MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Hoa Hồng GaiChương 2: KHÔNG TƯƠNG THÍCH

Bản Lĩnh Hoa Hồng Gai

Chương 2: KHÔNG TƯƠNG THÍCH

1,334 từ · ~7 phút đọc

Tám giờ sáng, quán cà phê phía Tây cổng trường vẫn còn vắng lặng, chỉ có tiếng máy xay hạt xè xè và mùi thơm nồng nặc của những mẻ espresso đầu ngày. Tố Nhiên đến sớm mười phút. Cô chọn chiếc bàn dài ở góc khuất nhất, nơi có ánh sáng tự nhiên vừa đủ để đọc tài liệu nhưng không quá gắt để làm chói mắt. Trên bàn, cô đã đặt sẵn một cuốn sổ tay chi phí và một chiếc máy tính bỏ túi. Với cô, mỗi buổi họp nhóm không phải là nơi để mơ mộng về nghệ thuật đỉnh cao, mà là một cuộc đàm phán về nguồn lực.

Năm phút sau, Lăng Nhất Hàm xuất hiện. Cô mặc một chiếc áo blazer màu kem cắt may tinh xảo, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ mệt mỏi khó nhận ra. Cô đặt lên bàn một xấp kịch bản dày cộm, in ấn sạch sẽ, đóng tập cẩn thận. Nhất Hàm không gọi nước, cô ngồi xuống, lưng vẫn thẳng tắp, rồi đẩy xấp kịch bản về phía Tố Nhiên mà không nói một lời xã giao nào.

"Đây là ý tưởng của tôi cho phim ngắn đầu tay," Nhất Hàm lên tiếng, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát. "Một câu chuyện về sự cô độc giữa lòng đô thị, quay hoàn toàn vào ban đêm với ánh sáng neon."

Tố Nhiên lật vài trang kịch bản, lông mày khẽ nhíu lại: "Quay đêm? Cậu có biết chi phí thuê đèn chuyên dụng và pin dự phòng cho một đêm quay phim là bao nhiêu không? Chưa kể chúng ta cần ít nhất ba nhân viên kỹ thuật hỗ trợ nếu muốn có được hiệu ứng ánh sáng như cậu mô tả trong này."

Nhất Hàm hơi mím môi, cái tôi của cô bị đụng chạm ngay từ câu hỏi đầu tiên: "Nghệ thuật không nên bị giới hạn bởi những con số lẻ tẻ đó. Nếu muốn có một tác phẩm xuất sắc để gây ấn tượng với giáo sư, chúng ta phải đầu tư."

Đúng lúc đó, Hoắc Giai Kỳ bước vào, mang theo sự trễ tràng đúng mười lăm phút như một đặc quyền. Cô diện một bộ đồ tập gym hàng hiệu, tay cầm ly trà trái cây đắt tiền mua ở phố bên cạnh. Giai Kỳ ngồi xuống ghế một cách lười biếng, ném chiếc túi hiệu lên bàn, liếc nhìn xấp kịch bản của Nhất Hàm rồi ngáp dài một cái.

"Quay đêm sao? Thôi đi, da tôi không chịu được thức đêm đâu, với lại mấy khu phố có đèn neon đẹp toàn ở khu trung tâm, xin giấy phép quay phim ở đó phiền phức lắm," Giai Kỳ uể oải nói, đôi mắt lướt qua Tố Nhiên như muốn tìm đồng minh.

Người cuối cùng hớt hải chạy vào là Hạ Tiểu Diệp. Cô mồ hôi nhễ nhại, tay xách theo bốn ổ bánh mì kẹp còn nóng hổi. Tiểu Diệp cười xin lỗi rối rít, nhanh tay đặt bánh lên bàn: "Xin lỗi mọi người, mình xếp hàng mua bánh mì hơi lâu. Mọi người ăn sáng đi rồi bàn tiếp."

Tiểu Diệp nhìn không khí căng thẳng giữa Tố Nhiên và Nhất Hàm, vội vàng cầm lấy kịch bản đọc ngấu nghiến: "Kịch bản của Nhất Hàm hay quá, rất có chiều sâu. Nhưng mà... Tố Nhiên nói cũng đúng, mình vừa xem bảng giá thuê thiết bị ở trung tâm hỗ trợ sinh viên, đắt hơn mình tưởng nhiều."

Tố Nhiên gõ nhẹ cây bút lên bàn, ánh mắt cô xoáy sâu vào Nhất Hàm: "Nhất Hàm, cậu giỏi sáng tạo, tôi không phủ nhận. Nhưng là người chịu trách nhiệm về thiết bị và vận hành, tôi nói thẳng: kịch bản này bất khả thi với ngân sách hiện tại của nhóm. Nếu cậu muốn quay, cậu tự bỏ tiền túi ra thuê đèn, tôi sẽ không lấy tiền quỹ chung của bốn đứa để trả cho một ý tưởng lãng mạn hóa quá mức."

Nhất Hàm siết chặt cuốn sổ tay, gương mặt vốn đã trắng nay càng thêm nhợt nhạt. Cô chưa bao giờ bị ai từ chối ý tưởng một cách phũ phàng và sòng phẳng đến thế. Với cô, sự hoàn hảo là trên hết, còn Tố Nhiên lại coi sự sinh tồn là ưu tiên.

"Vậy ý cậu là gì? Quay một bộ phim rẻ tiền, nhếch nhác để rồi bị đánh giá thấp à?" Nhất Hàm vặn lại, giọng bắt đầu có chút gắt gỏng.

Hoắc Giai Kỳ bỗng nhiên lên tiếng, cô lười biếng xoay chiếc ống kính máy ảnh trên cổ: "Thực ra, nếu muốn ánh sáng neon và sự cô độc, tôi có thể mượn được sân thượng của một quán bar thuộc sở hữu của một người quen trên phố Tam Lý Truân. Họ nghỉ vào tối thứ Hai. Chúng ta có thể quay ở đó, ánh sáng có sẵn, không tốn một xu tiền thuê địa điểm, cũng chẳng cần thuê đèn thêm. Đổi lại, tôi sẽ xin họ cho nhóm mình quay phim miễn phí, nhưng Nhất Hàm phải sửa kịch bản lại một chút cho phù hợp với bối cảnh quán bar."

Tiểu Diệp mắt sáng lên: "Đúng rồi! Nếu Giai Kỳ mượn được chỗ đó, mình sẽ phụ trách hậu cần, chuẩn bị đạo cụ từ những thứ đồ cũ mình xin được ở hội sinh viên. Nhất Hàm này, cậu sửa một chút thôi được không? Ý tưởng gốc vẫn giữ nguyên mà."

Tố Nhiên im lặng tính toán trong đầu. Nếu mượn được bối cảnh có sẵn ánh sáng, chi phí sẽ giảm xuống còn một phần ba. Cô nhìn Nhất Hàm, chờ đợi một sự thỏa hiệp.

Nhất Hàm im lặng rất lâu. Cái tôi cao ngất ngưởng của cô đang đấu tranh dữ dội với thực tế. Cô nhìn Tiểu Diệp đang lo lắng chờ đợi, nhìn sự dứt khoát của Tố Nhiên và vẻ bất cần nhưng lại đưa ra giải pháp thực dụng của Giai Kỳ. Cuối cùng, cô khẽ thở dài, tay nới lỏng cuốn sổ: "Được rồi, tôi sẽ sửa lại bối cảnh. Nhưng tôi yêu cầu Tố Nhiên phải đảm bảo chất lượng hình ảnh không được thấp hơn tiêu chuẩn của tôi."

Tố Nhiên khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi hiện lên: "Chỉ cần cậu không đòi hỏi những thứ trên trời, tôi sẽ cho cậu những khung hình đẹp nhất."

Buổi họp kéo dài đến tận trưa. Tiểu Diệp tỉ mỉ ghi chép lại mọi thay đổi, từ lịch quay đến bảng phân công công việc. Giai Kỳ thì thỉnh thoảng lại nhắc về việc "quán bar đó có chỗ để đồ rất sạch sẽ", thực chất là cô muốn tìm chỗ để nằm nghỉ khi mọi người đang quay.

Khi bốn người bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng đã đứng bóng. Họ đi về bốn hướng khác nhau, mang theo bản kế hoạch đầu tiên của sự nghiệp. Tố Nhiên đi bộ về phía căn phòng thuê, trong lòng vẫn đang tính xem buổi quay tới sẽ tốn bao nhiêu tiền pin. Nhất Hàm vội vã lên tàu điện ngầm, tay nắm chặt xấp kịch bản phải sửa lại, lòng thầm nhủ phải làm cho nó hoàn hảo hơn nữa. Giai Kỳ uể oải gọi xe, nghĩ xem nên nói thế nào với người quen để mượn quán bar. Còn Tiểu Diệp, cô chạy về thư viện, tìm mượn những cuốn sách về kỹ thuật đạo cụ, mắt thâm quầng nhưng lòng lại thấy rộn ràng.

Họ là bốn mảnh ghép chưa hề khít nhau, nhưng áp lực của bài tập đầu khóa đã bắt đầu ép họ phải mài mòn những góc cạnh sắc nhọn để có thể ghép lại thành một hình khối. Bão tố chưa đến, nhưng những đợt sóng ngầm của sự khác biệt đã bắt đầu vỗ vào mạn thuyền của tình bạn này.