Sau khi từ cõi chết trở về, Lục Diễn yêu cầu được đưa về biệt thự thay vì ở lại bệnh viện. Hắn muốn ở trong không gian của riêng mình, nơi mùi hương của hắn và Tô Diệc đã từng dày vò nhau, để thực hiện lời thề nguyện cuối cùng.
Đêm nay, bão đã tan, chỉ còn lại ánh trăng bạc len lỏi qua khung cửa sổ thư phòng. Lục Diễn ngồi trên ghế bành, lồng ngực vẫn còn quấn băng trắng, nhưng ánh mắt hắn đã lấy lại vẻ sắc lạnh và rực cháy. Tô Diệc đứng trước mặt hắn, chiếc vòng cổ bằng da đen nay đã nằm im lìm trên mặt bàn gỗ. Không còn xiềng xích kim loại, nhưng sợi dây liên kết vô hình giữa Alpha và Omega lúc này lại căng ra hơn bao giờ hết.
"Lại đây." – Lục Diễn khẽ gọi.
Tô Diệc bước tới, cậu quỳ xuống giữa hai chân hắn, không phải vì sự phục tùng của một tù nhân, mà là sự dâng hiến của một người tình. Cậu đặt tay lên lớp băng gạc trên ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ đang đập vì mình.
"Lục Diễn, anh có chắc không?" – Tô Diệc thì thầm, đôi mắt cậu đã phủ một lớp sương mờ – "Một khi đã đánh dấu, tôi sẽ mãi mãi không thể rời xa anh. Cả đời này, linh hồn tôi sẽ bị trói buộc bởi tin tức tố của anh."
Lục Diễn nâng cằm cậu lên, ngón tay cái vuốt ve làn da mềm mại nơi cổ – nơi mà hắn đã hằng khao khát được cắm răng nanh vào. "Tô Diệc, em nghĩ tôi sẽ để em rời đi sao? Mười năm trước chúng ta bị định mệnh chia cắt, mười năm sau, tôi sẽ dùng chính bản năng này để giữ em lại bên mình mãi mãi."
Lục Diễn kéo Tô Diệc vào lòng, nụ hôn nồng nàn vị rượu Bourbon giáng xuống, mạnh mẽ và chiếm hữu. Không còn sự dè chừng, không còn màn kịch nào nữa, chỉ còn lại sự khao khát nguyên thủy nhất. Tay Lục Diễn luồn vào sau gáy cậu, nơi tuyến tụy đang đập dồn dập, mời gọi. Mùi hoa Linh Lan của Tô Diệc bùng nổ, ngọt ngào đến mức khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại, bao phủ lấy cả hai trong một kén hương thơm nồng nàn.
Hắn bế cậu đặt lên chiếc giường rộng lớn, đôi bàn tay thô ráp của Alpha trượt trên làn da mịn màng của Omega, mỗi nơi đi qua đều thắp lên một ngọn lửa rực cháy. Tô Diệc ngửa cổ, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra khi môi Lục Diễn chạm vào vùng da nhạy cảm nhất. Trong bóng tối, hai cơ thể quấn lấy nhau như hai dây leo bám chặt vào nhau giữa cơn bão. Sự tiếp xúc da thịt không chỉ là bản năng, mà là sự hàn gắn những vết thương lòng của mười năm xa cách.
Khi dục vọng đạt đến đỉnh điểm, Lục Diễn cố định hai tay Tô Diệc trên đỉnh đầu, hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang ngập tràn tình yêu của cậu. "Nói cho tôi biết, em thuộc về ai?"
"Thuộc về anh... chỉ mình anh thôi..." – Tô Diệc hổn hển đáp, đôi mắt cậu đỏ rực vì hưng phấn và xúc động.
Ngay khoảnh khắc đó, Lục Diễn cúi xuống, răng nanh sắc nhọn của Alpha trội đâm sâu vào tuyến tụy của Tô Diệc. Một cảm giác đau đớn nhói lên rồi ngay lập tức được thay thế bằng một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Tin tức tố của Lục Diễn tràn vào huyết quản của Tô Diệc, chiếm lĩnh, đánh dấu và hòa quyện. Một dấu ấn màu đỏ rực hiện lên trên gáy cậu – biểu tượng của sự đánh dấu vĩnh viễn.
Sự giao thoa về linh hồn khiến cả hai cùng run rẩy. Tô Diệc cảm nhận được mọi cảm xúc của Lục Diễn: sự hối hận, tình yêu điên cuồng và nỗi sợ mất mát. Còn Lục Diễn, hắn cảm nhận được sự bao dung và niềm tin tuyệt đối mà cậu dành cho hắn. Trong căn phòng ấy, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng tim đập chung một nhịp, họ đã chính thức trở thành một thể thống nhất, không gì có thể chia lìa.
Vài giờ sau, khi cơn sóng tình đã lắng xuống, Tô Diệc nằm cuộn tròn trong vòng tay của Lục Diễn. Gáy cậu vẫn còn hơi đau âm ỉ, nhưng thâm tâm cậu chưa bao giờ cảm thấy bình yên đến thế. Mùi rượu Bourbon bao quanh cậu như một lớp kén bảo vệ, xua đi mọi nỗi sợ hãi về quá khứ.
"Ngày mai, chúng ta sẽ kết thúc tất cả chứ?" – Tô Diệc khẽ hỏi, tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực Lục Diễn.
"Phải. Lục Viễn đã bắt đầu hành động sau thất bại ở ngoại ô. Ông ta nghĩ tôi đã chết." – Lục Diễn hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu – "Ngày mai, chúng ta sẽ xuất hiện tại đại hội cổ đông. Với bản danh sách và cuộn phim đó, tôi sẽ khiến ông ta phải trả giá gấp trăm lần những gì ông ta đã gây ra cho gia đình em."
Tô Diệc siết chặt lấy tay hắn. Cậu biết trận chiến ngày mai sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, nhưng giờ đây cậu không còn sợ hãi. Cậu đã có một bến đỗ, có một Alpha sẵn sàng vì cậu mà huyết tẩy cả thế giới ngầm.
"Lục Diễn, cảm ơn anh... vì đã tìm thấy tôi."
Lục Diễn không trả lời, hắn chỉ ôm cậu chặt hơn. Trong bóng đêm, dấu ấn trên gáy Tô Diệc khẽ loé lên một sắc đỏ nhạt, minh chứng cho một định mệnh đã được định sẵn từ mười năm trước, và giờ đây, nó đã thực sự trọn vẹn.