MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Hoa Hồng GaiChương 4: MÀN TRẬP KHÉP LẠI

Bản Lĩnh Hoa Hồng Gai

Chương 4: MÀN TRẬP KHÉP LẠI

1,798 từ · ~9 phút đọc

Tiếng xe đạp điện của Tố Nhiên kêu lạch cạch trên mặt đường nhựa vắng lặng của khu Triều Dương. Gió đêm luồn vào ống tay áo sơ mi, mang theo cái lạnh se sắt của Bắc Kinh lúc gần sáng. Phía sau xe, Hạ Tiểu Diệp ngồi thu người, hai tay ôm khăng khăng chiếc ba lô chứa đầy đạo cụ, đầu thỉnh thoảng lại gật gù vì quá mệt.

"Sắp đến chưa Tố Nhiên?" Tiểu Diệp lầm bầm, giọng nói đã khàn đặc sau một đêm hô hào điều phối hiện trường.

"Sắp rồi, qua ngã tư này là đến khu nhà cậu đúng không?" Tố Nhiên hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng vào con đường tăm tối phía trước.

Khi chiếc xe dừng lại trước một khu tập thể cũ có hàng rào sắt rỉ sét, Tiểu Diệp tuột xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn cậu nhé. Hôm nay nếu không có cậu chắc mình không xách nổi đống này về nhà mất. Mai gặp lại ở trường."

Tố Nhiên nhìn cái bóng nhỏ bé của Tiểu Diệp khuất sau cánh cửa sắt. Cô biết nhà Tiểu Diệp ở ngay thành phố này, nhưng nhìn cách cô ấy tằn tiện từng đồng xe buýt và lo sợ điểm số, Tố Nhiên hiểu rằng cái mác "người thành phố" chẳng giúp ích gì được cho cô gái ấy nếu không có năng lực thực sự. Ở Bắc Kinh này, người có hộ khẩu hay kẻ ngoại tỉnh, một khi đã bước chân vào ngành truyền thông, đều phải đối mặt với một sự đào thải tàn khốc như nhau.

Tố Nhiên quay đầu xe, chạy thêm ba cây số nữa mới về đến căn phòng thuê chung của mình. Đó là một căn hộ cũ nằm trong con ngõ sâu, nơi mà ánh sáng mặt trời ban ngày cũng khó lòng chạm tới. Khi cô khẽ mở cửa, mùi mì tôm nồng nặc và tiếng ngáy của người bạn cùng phòng vang lên.

Trên chiếc bàn gỗ ép rẻ tiền, một tờ giấy ghi chú dán ngay trên màn hình máy tính của cô: "Nhiên, chủ nhà báo tháng sau tăng tiền thuê thêm 200 tệ. Nếu bà không chịu được nhiệt thì tôi tìm người khác ghép phòng nhé."

Tố Nhiên đứng lặng đi trong bóng tối. 200 tệ. Đối với nhiều người, nó chỉ là một bữa ăn sang trọng, nhưng với cô, nó bằng tiền mua hai cuộn phim hoặc mười ngày ăn sáng. Cô chậm rãi đặt chiếc máy ảnh FM2 xuống bàn, lòng bàn tay miết nhẹ lên lớp vỏ kim loại mát lạnh. Trong giới truyền thông đầy rẫy sự hào nhoáng này, sự thực tế của cô chính là cái khiên che chắn cho một tâm hồn đầy lo âu về tương lai. Cô không được phép thất bại, cũng không được phép lãng mạn hóa cái nghèo. Cô chỉ có thể tiến lên.

Cùng lúc đó, ở một khu chung cư cao cấp cách đó không xa, Lăng Nhất Hàm khẽ tra chìa khóa vào ổ. Căn nhà im lìm, chỉ có ánh đèn vàng mờ từ phía phòng khách hắt ra. Cô cởi bỏ chiếc áo blazer đắt tiền, treo nó lên giá một cách cẩn thận, không để lại một nếp nhăn.

"Nhất Hàm đấy à? Sao về muộn thế con?" Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên từ phía phòng ngủ nhỏ.

Nhất Hàm vội vàng bước vào, gương mặt lạnh lùng thường ngày bỗng chốc trở nên dịu dàng. Cô ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà nội: "Con đi quay bài tập nhóm ạ. Bà thấy trong người sao rồi? Thuốc con để ở đầu giường bà đã uống chưa?"

"Bà uống rồi. Con xem, học hành gì mà cực khổ thế, mặt mũi xanh xao hết cả rồi." Bà nội móm mém cười, tay vuốt ve mái tóc của cháu gái.

Nhất Hàm cúi đầu, áp mặt vào bàn tay bà. Ở trường, cô là một "tảng băng" kiêu ngạo, là kẻ có cái tôi lớn đến mức không ai dám chạm vào. Nhưng chỉ có cô mới biết, sự hoàn hảo mà cô theo đuổi, những điểm số tuyệt đối mà cô giành lấy, tất cả đều là để sớm có một công việc ổn định, đủ tiền trả viện phí cho bà và giữ cho căn nhà này không bị người ta thu hồi. Cô không có cha mẹ bên cạnh, bà nội là điểm tựa duy nhất, cũng là gánh nặng ngọt ngào nhất mà cô phải gánh vác trên đôi vai gầy.

Khi bà đã ngủ say, Nhất Hàm quay lại bàn học, mở kịch bản ra sửa lại dưới ánh đèn bàn cô độc. Tố Nhiên nói đúng, nghệ thuật của cô cần phải bám rễ vào thực tế. Nếu cô cứ mãi bay bổng, cô sẽ ngã xuống trước khi kịp chạm đến ước mơ của mình.

Hoắc Giai Kỳ trở về căn biệt thự của gia đình bằng xe riêng. Người lái xe lẳng lặng xách túi cho cô vào đến sảnh rồi xin phép lui ra. Giai Kỳ không đi lên lầu ngay, cô đứng giữa phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo, nhìn lên bức chân dung của người chị gái thành đạt đang được treo ở vị trí trang trọng nhất.

"Về rồi à? Quay phim vui chứ?"

Một giọng nói sắc sảo vang lên từ phía cầu thang. Chị gái của Giai Kỳ, một giám đốc marketing của tập đoàn lớn, đang cầm ly rượu vang đi xuống. Ánh mắt chị cô nhìn qua cô em gái, mang theo sự soi mói và thất vọng không hề che giấu.

"Cũng thường thôi chị," Giai Kỳ uể oải đáp, giọng nói lại trở về vẻ bất cần thường ngày.

"Tôi nghe nói nhóm của cô toàn những thành phần lạ lùng. Một đứa con gái nhà nghèo, một đứa tỉnh lẻ, và một đứa mồ côi à? Giai Kỳ, cô nên dành thời gian kết giao với những người có thể giúp ích cho sự nghiệp của cô sau này, đừng phí sức với những kẻ không cùng đẳng cấp."

Giai Kỳ khựng lại, đôi môi mím chặt. Cô rất muốn cãi lại, muốn nói rằng Tố Nhiên rất giỏi, Tiểu Diệp rất chăm chỉ và Nhất Hàm là một thiên tài. Nhưng rồi cô lại im lặng. Sự lười biếng của cô thực ra là một hình thức phản kháng. Cô không muốn trở thành một bản sao hoàn hảo của chị mình, một cỗ máy kiếm tiền không cảm xúc. Cô thích máy ảnh, thích cái cảm giác đứng sau ống kính quan sát thế giới, nhưng trong ngôi nhà này, nghệ thuật chỉ được coi là một thú chơi xa xỉ của những kẻ không có việc gì làm.

"Em mệt rồi, em đi ngủ đây," Giai Kỳ nói xong liền chạy thẳng lên lầu, khóa chặt cửa phòng. Cô nằm vật ra giường, nhìn chiếc máy ảnh Mirrorless đắt tiền đặt trên bàn. Lần đầu tiên, cô cảm thấy hối hận vì hôm nay mình đã ngồi yên trên sofa quá lâu. Ngày mai, cô nhất định phải làm một cái gì đó, ít nhất là để chứng minh cho người chị kia thấy cô không phải là kẻ vô dụng.

Hạ Tiểu Diệp sau khi vào nhà, cô lén lút đi qua phòng bố mẹ để vào gian phòng nhỏ của mình. Cô bật chiếc đèn học cũ kỹ, lôi đống ghi chép hiện trường ra để sắp xếp lại. Mẹ cô đẩy cửa vào, trên tay là bát canh nóng.

"Sao về muộn thế Diệp? Con gái con lứa đêm hôm ngoài đường không tốt đâu."

"Con đi quay phim với các bạn mà mẹ. Con đã bảo rồi, ngành này đôi khi phải làm đêm mới có cảnh đẹp," Tiểu Diệp mỉm cười, cố giấu đi sự mệt mỏi.

"Đẹp gì thì đẹp, cũng phải lo mà tốt nghiệp cho tốt rồi xin vào đài truyền hình nhà nước làm cho ổn định. Đừng có mơ mộng theo mấy cái đoàn phim tư nhân, vất vả mà lương ba cọc ba đồng." Mẹ cô vừa nói vừa dọn dẹp đống đạo cụ trên bàn. "Mẹ thấy mấy đứa bạn cùng nhóm với con, có đứa giàu lắm hả? Con nhớ là mình phải biết giữ kẽ, đừng có đua đòi với người ta."

Tiểu Diệp gật đầu lia lịa cho mẹ yên tâm, nhưng trong lòng cô thầm thở dài. Mọi người đều nhìn vào sự hào nhoáng của nghề truyền thông, nhưng chỉ có những kẻ đang đứng trong đó như cô mới hiểu được sự nhọc nhằn. Cô không đua đòi, cô chỉ khao khát được đứng cùng hàng ngũ với những người giỏi như Nhất Hàm và Tố Nhiên. Với cô, sự gia nhập vào nhóm này không chỉ là một bài tập, đó là cơ hội duy nhất để cô đổi đời.

Ngày hôm sau, tại giảng đường, bốn cô gái lại gặp nhau.

Tố Nhiên vẫn mặc chiếc sơ mi cũ nhưng gương mặt đã tỉnh táo hơn. Hoắc Giai Kỳ đúng như lời hứa, mang đến một túi đầy trà chiều và bánh ngọt đắt tiền. Nhất Hàm đưa ra bản kịch bản đã được sửa lại hoàn hảo, thực tế hơn nhưng vẫn không mất đi cái chất nghệ thuật. Và Hạ Tiểu Diệp, người vẫn giữ nụ cười tươi rói, nhanh tay phân phát bánh cho mọi người.

Họ ngồi lại bên nhau, dưới ánh nắng ban mai của Bắc Kinh. Bốn con người, bốn hoàn cảnh sống khác biệt, bốn nỗi lo toan riêng tư giấu kín sau lớp vỏ bọc. Nhưng khi nhìn vào những thước phim đầu tiên đã được dựng thô trên màn hình laptop của Tố Nhiên, họ chợt nhận ra mình đang cùng thở chung một nhịp đập.

"Nhìn đoạn này đi, ánh sáng neon giả của Tiểu Diệp đẹp thật đấy," Giai Kỳ lên tiếng khen ngợi, tay bốc một miếng bánh đưa cho Tiểu Diệp.

Nhất Hàm nhìn đoạn phim, khẽ gật đầu: "Đúng là rất ấn tượng. Tố Nhiên, cậu bắt sáng tốt lắm."

Tố Nhiên không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi. Cô biết, bão tố cuộc đời ngoài kia vẫn đang chờ họ, tiền thuê nhà vẫn sẽ tăng, bệnh tình của bà nội Nhất Hàm vẫn còn đó, và áp lực gia đình của Giai Kỳ, Tiểu Diệp sẽ không biến mất. Nhưng ít nhất ngay lúc này, trong căn phòng thực hành này, họ không còn cô độc.

"Bài tập này chắc chắn sẽ được điểm A," Tiểu Diệp reo lên đầy hy vọng.

"A là đương nhiên," Nhất Hàm lạnh lùng đáp, nhưng trong mắt cô đã lấp lánh một tia sáng của sự tin tưởng.