Buổi thuyết trình bài tập lớn của khoa Quay phim diễn ra vào một chiều thứ Sáu ngột ngạt. Phòng chiếu phim của trường chật kín sinh viên, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi máy móc tỏa nhiệt tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến khó thở. Trên bục giảng, vị giáo sư già nổi tiếng khó tính đang đẩy gọng kính, đôi mắt sắc sảo soi xét từng khung hình trên màn ảnh rộng.
Nhóm của Tố Nhiên ngồi ở hàng ghế thứ ba. Lăng Nhất Hàm ngồi thẳng lưng, đôi tay đan chặt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Hoắc Giai Kỳ uể oải tựa lưng vào ghế, tay vẫn không rời chiếc điện thoại nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại cho thấy cô cũng đang lo lắng. Hạ Tiểu Diệp là người lộ rõ vẻ bồn chồn nhất; cô liên tục vặn vẹo tà áo, môi lẩm bẩm như đang cầu nguyện. Chỉ có Tố Nhiên là vẫn duy trì vẻ mặt bình thản, nhưng nhịp chân gõ nhẹ xuống sàn của cô đã phản bội lại sự điềm tĩnh ấy.
Khi bộ phim ngắn mang tên "Vệt Sáng Neon" của nhóm họ kết thúc, cả khán phòng chìm vào sự im lặng trong vài giây trước khi những tiếng xì xào bắt đầu rộ lên. Những khung hình sắc sảo của Tố Nhiên kết hợp với nhịp phim chậm rãi, đầy ám ảnh của Nhất Hàm đã tạo nên một tác phẩm vượt xa trình độ của sinh viên năm nhất.
"Ánh sáng rất có chiều sâu. Ý tưởng kịch bản tốt. Một bài tập đáng khen ngợi," giáo sư gật đầu, đặt bút xuống bảng điểm.
Tiểu Diệp suýt chút nữa đã reo lên nếu không bị Nhất Hàm huých tay nhắc nhở. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi buổi thuyết trình kết thúc, những lời mỉa mai bắt đầu bay tới từ nhóm của Vương Tuấn – một gã nam sinh nổi tiếng là "công tử bột" nhưng luôn coi mình là thiên tài điện ảnh.
"Ồ, nhìn kìa, nhóm của những bông hoa lạc lối đã thành công rồi sao?" Vương Tuấn đứng chặn ngay cửa phòng chiếu, tay đút túi quần, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh. "Nhưng tôi nghe nói, quán bar trong phim là nhờ Hoắc tiểu thư dùng 'quan hệ' mượn được, còn máy ảnh là đồ cũ rích của cô nàng tỉnh lẻ kia? Nghệ thuật mà phải đi mượn, đi thuê thì có gì đáng tự hào?"
Nhất Hàm bước tới, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Vương Tuấn: "Nghệ thuật là kết quả cuối cùng hiện lên trên màn ảnh, không phải là cái túi tiền của bố cậu. Nếu cậu thấy không phục, hãy làm ra thứ gì đó tốt hơn thay vì đứng đây nói nhảm."
"Cô...!" Vương Tuấn đỏ mặt tía tai. Hắn quay sang nhìn Tố Nhiên, người đang thản nhiên thu dọn chân máy: "Còn cậu, Tố Nhiên đúng không? Nghe nói cậu còn đi chụp ảnh dạo cho mấy cái studio rẻ tiền để kiếm cơm? Đừng mang cái mùi tiền phàm phu đó vào làm bẩn danh tiếng của khoa này."
Tố Nhiên dừng tay, cô đứng thẳng dậy, chiều cao của cô không bằng Vương Tuấn nhưng khí thế lại khiến hắn phải lùi lại một bước. Cô nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không chút hơi ấm: "Tiền tôi kiếm được là bằng sức lao động, nó sạch sẽ hơn nhiều so với việc cậu dùng tiền của bố để mua điểm bài tập kỳ trước. Nếu cậu rảnh rỗi để lo cho túi tiền của tôi, thì tốt nhất nên lo cho cái não của cậu đi, nó sắp rỗng tuếch như cái kịch bản của cậu rồi đấy."
Tiếng cười rộ lên từ các sinh viên xung quanh khiến Vương Tuấn không còn mặt mũi nào đứng lại. Hắn hậm hực bỏ đi, nhưng không quên để lại một cái nhìn đầy thù hằn.
Sau buổi thuyết trình, cả bốn cô gái cùng nhau đi bộ ra sân trường. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả không gian, nhưng lòng ai cũng mang nặng những suy nghĩ riêng.
"Cảm ơn mọi người," Tiểu Diệp nhỏ nhẹ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng. "Nếu không có Tố Nhiên và Nhất Hàm nói lại hắn ta, chắc mình đã khóc tại chỗ rồi."
Hoắc Giai Kỳ vứt vỏ kẹo vào thùng rác, hừ lạnh: "Cái loại như Vương Tuấn không cần để ý. Hắn chỉ ghen tỵ vì không có được cái máy ảnh FM2 của Tố Nhiên thôi. Mà này Tố Nhiên, cậu thật sự đi làm thêm ở studio à?"
Tố Nhiên gật đầu, bước chân không chậm lại: "Ừ, làm trợ lý ánh sáng và chỉnh sửa ảnh thô. Lương không cao nhưng đủ trả tiền phòng."
"Sao không bảo tôi một tiếng?" Giai Kỳ cau mày. "Chị tôi có mấy người bạn làm bên tạp chí thời trang, tôi có thể giới thiệu cậu vào đó làm bán thời gian, lương chắc chắn gấp đôi cái studio rách kia."
Tố Nhiên dừng lại, nhìn Giai Kỳ bằng ánh mắt phức tạp. Sự hào phóng của Kim Ngưu trong cô khiến cô cảm động trước lời đề nghị này, nhưng lòng tự trọng lại khiến cô do dự. Cô hiểu rằng trong thế giới này, mọi sự giúp đỡ đều có cái giá của nó, và cô không muốn nợ ai quá nhiều.
"Để tôi suy nghĩ đã. Cảm ơn ý tốt của cậu," Tố Nhiên đáp ngắn gọn.
Nhất Hàm đi bên cạnh, nãy giờ vẫn im lặng. Cô đang suy nghĩ về lời của Vương Tuấn. Đúng là nhóm họ rất mạnh, nhưng cũng rất dễ vỡ. Sự khác biệt về xuất thân và mục đích sống giống như những quả bom nổ chậm. Cô nhìn Tiểu Diệp – người đang vui vẻ đếm số tiền còn dư trong quỹ nhóm, nhìn Tố Nhiên – người luôn tính toán từng bước đi, và Giai Kỳ – người đứng giữa ranh giới của sự lười biếng và tham vọng.
"Chúng ta đi ăn mừng đi," Tiểu Diệp hào hứng đề nghị. "Mình biết một quán lẩu bình dân rất ngon gần đây, mình bao!"
"Lẩu bình dân? Thôi cho tôi xin," Giai Kỳ bĩu môi. "Đi ăn món Nhật đi, tôi trả tiền cho."
"Không được, Tiểu Diệp đã có lòng thì cứ đi ăn lẩu đi. Giai Kỳ, cậu bớt sang chảnh một bữa không chết được đâu," Tố Nhiên cắt ngang. Cô biết Tiểu Diệp muốn đóng góp gì đó cho nhóm sau khi thấy mình là người làm ít việc chuyên môn nhất.
Cuối cùng, cả bốn người ngồi quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói trong một quán nhỏ ven đường. Hơi nóng của nồi lẩu làm gương mặt ai cũng ửng hồng. Trong làn khói mờ ảo ấy, những khoảng cách dường như ngắn lại.
"Này, sau này ra trường, mọi người định làm gì?" Tiểu Diệp vừa thổi miếng thịt bò vừa hỏi.
"Tôi sẽ trở thành đạo diễn hàng đầu. Phim của tôi sẽ được chiếu ở những liên hoan phim quốc tế," Nhất Hàm nói, ánh mắt kiên định.
"Tôi muốn mở một studio riêng, tự mình làm chủ, tự mình định giá," Tố Nhiên đơn giản đáp.
Giai Kỳ xoay xoay ly nước: "Tôi á? Chắc là làm một nhà sản xuất quyền lực, ngồi một chỗ điều hành các người làm việc cho tôi."
Tất cả đều cười. Tiểu Diệp cười tươi nhất: "Còn mình, mình chỉ muốn bám trụ lại đây, mua được một căn nhà nhỏ cho bố mẹ và có một công việc ổn định ở đài truyền hình."
Câu chuyện về tương lai cứ thế kéo dài. Họ kể cho nhau nghe về những khó khăn hiện tại một cách dè dặt nhưng chân thành hơn. Nhất Hàm nhắc về bà nội, Tiểu Diệp kể về áp lực từ mẹ, Giai Kỳ than vãn về sự kiểm soát của chị gái, và Tố Nhiên nói về nỗi lo tăng tiền nhà.
Đêm đó, khi chia tay nhau để về nhà, Tố Nhiên cảm thấy bước chân mình nhẹ nhàng hơn thường lệ. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần có những người đồng hành hiểu mình, thì gánh nặng trên vai dường như cũng bớt đi phần nào.
Tuy nhiên, niềm vui của họ không kéo dài được bao lâu. Ngay sáng hôm sau, khi lên diễn đàn của trường, Tiểu Diệp tái mặt khi thấy một bài viết nặc danh tố cáo nhóm 12 "đạo nhái" ý tưởng ánh sáng từ một bộ phim nước ngoài ít người biết. Bài viết đính kèm những hình ảnh so sánh rất chi tiết, khiến cư dân mạng trong trường bắt đầu dậy sóng.
Tố Nhiên nhận được tin nhắn của Tiểu Diệp khi đang ở studio làm việc. Cô nhìn những tấm hình so sánh, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết Nhất Hàm không bao giờ làm chuyện đó, nhưng những hình ảnh này quá giống nhau một cách kỳ lạ. Đây không đơn thuần là sự trùng hợp, đây là một cái bẫy được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Bão tố đã thực sự bắt đầu tìm đến họ, không phải từ bên ngoài hiện trường quay phim, mà từ chính sự thành công đầu đời của họ.