6 giờ sáng. Biệt thự Lục gia sừng sững giữa sương mù như một pháo đài cô độc.
Tô Diệc đứng trước cổng sắt, gương mặt không chút cảm xúc dù đêm qua cậu chỉ ngủ được chưa đầy ba tiếng. Cơ thể cậu đang biểu tình. Liều thuốc ức chế mạnh nhất cũng không thể dập tắt hoàn toàn sự nhạy cảm của một Omega khi đối đầu với một Alpha trội có sức ảnh hưởng như Lục Diễn.
"Vào đi. Chủ nhân đang đợi ở phòng gym." – Một người quản gia già lạnh lùng dẫn đường.
Căn phòng gym rộng lớn được bao phủ bởi những tấm kính cường lực nhìn ra khu rừng thông phía sau biệt thự. Lục Diễn đang tập với tạ đơn. Hắn chỉ mặc một chiếc quần thể thao xám, để trần phần thân trên với những khối cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi chảy dọc theo rãnh lưng, trông như một tác phẩm điêu khắc bằng đồng thau.
Tô Diệc đứng yên một góc, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để mùi tin tức tố của đối phương không làm cậu bị choáng váng.
"Lại đây." – Lục Diễn lên tiếng, giọng khàn đặc vì vừa vận động mạnh.
Khi Tô Diệc bước tới, Lục Diễn bất ngờ quăng chiếc khăn bông vào mặt cậu: "Lau mồ hôi cho tôi."
Tô Diệc khựng lại. Cậu là vệ sĩ, không phải người hầu. Nhưng ánh mắt của Lục Diễn như một lời thách thức. Cậu cầm lấy chiếc khăn, bước lại gần.
(Yếu tố ẩn dụ - H nhẹ): Khi khoảng cách thu hẹp lại, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh. Tô Diệc nâng tay, áp chiếc khăn mềm lên bờ vai rộng lớn của hắn. Da thịt Lục Diễn nóng rực, sức nóng ấy lan truyền qua lớp vải mỏng bám vào đầu ngón tay cậu như điện giật. Mỗi khi khăn di chuyển, mùi rượu Bourbon trên người hắn lại bốc lên mạnh mẽ, bao vây lấy khứu giác của cậu, tấn công vào lớp phòng vệ cuối cùng. Lục Diễn đứng im, nhưng đôi mắt hắn không rời khỏi cần cổ trắng ngần của Tô Diệc. Hắn thấy được mạch máu nhỏ đang đập dồn dập dưới lớp da mỏng manh ấy – một dấu hiệu của sự căng thẳng hay là sự khao khát thầm kín?
"Tay cậu đang run." – Lục Diễn đột ngột nắm chặt lấy cổ tay cậu.
"Tôi chỉ là hơi lạnh." – Tô Diệc đáp, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng.
Lục Diễn nhếch mép, hắn kéo mạnh tay cậu, khiến cả cơ thể nhỏ bé của Tô Diệc đập vào lồng ngực rắn chắc của mình. Một sự tiếp xúc toàn diện giữa sự mềm mại và cứng cỏi. Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai cậu, hơi thở nóng hổi thổi qua vành tai khiến Tô Diệc khẽ rùng mình.
"Ở đây, tôi là luật lệ. Nếu cậu không chịu nổi sự va chạm này, tốt nhất hãy cút đi trước khi tôi bẻ gãy xương của cậu."