Bắc Kinh về đêm không bao giờ thực sự chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn cao áp dọc đường vành đai 3 tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo, hòa cùng ánh đèn neon rực rỡ từ những bảng hiệu quảng cáo của phố Tam Lý Truân. Tối thứ Hai, quán bar mà Hoắc Giai Kỳ mượn được nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, tách biệt khỏi sự xô bồ của trục đường chính. Không gian nơi đây mang đậm phong cách hoài cổ với những bộ sofa da sờn cũ và những mảng tường gạch trần, đúng chất "cô độc giữa đô thị" mà Lăng Nhất Hàm hằng khao khát.
Tố Nhiên là người đến đầu tiên. Cô khệ nệ vác theo chiếc chân máy quay nặng nề và túi thiết bị. Vừa bước vào không gian tối om của quán, cô đã bắt đầu lôi thước dây và máy đo sáng ra kiểm tra. Đối với Tố Nhiên, một giờ quay phim là một giờ tiền bạc. Cô không có thời gian để lãng phí cho việc cảm nhận không gian hay tận hưởng không khí nghệ thuật. Cô cần biết chính xác vị trí nào có nguồn sáng tốt nhất để tiết kiệm thời gian đặt đèn.
Mười lăm phút sau, Hạ Tiểu Diệp hớt hải chạy tới. Trên lưng cô đeo một chiếc ba lô khổng lồ, hai tay xách thêm hai túi nilon đựng đầy đạo cụ lặt vặt từ cốc thủy tinh, khăn trải bàn đến cả mấy bình xịt tạo khói cầm tay. Gương mặt cô đỏ bừng vì chạy bộ, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm vạt áo phông.
"Tố Nhiên, mình đến rồi đây! Xin lỗi, mình vừa đi mượn thêm cái đèn tích điện ở câu lạc bộ nên hơi muộn một chút." Tiểu Diệp vừa thở hổn hển vừa nói, tay chân nhanh thoăn thoắt bắt đầu bày biện đồ đạc ra sàn.
Tố Nhiên nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tiểu Diệp, khẽ nhíu mày: "Cậu không gọi xe à? Xách đống này đi xe buýt làm gì cho khổ?"
Tiểu Diệp cười hì hì, lau mồ hôi: "Xe buýt chỉ có hai tệ, gọi xe thì mất cả bữa cơm trưa. Mình còn khỏe mà, không sao đâu."
Tố Nhiên im lặng không đáp, nhưng trong lòng khẽ dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô hiểu cái nghèo và sự tằn tiện, vì chính cô cũng đang sống như thế. Nhưng sự chăm chỉ đến mức quên mình của Tiểu Diệp đôi khi khiến Tố Nhiên thấy xót xa, một loại xót xa mà cô luôn cố gắng giấu kín sau vẻ ngoài cứng cỏi.
Lăng Nhất Hàm và Hoắc Giai Kỳ đến cùng một lúc bằng xe riêng. Nhất Hàm vừa xuống xe đã lập tức mở kịch bản ra, gương mặt lạnh lùng và tập trung tuyệt đối. Cô không nhìn Tiểu Diệp đang bận rộn dưới sàn, cũng chẳng chào hỏi Tố Nhiên, chỉ đi thẳng đến giữa quán bar, đưa tay đo đạc khung hình trong không khí. Trong khi đó, Giai Kỳ uể oải bước vào, trên tay cầm một cốc trà sữa, cô tìm ngay chiếc ghế sofa êm nhất ở góc phòng rồi ngồi xuống, lấy điện thoại ra kiểm tra lớp trang điểm.
"Giai Kỳ, cậu mượn được quán bar này đến mấy giờ?" Tố Nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Đến hai giờ sáng thôi. Sau đó nhân viên dọn dẹp sẽ đến để chuẩn bị cho ngày mai," Giai Kỳ đáp, giọng ngái ngủ.
"Vậy chúng ta chỉ có chưa đầy bốn tiếng. Mọi người bắt đầu thôi," Nhất Hàm dứt khoát ra lệnh.
Buổi quay bắt đầu trong sự căng thẳng tột độ. Lăng Nhất Hàm là một đạo diễn cực kỳ khắt khe. Cô đòi hỏi từng sợi tóc của nhân vật chính (do một người bạn lớp khác đóng giúp) phải nằm đúng vị trí, ánh đèn neon màu tím phải đổ bóng xuống mặt bàn theo một góc đúng 45 độ.
"Không được, Tố Nhiên! Góc máy này quá thấp, tôi muốn nó mang cảm giác bị quan sát, phải đặt máy cao lên nữa!" Nhất Hàm lớn tiếng, đôi mắt cô rực lên sự bướng bỉnh của một kẻ sùng bái chủ nghĩa hoàn hảo.
Tố Nhiên vác máy trên vai, cánh tay đã bắt đầu run vì mỏi nhưng cô vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: "Nhất Hàm, nếu đặt máy cao lên, chúng ta sẽ thấy rõ vết nứt trên trần nhà kia. Nó sẽ làm hỏng khung hình của cậu. Để góc này là tối ưu nhất rồi."
"Tôi nói cao lên là cao lên! Tôi là đạo diễn hay cậu là đạo diễn?" Nhất Hàm gắt gỏng. Cái tôi của cô chưa bao giờ chấp nhận bị người khác chỉ dạy, nhất là khi cô đã thức trắng đêm để vẽ ra sơ đồ câu chuyện này.
Tố Nhiên siết chặt tay máy, đôi mắt Kim Ngưu của cô cũng bắt đầu bốc hỏa. Cô ghét nhất là những kẻ làm nghệ thuật mà không hiểu về kỹ thuật thực tế. "Được, cậu muốn cao chứ gì? Tiểu Diệp, mang cái bục gỗ lại đây cho tôi!"
Hạ Tiểu Diệp đang bận lau chùi cái cốc thủy tinh cho bóng loáng, nghe thấy tiếng gọi liền vội vàng bê cái bục gỗ nặng nề chạy lại. Cô đứng giữa hai người, cố gắng mỉm cười để làm dịu bầu không khí: "Mọi người bình tĩnh, uống miếng nước đã. Tố Nhiên vác máy nặng nãy giờ rồi, Nhất Hàm cũng mệt mà. Để mình kê cái bục lên, Nhất Hàm xem thử xem có được không nhé?"
Tiểu Diệp cứ thế chạy đi chạy lại như một con thoi. Cô vừa làm thư ký trường quay, vừa làm đạo cụ, vừa kiêm luôn việc hòa giải. Mỗi khi Nhất Hàm và Tố Nhiên sắp bùng nổ, Tiểu Diệp lại xuất hiện với một lý do nào đó để ngắt quãng. Cô không ngại quỳ xuống sàn để dán băng dính cố định dây điện, cũng không ngại bị Nhất Hàm mắng vì đặt sai vị trí cái gạt tàn.
Trong khi đó, Hoắc Giai Kỳ vẫn ngồi yên trên sofa. Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt đầy sự chịu đựng. Đối với Giai Kỳ, việc phải ngồi đây trong bóng tối, ngửi mùi bụi bặm và nghe tiếng cãi vã là một cực hình. Cô muốn thành công, muốn có một tác phẩm để đời, nhưng cô lại quá lười để động tay vào những việc nhơ nhớp mồ hôi.
"Này, mọi người làm nhanh lên được không? Tôi buồn ngủ sắp chết rồi," Giai Kỳ lên tiếng, giọng nói đầy sự hời hợt.
Nhất Hàm quay sang, ánh mắt sắc lẹm: "Nếu cậu thấy mệt thì có thể về trước. Chúng tôi không cần một người chỉ biết ngồi đó bấm điện thoại."
Giai Kỳ khựng lại, đôi môi tô son đỏ mọng mím chặt. Cái tôi của cô cũng chẳng kém gì Nhất Hàm. Cô đứng phắt dậy, định nói gì đó gay gắt nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ lụi cụi của Tiểu Diệp dưới chân mình, cô lại im lặng. Một sự vô cảm xen lẫn chút áy náy lướt qua tâm trí cô. Giai Kỳ cầm lấy chiếc bình xịt khói, bước ra giữa phòng: "Được rồi, tôi làm phần khói cho, được chưa?"
Đến một giờ sáng, buổi quay rơi vào bế tắc khi bóng đèn neon chính của quán bỗng nhiên bị chập điện. Không gian chìm vào bóng tối mờ mịt. Nhất Hàm gần như suy sụp, cô ngồi thụp xuống ghế, tay ôm đầu. Đây là tâm huyết của cô, là tất cả những gì cô muốn thể hiện. Nếu không có ánh đèn đó, bộ phim sẽ chẳng còn linh hồn.
Tố Nhiên lấy đèn pin điện thoại ra soi, cô kiểm tra hộp cầu chì rồi lắc đầu: "Cháy cầu chì rồi, không sửa ngay được đâu."
Nhất Hàm im lặng, đôi vai khẽ run lên. Sự hoàn hảo mà cô đeo đuổi bấy lâu bỗng chốc vỡ tan vì một sự cố kỹ thuật tầm thường. Cô thấy mình thật bất tài, dù có giỏi giang đến đâu cũng không thắng nổi thực tế.
Lúc này, Hạ Tiểu Diệp bỗng nhiên lên tiếng, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng tràn đầy năng lượng: "Mọi người đừng lo! Mình có mang theo mấy cái đèn led cầm tay và mấy tấm giấy lọc màu tím này. Tố Nhiên, cậu giúp mình đặt đèn pin điện thoại phía sau tấm giấy này được không? Chúng ta sẽ tự tạo ra ánh sáng neon giả."
Tố Nhiên nhìn Tiểu Diệp, rồi nhìn những miếng giấy lọc màu rẻ tiền mà Tiểu Diệp đã tỉ mỉ chuẩn bị từ trước. Cô chợt nhận ra, trong khi cô bận tính toán tiền bạc, Nhất Hàm bận mơ mộng nghệ thuật, Giai Kỳ bận hưởng thụ, thì chỉ có Tiểu Diệp là người chuẩn bị cho mọi rủi ro tệ hại nhất bằng sự chân thành của mình.
Giai Kỳ cũng buông điện thoại xuống, cô đứng dậy cầm lấy tấm phản quang: "Được rồi, để tôi giữ cái này cho. Tiểu Diệp, cậu điều chỉnh hướng đèn đi."
Lần đầu tiên trong đêm nay, bốn người họ không còn đứng ở bốn góc của cái tôi nữa. Dưới sự điều phối của Tiểu Diệp và sự chuyên nghiệp của Tố Nhiên, ánh sáng "giả" được tạo ra lại mang một vẻ đẹp liêu trai, mờ ảo đến lạ kỳ, thậm chí còn đẹp hơn cả ánh đèn ban đầu.
Nhất Hàm ngẩng đầu lên nhìn vào ống kính máy ảnh mà Tố Nhiên đang điều chỉnh. Cô nhìn thấy thành quả hiện lên trên màn hình nhỏ, rồi nhìn sang Tiểu Diệp đang mồ hôi nhễ nhại cầm đèn. Một luồng cảm xúc ấm áp len lỏi vào trái tim băng giá của Nhất Hàm. Cô khẽ nói, nhỏ đến mức gần như không ai nghe thấy: "Cảm ơn, Tiểu Diệp."
Hai giờ sáng, họ thu dọn đồ đạc bước ra khỏi quán bar. Đường phố Bắc Kinh lúc này đã thưa thớt xe cộ, không khí se lạnh thổi qua làm họ tỉnh táo đôi chút.
Giai Kỳ gọi xe về, cô nhìn ba người còn lại, lần này giọng nói đã bớt đi phần kiêu kỳ: "Mai tôi sẽ mang trà chiều đến lớp. Mấy người... làm tốt lắm."
Nhất Hàm gật đầu chào rồi bước về phía trạm tàu điện ngầm cuối cùng, bóng lưng cô vẫn thẳng, nhưng dường như đã bớt đi phần cô độc.
Chỉ còn Tố Nhiên và Tiểu Diệp đứng lại trước cổng ngõ. Tiểu Diệp thở phào một cái, dựa lưng vào tường: "Mệt thật đấy, nhưng vui đúng không Tố Nhiên?"
Tố Nhiên nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, rồi đưa tay lên vỗ vai Tiểu Diệp một cái thật nhẹ: "Cậu đừng có hiền quá, sau này người ta leo lên đầu lên cổ đấy. Đi thôi, tôi chở cậu về, dù sao cũng cùng đường."
Tiểu Diệp ngạc nhiên: "Cậu có xe à?"
"Xe đạp điện thôi, mua lại đồ cũ đấy," Tố Nhiên thản nhiên đáp.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, hai cô gái một người thực tế, một người chăm chỉ cùng nhau rời đi. Đêm nay, ánh đèn neon đã tắt, nhưng một thứ ánh sáng khác đã bắt đầu nhen nhóm trong căn phòng 402 ảo của họ. Họ vẫn chưa biết nhiều về gia cảnh của nhau, nhưng qua những giọt mồ hôi và những lần cãi vã, họ đã bắt đầu hiểu về giá trị của người đứng cạnh mình.
Những thước phim đầu tiên đã được quay xong, dù không hoàn hảo như Nhất Hàm muốn, không rẻ như Tố Nhiên tính, và không thong thả như Giai Kỳ mong, nhưng nó là sản phẩm của bốn người họ. Tuổi trẻ của họ, thực tế cũng giống như buổi quay đêm nay: có lúc mất điện, có lúc cãi vã, nhưng chỉ cần còn một tấm giấy lọc màu và một người sẵn lòng cầm đèn, họ vẫn có thể tạo ra những khung hình rực rỡ nhất.