MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐIChương 1

BẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI

Chương 1

1,086 từ · ~6 phút đọc

Thành phố S vào đêm mưa tầm tã, những ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường nhựa tạo nên một khung cảnh nhòe nhoẹt và u ám. Tại tầng thượng của tòa cao ốc Lục Thị, không khí bên trong sảnh huấn luyện lại nóng bức và ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt tuyển chọn vệ sĩ thân cận cho Lục Diễn – người đàn ông được mệnh danh là "Ác ma máu lạnh" của giới tài phiệt lẫn thế giới ngầm.

Lục Diễn ngồi trên chiếc ghế bành bọc da đen sang trọng ở phía cuối phòng. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen mở hờ hai cúc cổ, để lộ xương quai xanh rắn rỏi và một phần hình xăm đuôi bò cạp ẩn hiện. Hắn không nói gì, chỉ im lặng xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón tay trỏ, nhưng áp lực từ tin tức tố Alpha trội tỏa ra đậm đặc đến mức những gã Beta lực lưỡng đứng xung quanh cũng phải đổ mồ hôi hột, chân tay run rẩy.

"Tiếp theo." – Giọng nói của thuộc hạ thân tín vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc.

Một thanh niên dáng người thanh mảnh nhưng săn chắc bước vào giữa vòng tròn ánh sáng. Cậu mặc bộ đồ đen giản dị, mái tóc cắt ngắn để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại phẳng lặng như mặt hồ không đáy. So với những gã khổng lồ cao gần hai mét vừa bị loại, cậu trông nhỏ bé đến mức nực cười.

Lục Diễn khẽ ngước mắt. Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao cạo, quét qua người thanh niên từ trên xuống dưới.

"Tên?" – Hắn buông một câu cộc lốc.

"Tô Diệc." – Cậu trả lời, giọng nói không chút gợn sóng, cũng không hề bị áp chế bởi uy áp của một Alpha cấp cao.

Lục Diễn nhếch môi, một nụ cười không có chút ấm áp nào: "Một Beta? Cậu biết vị trí này không dành cho những kẻ yếu đuối chứ? Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cậu sẽ không ra khỏi đây bằng đôi chân của mình đâu."

Tô Diệc nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi đồng tử đen láy thu hẹp lại: "Yếu hay mạnh, không thử sao biết được, Lục tổng?"

Sự ngông cuồng của cậu khiến cả phòng lặng đi. Lục Diễn đứng dậy, chiều cao vượt trội cùng bờ vai rộng lớn tạo thành một bóng đen bao trùm lấy Tô Diệc. Hắn bước lại gần, khoảng cách gần đến mức Tô Diệc có thể ngửi thấy mùi rượu Bourbon nồng nàn, cay đắng phát ra từ cơ thể hắn. Đó là mùi hương của sự thống trị.

Bản năng của một Omega ẩn sâu trong huyết quản Tô Diệc thét gào, muốn cậu quỳ xuống phục tùng. Nhưng thuốc ức chế liều cao đang chảy trong máu đã giúp cậu giữ vững lý trí. Cậu đứng im, không lùi bước, hơi thở vẫn đều đặn.

"Tốt." – Lục Diễn bất ngờ ra tay. Một cú đấm trực diện xé gió lao thẳng vào mặt Tô Diệc.

Tô Diệc không hề nao núng, cậu nghiêng đầu né trong gang tấc, đồng thời xoay người, mượn lực từ cú đấm của hắn để tung một cú đá vòng cầu vào mạn sườn đối phương. Lục Diễn đưa tay chặn lại, âm thanh va chạm da thịt vang lên khô khốc.

Hai bóng người quấn lấy nhau trong một cuộc cận chiến đỉnh cao. Lục Diễn tấn công như một con mãnh thú, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh nghìn cân. Trong khi đó, Tô Diệc lại uyển chuyển như một con rắn độc, cậu không đối đầu trực diện về sức mạnh mà dùng sự linh hoạt để hóa giải và tìm sơ hở.

Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm vạt áo. Trong lúc giằng co, Lục Diễn tóm lấy cổ áo Tô Diệc, vật mạnh cậu xuống sàn đấu. Hắn đè lên người cậu, một tay bóp chặt cổ chân, tay kia ghì chặt hai cổ tay cậu lên đỉnh đầu.

Tư thế này vô cùng ám muội, nhưng sát khí giữa hai người lại đậm đặc hơn cả dục vọng.

Lục Diễn cúi sát mặt mình vào cổ Tô Diệc. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mày rậm khẽ nhíu lại. Có một mùi hương gì đó… rất nhạt, bị che lấp bởi mùi mồ hôi và mùi thuốc sát trùng rẻ tiền, nhưng lại khiến dây thần kinh của hắn khẽ giật.

"Mùi của cậu..." – Lục Diễn trầm giọng, đôi mắt đỏ rực lên trong bóng tối – "Thật sự là Beta sao?"

Trái tim Tô Diệc hẫng một nhịp, nhưng biểu cảm vẫn lạnh băng: "Tôi đã nộp giấy chứng nhận sức khỏe. Lục tổng định dùng khứu giác để quản lý công ty sao?"

Lục Diễn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cậu, rồi bất ngờ buông tay. Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, quay lưng về phía cậu.

"Ngày mai 6 giờ có mặt tại biệt thự Lục gia. Nếu muộn một giây, tôi sẽ ném cậu xuống biển cho cá mập ăn."

Tô Diệc đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, khẽ cúi đầu: "Rõ, thưa ông chủ."

Cậu bước ra khỏi căn phòng, bóng lưng cô độc biến mất trong hành lang dài sâu thẳm. Khi chỉ còn lại một mình, Tô Diệc mới khẽ tựa vào bức tường lạnh lẽo, đưa tay lên ngực trái cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ. Thuốc ức chế đang dần hết tác dụng, và sự hiện diện của Lục Diễn vừa rồi quả thực là một liều thuốc độc đối với cậu.

Nhưng cậu không có đường lui. Gia đình bị sát hại, sự nghiệp bị hủy hoại, tất cả manh mối đều chỉ về phía người đàn ông máu lạnh bên trong kia. Cậu phải ở gần hắn, phải khiến hắn tin tưởng, rồi sau đó mới có thể ra đòn kết liễu.

Bên trong phòng huấn luyện, Lục Diễn vẫn đứng nhìn qua cửa kính ngắm nhìn cơn mưa. Hắn đưa bàn tay vừa chạm vào da thịt Tô Diệc lên mũi. Một mùi hương thoang thoảng như hoa linh lan vừa xẹt qua tâm trí hắn.

Lục Diễn nở một nụ cười tàn nhẫn: "Thú vị. Để xem cậu là Beta trung thành, hay là một con mồi nhỏ đang cố đóng kịch."

Đêm đó, trò chơi sinh tử chính thức bắt đầu.