

"Tôi sẽ cưới cô, Nhược Hy. Nhưng tôi muốn cô mang theo tấm thẻ này vào dinh thự họ Lục. Để mỗi khi cô nhìn vào nó, cô sẽ nhớ lại mình đã hèn mọn như thế nào để lừa gạt tôi. Cô nói tôi dễ bị điều khiển? Được thôi, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần đi, vì từ giây phút này, tôi sẽ bắt cô phải trả giá cho từng giọt nước mắt giả tạo mà cô đã nhỏ xuống."

Nhược Hy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Lời nói của Cận Ngôn như những mũi kim độc đâm thẳng vào lòng tự trọng mà cô hằng bảo vệ. Cô vốn tưởng mình là người cầm trịch, nhưng anh đã dùng chính quá khứ "nhu nhược" của cô để biến nó thành một vết nhơ không thể tẩy xóa.

"Lục Cận Ngôn, anh quá ngây thơ rồi." Nhược Hy lấy lại bình tĩnh, cô cúi xuống, dùng đôi găng tay lụa nhặt chiếc thẻ lên. "Anh nghĩ số tiền này có thể sỉ nhục được tôi sao? Đối với tôi, nó chỉ là chi phí đầu tư để nhìn thấu sự ngu ngốc của anh. Nếu anh muốn nhắc về sự hèn mọn, thì hãy nhớ lại kẻ đã quỳ xuống cầu xin ông nội để giữ lại mạng sống cho một kẻ lừa đảo như tôi. Kẻ đó... mới thực sự là kẻ đáng thương nhất."

Cận Ngôn khựng lại. Vết thương cũ bị xé toạc khiến anh đau đớn đến mức run rẩy. Đúng vậy, anh đã từng yêu cô đến mức vứt bỏ cả lòng tự tôn. Và chính sự chân thành đó giờ đây trở thành trò cười trong mắt cô.

"Nhặt nó lên rồi thì hãy giữ cho kỹ." Cận Ngôn ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng nói của quỷ dữ. "Hôn lễ vào cuối tháng này, tôi muốn cô đeo nó như một món trang sức. Để cả thế giới biết rằng, Thẩm tiểu thư danh giá thực chất cũng chỉ là một người đàn bà được tôi bao nuôi mà thôi."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, không một lần ngoái đầu lại. Bóng lưng anh đơn độc dưới ánh đèn cao áp, nhưng lại mang một khí thế áp đảo khiến Nhược Hy cảm thấy một sự bất an chưa từng có.

Nhược Hy đứng lặng im giữa sân thượng. Cô siết chặt chiếc thẻ đen trong lòng bàn tay đến mức nó hằn sâu vào da thịt. Sự phản đòn của Cận Ngôn tàn nhẫn hơn cô tưởng. Anh không dùng tiền bạc hay địa vị để ép cô, anh dùng sự sỉ nhục về nhân phẩm để dẫm đạp lên sự kiêu hãnh của cô.

"Tiểu thư... cô không sao chứ?" Quản gia Lâm bước ra từ bóng tối, lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của cô.

Nhược Hy không trả lời. Cô nhìn về hướng Cận Ngôn vừa đi, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và đầy phức tạp.

"Chú Lâm, kế hoạch có chút thay đổi." Cô nói, giọng run rẩy nhưng chứa đầy quyết tuyệt. "Đừng vội vàng nuốt gọn Lục Thị. Tôi muốn chơi ván cờ này chậm hơn một chút. Tôi muốn xem, Lục Cận Ngôn khi hóa thành ác quỷ, liệu anh ta có còn giữ được trái tim mà tôi đã từng... khát khao hay không."

Màn đêm phía trên khách sạn Đế Vương càng lúc càng sâu thẳm. Cuộc đính hôn chưa bắt đầu, nhưng cuộc chiến tâm lý đã nhuốm màu tàn sát. Tấm thẻ ngân hàng ấy không còn là vật trao đổi, nó đã trở thành biểu tượng cho lòng tự trọng bị dẫm đạp của cả hai phía.