Cái tên Bee Studio ra đời vào một buổi chiều muộn, khi bốn cô gái ngồi bệt trên sàn nhà đầy bụi bặm của căn phòng kho cũ mà Hoắc Giai Kỳ đã "mượn" được từ một người quen. "Bee" – những chú ong. Tiểu Diệp nói rằng loài ong luôn làm việc theo nhóm, chăm chỉ và có thể tạo ra mật ngọt từ những bông hoa bình thường nhất. Nhất Hàm ban đầu chê cái tên quá đơn giản, nhưng Tố Nhiên lại gật đầu: "Ở Bắc Kinh này, muốn bay cao thì trước hết phải học cách làm việc quần quật như loài ong đã."
Nhưng mật ngọt chưa thấy đâu, Bee Studio đã nếm ngay vị đắng của sự đời.
Sau hai tuần treo biển, nhờ sự ngoại giao của Giai Kỳ, họ nhận được hợp đồng lớn đầu tiên: Sản xuất một video quảng cáo phong cách sống cho một chuỗi cửa hàng trà sữa mới nổi mang tên "Thanh Xuân". Đối với một studio vừa mới thành lập, số tiền cọc 20.000 tệ là một con số khổng lồ, đủ để họ nâng cấp dàn đèn và trả tiền thuê mặt bằng cho vài tháng tới.
"Chúng ta phải làm thật tốt dự án này. Đây là bộ mặt của Bee Studio!" Nhất Hàm tuyên bố, đôi mắt rạng rỡ hy vọng.
Suốt một tuần lễ, cả nhóm sống trong trạng thái "quên ăn quên ngủ". Tố Nhiên trực tiếp cầm máy, cô tỉ mỉ đến mức dành cả tiếng đồng hồ chỉ để bắt được khoảnh khắc giọt trà sữa đọng trên thành ly dưới ánh nắng ban mai. Nhất Hàm thức trắng ba đêm để cắt dựng từng khung hình sao cho nhịp điệu của video phải thật trẻ trung, tràn đầy năng lượng. Tiểu Diệp lo phần hậu cần, cô chạy ngược chạy xuôi lo liệu đạo cụ, thậm chí còn tự tay may từng chiếc rèm cửa bối cảnh để tiết kiệm chi phí. Giai Kỳ thì dùng hết các mối quan hệ để mời được một mẫu ảnh đang lên với giá "hữu nghị".
Ngày giao bản dựng cuối cùng (final cut), đại diện phía chuỗi trà sữa – một người đàn ông tên Vương, kẻ luôn nở nụ cười giả tạo – gật đầu lia lịa: "Tuyệt vời! Đúng ý tôi lắm. Các em cứ gửi file gốc qua email, chiều nay kế toán bên tôi sẽ giải ngân nốt số tiền còn lại."
Tin lời, Tiểu Diệp nhanh tay nhấn nút gửi. Đêm đó, bốn cô gái ăn mừng bằng lẩu tự sôi và những lon bia rẻ tiền, mơ về tương lai rạng rỡ.
Nhưng sáng hôm sau, nụ cười của họ tắt ngấm.
Số điện thoại của ông Vương không liên lạc được. Văn phòng đại diện của chuỗi trà sữa đóng cửa cài then với lý do "sửa chữa". Khi Tố Nhiên tìm đến các chi nhánh của họ, cô thấy đoạn video do nhóm vất vả thực hiện đang được phát rầm rộ trên các màn hình lớn, thu hút hàng ngàn lượt khách. Họ đã bị bùng tiền – một cú lừa ngoạn mục và cay đắng ngay trong lần đầu ra quân.
"Tôi đã bảo là phải nhận đủ tiền mới giao file mà!" Giai Kỳ gào lên, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận và ân hận. "Chị tôi mà biết tôi bị lừa như thế này, bà ấy sẽ cười vào mặt tôi mất!"
Tiểu Diệp ngồi sụp xuống sàn, bật khóc nức nở: "Số tiền đó... mình đã tính dùng để mua bộ đàm mới cho nhóm. Tại sao họ lại ác thế? Chúng ta đã làm việc đến kiệt sức cơ mà."
Lăng Nhất Hàm đứng lặng bên cửa sổ, bàn tay nắm chặt đến mức run rẩy. Cô cảm thấy nghệ thuật của mình đang bị chà đạp bởi những kẻ gian manh. Sự kiêu hãnh của một thủ khoa khoa Đạo diễn bị tổn thương sâu sắc.
Chỉ có Tố Nhiên là im lặng một cách lạ lùng. Cô lẳng lặng cầm lấy chiếc áo khoác đen, xách theo túi đựng thiết bị.
"Cậu đi đâu thế Tố Nhiên?" Nhất Hàm hỏi, giọng khàn đặc.
"Đi đòi công lý cho Bee Studio," Tố Nhiên đáp ngắn gọn, ánh mắt cô lạnh lùng như mặt hồ mùa đông. "Nhất Hàm, cậu và Giai Kỳ ở lại đây tìm thông tin về pháp lý của công ty đó. Tiểu Diệp, nín đi, lấy máy tính ra truy xuất lại toàn bộ nhật ký trao đổi và hợp đồng điện tử. Tôi không tin ở cái đất Bắc Kinh này, bọn chúng có thể ăn trắng mặc trơn trên mồ hôi của người khác."
Tố Nhiên không đến văn phòng đóng cửa kia. Cô đến thẳng chi nhánh lớn nhất của chuỗi trà sữa tại trung tâm thương mại Vương Phủ Tỉnh. Cô không vào với tư cách khách hàng, mà mang theo chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ và một tấm thẻ "Phóng viên thực tập" từ hồi còn đi làm thêm.
Cô đứng ngay trước sảnh, nơi màn hình đang chiếu đoạn video của nhóm. Tố Nhiên bắt đầu chụp ảnh, không phải chụp cái màn hình, mà chụp những lỗi kỹ thuật li ti mà cô đã cố tình cài cắm vào bản dựng đề phòng trường hợp xấu nhất – một thói quen "giang hồ" mà cô học được từ những đàn anh quay phim dạn dày kinh nghiệm.
"Cô làm gì ở đây? Chỗ này không cho chụp ảnh!" Người quản lý chi nhánh bước ra quát tháo.
Tố Nhiên không hề nao núng, cô chìa màn hình máy ảnh ra: "Anh có biết đoạn video này đang vi phạm quyền sở hữu trí tuệ nghiêm trọng không? Tôi là người thực hiện nó, và bên anh chưa thanh toán hợp đồng. Nếu trong vòng hai tiếng nữa, ông Vương không xuất hiện và thanh toán nốt 40.000 tệ còn lại (bao gồm cả phí chậm thanh toán), tôi sẽ đăng tải toàn bộ bằng chứng này lên các diễn đàn nhiếp ảnh và gửi đơn tố cáo vi phạm bản quyền lên quản lý thị trường. Anh nghĩ xem, một thương hiệu mới nổi mà dính phốt 'ăn cắp chất xám' ngay tuần khai trương thì sẽ thế nào?"
Người quản lý tái mặt, vội vàng vào trong gọi điện.
Một tiếng sau, ông Vương xuất hiện, gương mặt không còn vẻ cười cợt mà đầy vẻ hằn học. Ông ta ném một xấp tiền lên bàn: "Được lắm, mấy con bé ranh con. Cầm lấy tiền rồi biến đi, đừng để tôi thấy mặt các cô ở giới này nữa."
Tố Nhiên thản nhiên cầm xấp tiền, đếm kỹ từng tờ trước mặt ông ta. Cô nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông gian trá đó: "Giới này nhỏ lắm ông Vương ạ. Những người làm nghề chân chính như chúng tôi sẽ còn ở lại đây rất lâu, còn những kẻ làm ăn chộp giật như ông... sớm muộn gì cũng bị đào thải thôi."
Khi Tố Nhiên trở về Bee Studio với xấp tiền trên tay, Tiểu Diệp lao đến ôm chầm lấy cô mà khóc vì mừng rỡ. Giai Kỳ nhìn Tố Nhiên với ánh mắt đầy thán phục: "Nhiên, cậu đúng là đại ca của nhóm này rồi!"
Nhưng Nhất Hàm lại nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của Tố Nhiên đang cố giấu vào túi áo. Cô hiểu, để có được sự cứng rắn đó, Tố Nhiên đã phải vượt qua nỗi sợ hãi và lòng tự trọng của mình như thế nào.
"Tố Nhiên, cảm ơn cậu," Nhất Hàm nói nhẹ nhàng.
Tố Nhiên thở hắt ra, cô ngồi bệt xuống sàn, vẻ mệt mỏi giờ mới hiện rõ: "Tiền đòi được rồi, nhưng chúng ta phải rút kinh nghiệm. Từ giờ, Bee Studio làm việc gì cũng phải có hợp đồng giấy trắng mực đen, tiền đặt cọc phải đủ 50%, và file giao cho khách phải luôn đính kèm watermark (hình mờ) cho đến khi nhận đủ tiền. Chúng ta là những chú ong chăm chỉ, nhưng cũng phải có ngòi đốt để tự vệ."
Đêm đó, dưới ánh đèn mờ của căn phòng kho cũ, bốn cô gái cùng nhau chia số tiền vừa đòi được. Sau khi trừ chi phí sản xuất, mỗi người chỉ còn lại một khoản nhỏ. Nhưng cảm giác cầm trên tay những đồng tiền đầu tiên do chính studio mình làm ra, bảo vệ được bằng chính bản lĩnh của mình, nó ngọt ngào hơn bất kỳ giải thưởng nào ở Tokyo.
Tiểu Diệp lấy ra một cuốn sổ nhỏ, nắn nót ghi vào trang đầu tiên: "Ngày... tháng... năm... Bee Studio thắng trận đầu tiên."
Giai Kỳ nhìn quanh căn phòng lộn xộn: "Sắp tới chúng ta cần mua một cái sofa thật xịn. Để khách hàng đến thấy Bee Studio không phải là chỗ dễ bắt nạt."
Nhất Hàm cười: "Sofa để sau đi, tôi muốn mua thêm một chiếc ống kính 50mm chuyên chụp chân dung. Bài học hôm nay cho tôi thấy, con người mới là thứ khó nắm bắt nhất, nhưng cũng là thứ đáng để quay nhất."
Họ lại cùng nhau mơ về những dự án tiếp theo. Bài học đầu đời về sự lừa lọc không làm họ nhụt chí, mà trái lại, nó đúc kết nên một Bee Studio gai góc và thực tế hơn. Họ hiểu rằng ở Bắc Kinh này, chỉ có tài năng là chưa đủ, bạn còn cần một cái đầu lạnh và một trái tim nóng để bảo vệ lấy ước mơ của mình.