MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐIChương 14

BẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI

Chương 14

1,246 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa rừng vùng ngoại ô thành phố S đổ xuống xối xả, làm nhòe đi tầm nhìn của đoàn xe đang tiến vào khu vực kho vũ khí bỏ hoang. Tô Diệc ngồi trong xe, bàn tay cậu siết chặt lấy báng súng lục, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không làm dịu đi sự nóng rực trong lồng ngực. Cậu nhìn sang Lục Diễn, hắn vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá, nhưng tin tức tố mùi rượu Bourbon tỏa ra lúc này lại mang theo sát khí đậm đặc.

"Nghe này." – Lục Diễn đột ngột phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp nhưng dứt khoát – "Khi vào trong, nếu có biến cố, em đi theo lối thoát hiểm phía Đông. Tôi sẽ bọc hậu."

Tô Diệc định lên tiếng phản đối nhưng Lục Diễn đã đưa tay chặn lại. Hắn kéo cậu sát vào lòng, hôn mạnh lên trán cậu một cái. "Đây là mệnh lệnh của Alpha dành cho Omega của mình. Hiểu chưa?"

Tô Diệc mím môi, khẽ gật đầu. Cậu biết, trong lòng hắn, cậu không còn là một vệ sĩ hay một món đồ chơi, mà là mạng sống của hắn.

Xe dừng lại trước cửa kho số 7. Khi cánh cửa sắt rỉ sét vừa hé mở, một cảm giác bất an ập đến. Không có lính canh. Không có âm thanh. Chỉ có mùi dầu mỡ và mùi ẩm mốc nồng nặc.

"Cẩn thận!" – Tô Diệc hét lên khi thấy một đốm đỏ tia laser lướt qua vai Lục Diễn.

Đoàng!

Tiếng súng nổ vang trời xé toạc màn mưa. Cuộc phục kích bắt đầu. Từ trên những thanh xà gồ cao ngất, những tay súng bắn tỉa của Hắc Ưng đồng loạt khai hỏa.

"Rút lui! Có bẫy!" – Lục Diễn gầm lên, hắn một tay ôm lấy eo Tô Diệc, một tay nã súng về phía kẻ thù.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Tô Diệc thể hiện bản lĩnh của một chiến binh thực thụ. Cậu không hề hoảng sợ, đôi chân linh hoạt di chuyển qua các thùng gỗ, liên tục bắn trả với độ chính xác kinh ngạc. Hai người phối hợp nhịp nhàng như một đôi tình nhân đã cùng nhau đi qua hàng ngàn trận chiến.

Giữa làn mưa đạn, họ buộc phải nép mình vào sau một chồng container cũ nát. Không gian chật hẹp khiến hai cơ thể áp sát vào nhau. Lục Diễn che chắn hoàn toàn cho Tô Diệc, tấm lưng rộng lớn của hắn hứng chịu những mảnh vụn bê tông văng ra từ những cú nã đạn của kẻ thù. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, bản năng của họ bỗng chốc bùng nổ. Mùi hoa Linh Lan của Tô Diệc vì căng thẳng mà phát tán nồng nàn, nó hòa quyện với mùi thuốc súng và mùi rượu Bourbon tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

"Nếu chúng ta ra khỏi đây..." – Tô Diệc hổn hển, tay cậu chạm vào vết máu đang thấm ra từ vai áo của Lục Diễn – "Anh phải tháo chiếc vòng này ra. Tôi không muốn chết với tư cách là tù nhân của anh."

Lục Diễn nhìn cậu, đôi mắt đỏ rực sát khí bỗng chốc dịu lại trong giây lát. Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng nặc vị sắt của máu và vị mặn của nước mưa giáng xuống môi cậu. Đó là một lời hứa, một sự thề nguyện giữa súng đạn. Hắn không nói gì, chỉ siết chặt tay cậu, truyền cho cậu sức mạnh của một Alpha không bao giờ gục ngã.

Cuộc chiến kéo dài hơn ba mươi phút. Khi lực lượng chi viện của Lục Diễn ập đến, quân của Hắc Ưng bắt đầu tháo chạy. Nhưng ngay lúc đó, một tên sát thủ ẩn nấp trong bóng tối bất ngờ lao ra, cầm theo một con dao găm tẩm độc nhắm thẳng vào lưng Tô Diệc.

"Cẩn thận phía sau!" – Lục Diễn không kịp nổ súng, hắn dùng chính cơ thể mình lao đến che chắn.

Phập!

Con dao cắm sâu vào mạn sườn của Lục Diễn. Hắn nghiến răng, xoay người bẻ gãy cổ tên sát thủ trong một cái chớp mắt. Nhưng ngay sau đó, cơ thể cao lớn của hắn đổ sụp xuống.

"Lục Diễn!" – Tô Diệc gào lên, cậu lao đến đỡ lấy hắn, trái tim như bị ai bóp nát.

Lục Diễn thở dốc, mặt hắn tái nhợt vì chất độc bắt đầu phát tác. Hắn run rẩy lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ và một cuộn phim cũ mà hắn vừa tìm thấy trong chiếc két sắt bí mật của kho vũ khí – bằng chứng cuối cùng tố cáo tội ác của Lục Viễn.

"Cầm lấy... đưa nó cho cảnh sát... báo thù cho cha em..." – Giọng hắn nhỏ dần.

"Không! Anh không được chết! Tôi không cần báo thù nữa, tôi cần anh!" – Tô Diệc khóc nức nở, cậu xé áo sơ mi của mình để băng bó vết thương cho hắn, mùi hoa Linh Lan phát ra tuyệt vọng đến xé lòng.

Lực lượng chi viện cuối cùng cũng kiểm soát được tình hình. Tô Diệc cùng các vệ sĩ đưa Lục Diễn lên xe cứu thương lao thẳng về phía bệnh viện tư nhân của gia tộc.

Trong suốt quãng đường, Tô Diệc không rời tay Lục Diễn một giây nào. Cậu liên tục thì thầm vào tai hắn, cầu xin hắn đừng bỏ cuộc. Chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết này, cậu mới nhận ra mình yêu người đàn ông này đến nhường nào. Sự thù hận đã bị xóa sạch, chỉ còn lại một tình yêu nồng cháy và đau đớn.

Vết thương của Lục Diễn được xử lý kịp thời, nhưng chất độc khiến hắn rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Tô Diệc đứng ngoài phòng cấp cứu, tay vẫn cầm chặt chiếc chìa khóa và cuộn phim. Cậu nhìn vào gương, chiếc vòng cổ bằng da đen vẫn còn đó, nhưng cậu không còn cảm thấy nhục nhã nữa. Cậu biết, chiếc vòng này giờ đây là sợi dây liên kết mạng sống của hai người.

Ba ngày sau, Lục Diễn tỉnh lại.

Khi hắn mở mắt, điều đầu tiên hắn thấy là gương mặt hốc hác nhưng đầy lo lắng của Tô Diệc đang gục bên cạnh giường bệnh. Hắn khẽ cử động ngón tay, chạm vào mu bàn tay cậu.

Tô Diệc giật mình tỉnh dậy, thấy hắn đã tỉnh, cậu không kìm được mà òa khóc. Hắn mỉm cười yếu ớt, đưa tay lên tháo sợi dây da trên cổ cậu ra.

"Em tự do rồi... Tô Diệc." – Hắn thầm thì.

Tô Diệc cầm lấy chiếc vòng cổ bị tháo rời, nhìn vào mắt hắn: "Tôi không muốn tự do nếu không có anh. Lục Diễn, tôi... tôi yêu anh."

Lục Diễn sững sờ, rồi hắn kéo cậu xuống, trao cho cậu một nụ hôn sâu sắc nhất từ trước đến nay. Không còn rào cản, không còn hận thù, chỉ còn lại sự giao hòa của hai linh hồn.

Nhưng cuộc chiến với Lục Viễn vẫn chưa kết thúc. Sự thật đã có, nhưng để lật đổ một kẻ cáo già như lão ta, họ cần một đòn quyết định. Và trước khi bước vào trận chiến cuối cùng đó, họ cần phải thuộc về nhau hoàn toàn – cả thể xác lẫn linh hồn.