Ánh sáng ban mai của Bắc Kinh xuyên qua những kẽ lá ngân hạnh, hắt lên mặt bàn gỗ trong thư viện trường một thứ ánh sáng nhạt nhòa. Hạ Tiểu Diệp ngồi đó, đôi bàn tay run rẩy cầm chiếc điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình diễn đàn nội bộ của Đại học Truyền thông. Bài viết "Bóc trần sự thật về phim ngắn Vệt Sáng Neon" đã leo lên vị trí dẫn đầu danh sách tìm kiếm với hàng trăm lượt bình luận.
"Nhìn đi, từ góc quay đến màu đèn tím đều giống hệt một bộ phim độc lập của Pháp năm 1998. Thất vọng thật sự, cứ tưởng là thiên tài, hóa ra chỉ là kẻ sao chép tài tình." – Một tài khoản nặc danh viết.
Tiểu Diệp cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết Nhất Hàm đã thức trắng bao nhiêu đêm để vẽ storyboard, biết Tố Nhiên đã mướt mải mồ hôi đo từng góc sáng, biết Giai Kỳ đã phải hạ mình đi mượn địa điểm thế nào. Cô vội vàng bấm gọi vào nhóm chat của bốn người, giọng lạc đi: "Mọi người ơi, lên diễn đàn xem đi... có chuyện lớn rồi!"
Mười lăm phút sau, tại một góc vắng trong căn tin khoa, không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Lăng Nhất Hàm ngồi đó, gương mặt trắng bệch nhưng đôi môi mím chặt đến mức không còn chút máu. Cô nhìn vào những hình ảnh so sánh trên diễn đàn. Đúng là rất giống. Nhưng cô thề với lòng mình, cô chưa bao giờ xem bộ phim Pháp kia. Sự trùng hợp này giống như một trò đùa ác ý của số phận đánh thẳng vào lòng tự tôn cao ngất ngưởng của cô. Một kẻ sùng bái sự hoàn hảo và tính độc bản như Nhất Hàm, bị buộc tội đạo nhái còn tồi tệ hơn việc bị tát vào mặt giữa đám đông.
"Tôi không làm," Nhất Hàm lên tiếng, giọng cô khô khốc, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Tố Nhiên ngồi đối diện, cô không nhìn màn hình điện thoại mà nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Nhất Hàm. Với kinh nghiệm một năm lăn lộn ở các studio đầy rẫy chiêu trò, Tố Nhiên nhạy cảm hơn bất cứ ai với những âm mưu bẩn thỉu.
"Tôi tin cậu," Tố Nhiên dứt khoát nói, tiếng đặt cốc nước xuống bàn vang lên một cái "cộp" chắc nịch. "Bộ phim Pháp kia là phim nghệ thuật đen trắng cực kỳ kén người xem. Cậu lấy ý tưởng ánh sáng neon tím từ đâu, Nhất Hàm?"
"Từ một tấm ảnh chụp đêm ở phố Shinjuku mà tôi thấy trong cuốn tạp chí cũ của bà nội," Nhất Hàm đáp, đôi mắt bắt đầu hoe đỏ vì uất ức. "Tôi muốn tạo ra cảm giác cô đơn kiểu Á Đông, không phải kiểu lãng mạn của Pháp."
Hoắc Giai Kỳ lúc này mới lười biếng tháo chiếc tai nghe ra, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh lẽo. Cô lướt qua bài viết nặc danh rồi cười khẩy: "Kẻ đăng bài này dùng tài khoản ảo, địa chỉ IP được ẩn giấu qua VPN. Nhưng nhìn cách cắt ghép ảnh so sánh chuyên nghiệp thế này, chắc chắn phải là người trong nghề, hoặc ít nhất là sinh viên trong khoa mình."
Tiểu Diệp lo lắng: "Bây giờ phải làm sao đây? Giáo sư vừa nhắn tin bảo nhóm mình chiều nay lên văn phòng giải trình. Nếu bị kết luận đạo nhái, nhóm sẽ bị điểm 0, thậm chí là bị kỷ luật."
Tố Nhiên đứng dậy, đôi mắt Kim Ngưu của cô lóe lên sự quyết đoán: "Nhất Hàm, cậu ở yên đây với Tiểu Diệp. Gom hết bản thảo storyboard, ghi chú ánh sáng và cả cuốn tạp chí cũ kia lại. Giai Kỳ, cậu có cách nào tìm được ai là người đứng sau bài viết này không?"
Giai Kỳ nhếch môi, lôi chiếc điện thoại ra: "Chị tôi có một người bạn làm IT ở phòng kỹ thuật của trường. Để tôi xem gã Vương Tuấn kia có để lại dấu vết gì không. Loại công tử bột đó làm việc gì cũng sẽ để lộ sơ hở vì quá tự tin."
Trong khi Nhất Hàm và Tiểu Diệp chuẩn bị hồ sơ minh oan, Tố Nhiên bắt đầu một hành trình khác. Cô không đến văn phòng giáo sư ngay, mà quay lại studio nơi cô làm thêm. Cô mượn máy tính chuyên dụng để phân tích siêu dữ liệu (metadata) của những tấm ảnh mà kẻ nặc danh đã đăng tải. Tố Nhiên biết rằng, dù ảnh có bị nén lại khi đăng lên mạng, một số thông tin về thiết bị chụp và thời gian chỉnh sửa vẫn có thể bị sót lại.
Hơn hai tiếng đồng hồ vùi đầu vào màn hình, mắt Tố Nhiên mỏi nhừ nhưng cô không dừng lại. Cuối cùng, một nụ cười lạnh hiện trên môi cô. Tấm ảnh so sánh được chỉnh sửa bằng phần mềm Adobe Premiere phiên bản 2023, trên một chiếc máy tính có tên người dùng là "WangT_Studio".
"Vương Tuấn," Tố Nhiên thì thầm. Tên gã này thực sự quá kiêu ngạo đến mức không thèm đổi cả tên người dùng trên máy tính cá nhân.
Cùng lúc đó, Giai Kỳ gửi một tin nhắn vào nhóm: "IP đăng bài trùng với wifi khu ký túc xá nam, phòng 302. Đúng là phòng của Vương Tuấn."
Chiều hôm đó, văn phòng giáo sư tràn ngập không khí nghiêm trọng. Vương Tuấn cũng có mặt ở đó, đứng một góc với vẻ mặt giả vờ tiếc nuối cho "tài năng" của Nhất Hàm.
"Giáo sư, em thực sự rất buồn khi thấy nhóm 12 lại làm vậy. Em vô tình thấy bộ phim Pháp kia trên mạng và nhận ra sự giống nhau đến kinh ngạc nên đã... cảnh báo các bạn trên diễn đàn," Vương Tuấn nói với vẻ đạo đức giả.
Giáo sư nhìn bốn cô gái bước vào, giọng ông trầm xuống: "Nhóm 12, các em có gì giải thích không?"
Lăng Nhất Hàm bước lên, cô đặt cuốn tạp chí cũ nát lên bàn, cùng với xấp storyboard được vẽ tay tỉ mỉ đến từng chi tiết. "Đây là nguồn cảm hứng của em. Từng khung hình đều có ngày tháng ghi chú, từ ba tuần trước khi chúng em bắt đầu quay. Nếu em đạo nhái một bộ phim từ năm 1998, tại sao nhật ký quay phim của em lại chi tiết về việc thử nghiệm đèn led giả neon của Tiểu Diệp đến vậy?"
Tố Nhiên không đợi Vương Tuấn kịp phản ứng, cô bước lên, đặt một bản in tài liệu kỹ thuật lên bàn giáo sư: "Và đây là báo cáo phân tích metadata từ bài viết nặc danh. Tấm ảnh so sánh được xuất ra từ máy tính của Vương Tuấn vào lúc 11 giờ đêm qua. Cậu nói là 'vô tình' thấy, nhưng thực chất cậu đã tốn cả đêm để tìm một bộ phim có bối cảnh tương tự để gài bẫy chúng tôi."
Gương mặt Vương Tuấn biến sắc, đôi môi run rẩy: "Các cậu... các cậu bịa đặt! Cái metadata đó có thể làm giả!"
Hoắc Giai Kỳ bước lên, tay khoanh trước ngực, giọng nói kiêu kỳ vang lên khắp căn phòng: "Làm giả sao? Vậy thì để phòng kỹ thuật của trường kiểm tra trực tiếp máy tính của cậu nhé? Bạn của tôi ở phòng IT đang chờ lệnh đấy. Hay là cậu muốn tôi gọi cho bố cậu để hỏi xem gã con trai quý tử của ông ấy đang làm gì ở trường?"
Nhắc đến bố, Vương Tuấn hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết Hoắc Giai Kỳ nói được làm được, gia thế nhà họ Hoắc ở Bắc Kinh này không phải là thứ mà gia đình hắn muốn đụng vào.
Giáo sư nhìn vào những bằng chứng sắc bén của Tố Nhiên và thái độ lúng túng của Vương Tuấn, ông thở dài: "Vương Tuấn, em ra ngoài chờ tôi xử lý. Còn nhóm 12, các em đã chứng minh được sự trong sạch của mình. Nhưng hãy nhớ, thế giới truyền thông này vốn dĩ là một chiến trường đầy rẫy những trò bẩn thỉu như thế này. Nếu không có bằng chứng, danh tiếng của các em đã tiêu tan từ hôm nay."
Bước ra khỏi văn phòng giáo sư, ánh nắng chiều muộn đã dịu bớt. Hạ Tiểu Diệp ngồi sụp xuống bậc thềm, òa khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm sau một ngày dài nơm nớp lo sợ.
Nhất Hàm đứng lặng nhìn Tiểu Diệp, rồi cô khẽ ngồi xuống, đặt tay lên vai người bạn hiền lành. "Đừng khóc nữa, chúng ta thắng rồi mà."
Tố Nhiên tựa lưng vào lan can, lấy chiếc máy ảnh FM2 ra, lau nhẹ lớp kính ống kính. Cô nhìn Giai Kỳ, người đang thản nhiên soi gương dặm lại son: "Giai Kỳ, cảm ơn nhé. Nếu không có thông tin IP của cậu, chắc tôi phải tốn thêm cả đêm mới khóa được gã kia."
Giai Kỳ nhún vai: "Tôi chỉ không chịu được kẻ nào lười biếng đến mức chỉ biết đi hại người khác thay vì tự làm việc thôi. Với lại, kịch bản của Nhất Hàm sửa lại... thực sự không tệ."
Lần đầu tiên, Nhất Hàm mỉm cười với Giai Kỳ, một nụ cười không còn sự băng giá. "Cảm ơn cậu đã mượn địa điểm. Nếu không có quán bar đó, chúng ta đã không có Vệt Sáng Neon."
Chiều hôm đó, trên diễn đàn trường, bài viết tố cáo bị gỡ bỏ, thay vào đó là một lời xin lỗi công khai từ ban quản trị và thông báo kỷ luật đối với sinh viên Vương Tuấn vì hành vi vu khống. Danh tiếng của nhóm 12 không những không bị ảnh hưởng mà còn trở nên nổi tiếng hơn vì sự chuyên nghiệp và đoàn kết.
Khi bốn cô gái đi bộ về phía cổng trường, họ không còn là bốn kẻ xa lạ bị ép vào chung một nhóm nữa. Dưới ánh hoàng hôn, bốn cái bóng đổ dài, quấn quýt lấy nhau trên mặt đất.
"Này, tối nay đi ăn mừng thật nhé?" Tiểu Diệp lau nước mắt, giọng vẫn còn thút thít nhưng đã có nét vui tươi. "Lần này mình bao thật, quán lẩu đó ngon lắm!"
"Được rồi, lẩu thì lẩu," Giai Kỳ tặc lưỡi. "Nhưng Tố Nhiên phải chở tôi bằng xe đạp điện đấy, tôi muốn xem cái xe cũ rích của cậu chạy thế nào."
Tố Nhiên cười ha hả: "Lên xe đi, nhưng phí chở khách là một ly trà sữa nhé!"
Tiếng cười vang lên giữa sân trường lộng gió. Họ vẫn là những cô gái mười chín đôi mươi đầy lo toan, vẫn có những gia cảnh bí mật chưa kể hết, nhưng giữa lòng Bắc Kinh rộng lớn này, họ đã tìm thấy một điểm tựa chung. Đó là danh dự của người làm nghề, và quan trọng hơn, đó là sự tin tưởng dành cho nhau giữa bão giông.