Bắc Kinh bước vào tháng Chín bằng một cái nắng hanh khô đặc trưng. Gió mang theo cát bụi và mùi nhựa đường nóng chảy từ những con lộ lớn, len lỏi vào từng kẽ lá của hàng ngân hạnh già dọc lối vào Đại học Truyền thông Trung Quốc. Tiếng loa phát thanh vang lên đều đều giữa không gian mênh mông, thông báo về các thủ tục nhập học, hòa lẫn vào tiếng kéo vali loẹt quẹt trên mặt đường nhựa và tiếng xì xào của hàng nghìn tân sinh viên đang đổ về từ khắp mọi miền.
Trong đám đông nhốn nháo ấy, một cô gái có dáng người thanh mảnh đứng lặng lẽ dưới bóng râm của trạm xe buýt. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt đã hơi sờn ở cổ tay, mái tóc đen cột cao gọn gàng để lộ gương mặt thanh tú nhưng có phần trầm ổn hơn so với cái tuổi mười chín, đôi mươi xung quanh. Cô không mang theo nhiều hành lý, chỉ có một chiếc vali màu xám bạc và một chiếc túi chống sốc chuyên dụng đựng máy ảnh.
Cô mở túi, khẽ chạm tay vào lớp vỏ kim loại hơi mát lạnh của chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ. Đối với cô, đây không phải là một món đồ chơi nghệ thuật để khoe mẽ trên mạng xã hội, mà là một phần của cơ thể, là "cái cần câu cơm" đã cùng cô lăn lộn suốt một năm làm thuê tại các studio ở Thượng Hải trước khi thi lại vào đây. Cô cần tấm bằng này để bước chân vào giới chuyên nghiệp, để mỗi shot hình cô chụp sau này sẽ có mức giá cao hơn, đủ để cô tự chi trả cho cuộc sống mà không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai trong gia đình.
"Máy này là dòng FM2 à? Bảo quản tốt đấy."
Một giọng nói thanh mảnh nhưng mang theo chút lười biếng vang lên từ phía sau. Cô gái mặc áo sơ mi hơi nghiêng người, bắt gặp một cô gái khác diện bộ váy nhung đen đắt tiền đang đứng dựa lưng vào cột đèn. Người mới đến không nhìn cô, mà mắt lại dán chặt vào chiếc máy ảnh cơ trên tay cô. Trên cổ cô gái váy nhung cũng đang đeo một chiếc máy ảnh Mirrorless đời mới nhất, ống kính đắt đỏ sáng loáng dưới nắng.
"Cũ rồi, chỉ được cái bền," cô gái áo sơ mi trả lời bằng giọng bình thản.
Cô gái váy nhung khẽ nhếch môi, tháo chiếc kính râm to bản xuống, để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ mệt mỏi: "Đồ cũ mới có linh hồn. Mấy thứ hiện đại này dùng thì tiện, nhưng ảnh ra cứ như đồ công nghiệp, vô vị."
Cô gái váy nhung tiến lại gần, mùi nước hoa diên vĩ thoang thoảng dịu nhẹ nhanh chóng lấn át cái mùi nắng nực nội chung quanh. Cô nhìn chiếc máy ảnh cũ với sự thích thú thực sự của một người sành sỏi. Cô gái áo sơ mi thầm đánh giá đối phương qua chiếc máy ảnh trị giá bằng cả năm tiền học phí: Người này có tiền, có gu, nhưng đôi mắt thì đầy sự lười biếng. Đây có lẽ là kiểu tiểu thư đi học để giải khuây. Ngược lại, cô gái váy nhung cũng quan sát đôi bàn tay có vài vết chai nhỏ của người đối diện và nhận ra ngay đây là kiểu người "thực chiến", kẻ có thể thức trắng đêm trong phòng tối để tráng phim mà không lời than vãn.
Họ chưa hỏi tên nhau, cũng chưa có ý định làm quen sâu hơn, nhưng sự đồng điệu về một thú vui kỹ thuật đã tạo nên một bầu không khí khác biệt giữa họ với đám đông ồn ào ngoài kia.
Trong hội trường lớn của khoa Truyền thông, buổi sinh hoạt đầu khóa bắt đầu bằng những bài phát biểu dài lê thê về tương lai của ngành giải trí và trách nhiệm của những người làm nghệ thuật. Không gian nồng nặc mùi điều hòa và mùi giấy mới.
Ở dãy ghế trung tâm, một cô gái khác ngồi bất động, lưng thẳng tắp như một cây thước kẻ. Cô đang cầm một cuốn sổ tay bìa da, ghi chép lại những thuật ngữ chuyên môn mà vị giảng viên vừa nhắc tới bằng những nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát. Cô xinh đẹp theo kiểu thanh khiết, nhưng vẻ đẹp đó giống như một tảng băng, ngăn cách tất cả những ai có ý định lại gần. Cái tôi của cô dường như rất lớn; cô không tham gia vào những cuộc trò chuyện xã giao xung quanh, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn lên bục giảng với một sự khao khát thành công mãnh liệt. Cô giỏi, và cô biết điều đó, sự tự tin này đôi khi trở thành một hàng rào khiến người khác phải e dè.
Bên cạnh cô, một cô gái có gương mặt hiền lành đang loay hoay với chiếc bút máy bị tắc mực. Người này trông giống như hàng vạn sinh viên tỉnh lẻ khác: mặc áo phông đơn giản, đôi mắt hằn lên những vệt đỏ vì thiếu ngủ và luôn mang theo cảm giác sợ mình sẽ tụt lại phía sau. Cô gái hiền lành nhìn sang phía "tảng băng" bên cạnh, thấy người kia có vẻ chuyên nghiệp và lạnh lùng, cô định mở lời mượn bút nhưng rồi lại rụt rè thu tay lại. Cô gái hiền lành này cần điểm số, cần học bổng và cần một công việc tốt sau này hơn bất cứ điều gì khác. Sự chăm chỉ là vũ khí duy nhất cô có để bám trụ lại Bắc Kinh hoa lệ này.
Buổi học kết thúc, giảng viên bắt đầu thông báo danh sách nhóm thực hành lâm thời dựa theo số thứ tự nhập học.
"Nhóm 12: Tố Nhiên, Lăng Nhất Hàm, Hoắc Giai Kỳ, Hạ Tiểu Diệp."
Bốn cái tên vang lên, và bốn con người từ bốn góc hội trường bắt đầu di chuyển lại gần nhau theo sự hướng dẫn của lớp trưởng.
Cô gái áo sơ mi xanh và cô gái váy nhung đen vô tình đi cùng một hướng. Lúc này họ mới biết đối phương tên là gì.
"Tôi là Tố Nhiên," cô gái áo sơ mi chủ động lên tiếng khi họ đứng lại ở một góc hành lang.
"Hoắc Giai Kỳ," cô gái váy nhung uể oải đáp, rồi quay sang nhìn hai người còn lại vừa tiến tới.
"Tôi là Lăng Nhất Hàm," cô gái "tảng băng" lạnh lùng nói, ánh mắt cô dừng lại ở hai chiếc máy ảnh mà Tố Nhiên và Giai Kỳ đang mang theo. Cô khẽ gật đầu, một sự công nhận ngầm về mặt trang bị.
"Chào các bạn... mình tên là Hạ Tiểu Diệp," cô gái hiền lành lên tiếng cuối cùng, nụ cười hơi ngượng ngùng nhưng đầy thiện chí. "Rất vui được làm việc chung với mọi người."
Bốn người đứng thành một vòng tròn nhỏ giữa hành lang đông đúc. Đây là lần đầu tiên họ chính thức biết tên nhau, đủ để bắt đầu một sự liên kết mang tính ép buộc của học đường.
Lăng Nhất Hàm, người có cái tôi lớn nhất, lên tiếng trước: "Hai người có máy ảnh riêng là một lợi thế. Tôi sẽ đảm nhận vai trò đạo diễn và biên kịch cho bài tập tuần tới. Tôi không chấp nhận những sản phẩm thiếu thẩm mỹ hoặc làm cho có lệ."
Hoắc Giai Kỳ khẽ nhướng mày, lười biếng tựa lưng vào tường gỗ: "Tôi lo phần bối cảnh và hậu cần. Quay phim mệt lắm, tôi không muốn động tay vào máy móc nhiều đâu. Tố Nhiên, cậu chắc là tay máy chính rồi nhỉ?"
Tố Nhiên gật đầu, đôi mắt bình thản nhìn Nhất Hàm: "Tôi quay được, nhưng chúng ta cần một bản kế hoạch tài chính rõ ràng. Tôi không muốn lãng phí tiền bạc vào những cảnh quay không thực tế."
Hạ Tiểu Diệp nhìn ba cô gái đầy cá tính, hít một hơi thật sâu rồi nhỏ nhẹ nói: "Vậy mình sẽ lo phần ghi chép hiện trường, đạo cụ và chuẩn bị nước uống cho mọi người. Các bạn cứ phân công, mình sẽ cố gắng hoàn thành đúng hạn."
Họ nhìn nhau, bốn cặp mắt mang theo bốn tâm thế khác nhau. Họ chưa biết rằng, đằng sau sự sòng phẳng của Tố Nhiên là gánh nặng tiền thuê nhà chung với bạn. Họ chưa biết sự hoàn hảo của Nhất Hàm là để che giấu nỗi lo về người bà nội già yếu ở nhà. Họ chưa biết sự lười biếng của Giai Kỳ là sự phản kháng thầm lặng trước người chị gái thành đạt. Và họ cũng chưa biết sự chăm chỉ của Tiểu Diệp là áp lực phải thành công để gia đình ở thành phố không phải thất vọng.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của Bắc Kinh, bốn cô gái mang theo những bí mật riêng tư bước ra khỏi cổng trường. Tiếng màn trập máy ảnh của Tố Nhiên vang lên "tách" một cái dứt khoát khi cô thử góc sáng cuối ngày, đánh dấu chương đầu tiên của cuộc đời họ chính thức bắt đầu.
"Tám giờ sáng mai, quán cà phê cổng phía Tây," Tố Nhiên nói, giọng nói dứt khoát như một mệnh lệnh. "Đừng ai đến muộn."