Sau cuộc đối đầu nghẹt thở trên sân thượng, Nhược Hy trở về dinh thự Thẩm gia khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Cô không tháo bỏ lớp trang điểm, cũng không thay chiếc váy đỏ rực rỡ đã bị gió đêm làm cho nhăn nhúm. Cô ngồi một mình trong thư viện, tay cầm chiếc thẻ đen mà Lục Cận Ngôn đã ném xuống sàn.
Lời sỉ nhục của anh vẫn còn vang vọng bên tai: "Dù cô có khoác lên mình lụa là, cô vẫn chỉ là một người đàn bà được tôi bao nuôi."
Nhược Hy bật cười, một tiếng cười khan khốc trong không gian rộng lớn. Anh tưởng rằng dùng tiền bạc và quá khứ có thể khiến cô khuất phục? Anh không biết rằng, cô đã tự tay giết chết "Nhược Hy sinh viên" ngay từ khoảnh khắc cô bước chân ra khỏi căn hộ cũ.
"Tiểu thư, Lục lão gia vừa gọi điện." Quản gia Lâm bước vào, đặt một tách trà gừng nóng lên bàn. "Ông ấy muốn xác nhận xem buổi gặp riêng của hai người có... suôn sẻ không."
"Suôn sẻ?" Nhược Hy nhấp một ngụm trà, vị cay nồng không đủ để làm ấm trái tim đã đóng băng. "Nó còn tuyệt vời hơn cả mong đợi. Lục Cận Ngôn hiện tại đang hận tôi thấu xương. Đó chính là trạng thái tôi cần ở anh ta."
"Nhưng tiểu thư... cô có thấy anh ta quá đáng không?" Chú Lâm ngập ngừng. "Dù sao cô cũng đã..."
"Đã yêu anh ta sao?" Nhược Hy ngắt lời, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn vào hư không. "Chú Lâm, trong thế giới của chúng ta, yêu là một điểm yếu. Tôi đã cho anh ta thấy điểm yếu của mình trong hai năm qua, và anh ta đã dùng chính nó để tấn công lại tôi. Vậy nên, từ giờ trở đi, tôi sẽ không cho anh ta thấy thêm bất cứ thứ gì nữa."
Sáng hôm sau, một bưu kiện được gửi đến văn phòng Tổng giám đốc Lục Thị. Lục Cận Ngôn ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt thâm quầng. Anh mở hộp quà ra. Bên trong không phải là trang sức, cũng không phải là hoa.
Đó là một xấp biên lai.
Mỗi tờ biên lai đều ghi rõ số tiền anh đã từng chu cấp cho Nhược Hy trong hai năm qua, cộng thêm 10% lãi suất thị trường. Tổng số tiền được chuyển trả vào tài khoản cá nhân của anh kèm theo một dòng ghi chú ngắn gọn bằng mực xanh: "Mua lại hai năm diễn kịch. Sòng phẳng."
Điện thoại của Cận Ngôn rung lên ngay sau đó. Một số máy lạ, nhưng anh biết đó là ai.
"Lục tổng, anh đã nhận được 'lòng tự trọng' của tôi chưa?" Giọng Nhược Hy vang lên qua loa thoại, điềm tĩnh và xa cách đến lạ thường.
"Cô nghĩ dùng tiền là có thể xóa sạch mọi thứ sao?" Cận Ngôn rít qua kẽ răng, bàn tay siết chặt xấp giấy đến nhăm nhúm.
"Tiền không xóa sạch được ký ức, nhưng nó định vị lại mối quan hệ của chúng ta." Nhược Hy đứng bên cửa sổ văn phòng mình, nhìn xuống dòng xe cộ như những quân cờ li ti. "Lục Cận Ngôn, anh nói đúng, tôi đã lừa dối anh. Nhưng anh cũng hãy nhớ kỹ điều này: Tôi đã cho anh một cơ hội để yêu một người không có danh lợi, và anh đã chọn cách dùng tiền để kiểm soát cô ấy. Bây giờ, tôi trả lại tiền cho anh, để anh hiểu rằng tôi chưa bao giờ thuộc quyền sở hữu của anh."
Cô dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên trầm xuống, mang theo một sức nặng ngàn cân:
"Đám cưới vẫn sẽ diễn ra, vì lợi ích của hai gia tộc. Nhưng đừng mong tôi sẽ quay lại làm nhành cỏ dại của anh thêm một lần nào nữa. Lục Cận Ngôn, nếu sau này anh có hối hận vì những lời sỉ nhục đêm qua, nếu anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì... thì hãy nhớ lấy lời tôi: Tôi sẽ không bao giờ quay lại. Nhược Hy mà anh yêu đã chết vào đêm mưa hôm ấy rồi."
Tút... tút... tút...
Cuộc gọi ngắt quãng. Lục Cận Ngôn ném mạnh chiếc điện thoại vào bức tường phía đối diện. Màn hình vỡ tan, giống như tâm trí anh lúc này.
"Tôi sẽ không bao giờ quay lại."
Câu nói ấy giống như một lời nguyền rủa. Cận Ngôn cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh vốn muốn sỉ nhục cô để giải tỏa cơn giận, nhưng tại sao bây giờ kẻ cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng lại chính là anh? Anh đã trả lại cho cô sự nhục nhã, và cô trả lại cho anh sự tuyệt tình.
Nhưng sự kiêu ngạo của một người đàn ông đứng trên đỉnh cao không cho phép anh cúi đầu. Anh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, ánh mắt trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
"Muốn sòng phẳng sao? Được thôi." Anh lẩm bẩm. "Tôi sẽ cho cô thấy, cái giá của sự sòng phẳng trong cuộc hôn nhân này sẽ đắt đến mức nào."
Đêm đó, Lục Cận Ngôn lao vào những cuộc ăn chơi trác táng tại các câu lạc bộ kín tiếng nhất thành phố, bên cạnh là những bóng hồng rực rỡ. Anh muốn cả thế giới — và đặc biệt là Nhược Hy — thấy rằng cô không hề có trọng lượng trong cuộc đời anh.
Trong khi đó, Nhược Hy đứng một mình trong căn hộ ở hẻm nhỏ lần cuối trước khi nó bị dỡ bỏ theo lệnh của Thẩm gia. Cô nhìn lọ hoa trà trắng đã héo rũ trên bàn, không một giọt nước mắt.
Vở kịch của sự hy sinh đã kết thúc. Bây giờ là lúc để hai con thú bị thương vồ lấy nhau trong một cuộc hôn nhân mang tên địa ngục.