Sau đêm định mệnh khi sự thật về bản danh sách được hé lộ, bầu không khí tại Lục gia dường như không có gì thay đổi đối với người ngoài, nhưng bên trong lại là một dòng chảy ngầm đầy sục sôi. Lục Diễn và Tô Diệc đã đạt được một thỏa thuận ngầm: Họ sẽ tiếp tục đóng vai chủ nhân tàn bạo và món đồ chơi bị giam cầm để đánh lạc hướng Lục Viễn.
Sáng sớm, Lục Viễn – người chú "hiền từ" của Lục Diễn – đã có mặt tại biệt thự. Ông ta mang theo một giỏ trái cây cao cấp, gương mặt phúc hậu với nụ cười luôn thường trực trên môi, nhưng trong mắt Tô Diệc lúc này, nụ cười đó không khác gì cái miệng đỏ ngòm của một con rắn độc.
"Diễn này, chú nghe nói con mới thu nạp được một Omega quý hiếm từ tay Trương Mãnh? Sao không đem ra cho chú xem mặt một chút?" – Lục Viễn thong thả nhấp chén trà, giọng nói đầy vẻ quan tâm.
Lục Diễn ngồi đối diện, gương mặt lạnh lùng không chút gợn sóng. Hắn khẽ búng tay. Từ phía hành lang, Tô Diệc bước ra. Cậu mặc một chiếc áo lụa mỏng màu đen, cổ áo khoét sâu để lộ chiếc vòng cổ và những dấu vết đỏ hồng giả tạo mà Lục Diễn đã cố tình tạo ra vào đêm qua để đánh lừa thị giác.
Tô Diệc bước đi hơi lảo đảo, đôi mắt đờ đẫn như kẻ mất hồn, hoàn toàn phù hợp với hình ảnh một Omega bị chiếm hữu quá độ. Cậu tiến lại gần, quỳ xuống bên chân Lục Diễn, đầu tựa nhẹ vào gối hắn.
Lục Diễn đưa tay luồn vào mái tóc mềm mại của Tô Diệc, những ngón tay hắn vuốt ve da đầu cậu một cách thô bạo nhưng đầy tính sở hữu. Hắn nhìn chú mình bằng ánh mắt ngông cuồng: "Chỉ là một món đồ chơi hơi bướng bỉnh một chút, khiến chú phải bận tâm rồi."
Dưới sự quan sát của Lục Viễn, bàn tay Lục Diễn trượt xuống dưới vạt áo lụa của Tô Diệc, lướt qua làn da trần mịn màng nơi thắt lưng. Tô Diệc khẽ rùng mình, một tiếng rên rỉ nhỏ trượt ra khỏi kẽ răng, nghe vừa như đau đớn vừa như khao khát. Sự tiếp xúc này, dù là diễn kịch, nhưng mùi rượu Bourbon và hương hoa Linh Lan lại một lần nữa cộng hưởng trong không gian hẹp. Lục Viễn nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt ông ta lóe lên một tia thỏa mãn tàn độc. Ông ta tin rằng đứa cháu trai của mình đã hoàn toàn sa lầy vào nhục dục và sự chiếm hữu, không còn tâm trí để lo việc đại sự.
"Con trẻ bây giờ đúng là... hăng hái quá." – Lục Viễn cười khà khà – "Nhưng đừng vì mỹ nhân mà quên mất việc ở bến cảng. Trương Mãnh vừa mới bị đột kích, bản danh sách giao thương ngầm của hắn đã biến mất. Chú lo là có kẻ đang nhắm vào chúng ta."
"Chú cứ yên tâm." – Lục Diễn nhếch mép, tay hắn đột ngột siết mạnh vào vai Tô Diệc khiến cậu khẽ nấc lên – "Kẻ nào dám chạm vào đồ của Lục Diễn này, kết cục chỉ có một."
Sau khi Lục Viễn rời đi, bầu không khí căng thẳng lập tức tan biến. Lục Diễn buông tay khỏi người Tô Diệc, ánh mắt hắn trở lại vẻ lo lắng: "Em ổn chứ? Tôi có làm em đau không?"
Tô Diệc đứng dậy, chỉnh lại vạt áo lụa, hơi thở vẫn còn chút dồn dập: "Không sao, diễn kịch thôi mà. Nhưng lão già đó rất xảo quyệt. Ông ta không hoàn toàn tin tưởng anh đâu."
"Tôi biết." – Lục Diễn đứng dậy, đi về phía bản đồ phân bố địa bàn – "Ông ta đang thăm dò xem tôi có giữ bản danh sách đó không. Chúng ta cần một bằng chứng trực diện hơn để buộc ông ta phải ra tay."
Tô Diệc tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một điểm trên bản đồ – kho vũ khí bí mật của Lục gia tại vùng ngoại ô. "Đây là nơi cha tôi từng nói Lục Viễn thường xuyên lui tới một mình. Nếu có bằng chứng về việc ông ta cấu kết với Hắc Ưng mười năm trước, chắc chắn nó nằm ở đó."
Lục Diễn nhìn Tô Diệc, trong lòng dâng lên một sự nể phục. Omega của hắn không chỉ xinh đẹp mà còn có một bộ não sắc sảo vô cùng. Hắn kéo cậu vào lòng, lần này là một cái ôm chân thành và ấm áp.
"Ngày mai tôi sẽ đưa em đến đó. Nhưng sẽ rất nguy hiểm. Nếu có chuyện gì xảy ra, em phải chạy trước, rõ chưa?"
Tô Diệc vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, mùi rượu Bourbon khiến cậu cảm thấy an tâm lạ thường: "Lục Diễn, tôi đã sống mười năm chỉ để chờ ngày này. Tôi sẽ không chạy trốn một mình đâu."
Đêm đó, trong căn phòng tối, sự căng thẳng của cuộc chiến sắp tới khiến bản năng của họ trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Lục Diễn đè Tô Diệc xuống giường, nụ hôn của hắn lần này mang vị đắng của lo âu và vị ngọt của tình yêu mới chớm. Tay hắn lần mò dưới lớp áo, chạm vào những vết bầm nhỏ mà hắn đã cố ý tạo ra lúc sáng. Hắn hôn lên từng vết dấu ấy như một lời xin lỗi thành kính nhất.
"Tôi hận bản thân mình vì phải để em chịu nhục nhã như vậy trước mặt lão ta." – Hắn thì thầm vào hõm cổ cậu. – "Tô Diệc, sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ tháo chiếc vòng này ra, tôi sẽ cho em một danh phận chính thức... Tôi muốn cả thế giới biết em là Omega duy nhất của đời tôi."
Tô Diệc không trả lời bằng lời nói, cậu chủ động ngửa cổ, dâng hiến tuyến tụy mỏng manh nhất của mình cho hắn. Cậu muốn hắn đánh dấu, muốn cơ thể mình tràn ngập mùi vị của hắn để xua đi mùi gỗ mục thối tha của lão già kia. Trong bóng tối, hai cơ thể quấn lấy nhau, nhịp tim hòa chung một nhịp, mạnh mẽ và kiên định giữa cơn bão đang cận kề.
Sáng hôm sau, một đội xe bí mật xuất phát từ biệt thự. Lục Diễn và Tô Diệc ngồi trong chiếc xe bọc thép, hướng về phía kho vũ khí ngoại ô. Họ không biết rằng, ngay khi xe vừa lăn bánh, Lục Viễn đã đứng trên tầng cao của một tòa nhà gần đó, cầm điện thoại lên và lạnh lùng ra lệnh:
"Bọn chúng đi rồi. Ra tay đi, không để một ai sống sót."
Cuộc đi săn thực sự đã bắt đầu. Không còn là trò chơi mèo vờn chuột trong biệt thự, mà là trận chiến sống còn giữa rừng sâu và đạn lạc. Tô Diệc siết chặt khẩu súng trong tay, mắt nhìn về phía trước. Cậu không còn là một con mồi yếu ớt nữa, cậu là một chiến binh đang đứng cạnh người đàn ông mình yêu để đòi lại công lý.