Tiếng trực thăng gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Bên trong khoang máy bay chật hẹp, không khí còn căng thẳng hơn cả chiến trường vừa trải qua. Lục Diễn ngồi đó, gương mặt chìm trong bóng tối, tay vẫn siết chặt lấy cổ tay của Tô Diệc như sợ rằng chỉ cần buông ra, cậu sẽ biến mất vào hư không.
Tô Diệc tựa đầu vào thành ghế, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Bộ vest nhung đỏ rượu vang đã bị xé rách một mảng bên vai, để lộ làn da trắng ngần nay lấm tấm những vết đỏ do sự thô bạo của Trương Mãnh và cả những dấu vết chiếm hữu của Lục Diễn. Cậu cảm thấy chiếc vòng cổ bằng da như nặng thêm ngàn cân.
"Đưa tập tài liệu đây." – Lục Diễn lên tiếng, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén cực hạn.
Tô Diệc run rẩy lấy từ trong túi áo ra chiếc USB đen và tập hồ sơ đã hơi nhăn nhúm. Lục Diễn giật lấy chúng, hắn không thèm nhìn vào đống giấy tờ ngay mà ném chúng sang một bên, rồi bất ngờ kéo Tô Diệc vào lòng mình.
(Yếu tố ẩn dụ - H nhẹ): Lục Diễn vùi mặt vào hõm cổ của Tô Diệc, nơi mùi hương hoa Linh Lan đang tỏa ra nồng nàn do sự kích thích từ nỗi sợ và hưng phấn dư thừa. Hắn không nói gì, chỉ dùng đôi môi nóng bỏng áp lên những vết cào nhẹ do Trương Mãnh để lại, như thể muốn dùng mùi rượu Bourbon của mình để tẩy xóa sạch sẽ sự hiện diện của kẻ khác. Tô Diệc rùng mình, hai tay vô thức bám chặt vào vai áo của hắn. Cậu cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của một Alpha đang điên cuồng vì ghen tuông. Sự tiếp xúc này không có sự thù hận, mà mang theo một loại khao khát được che chở, được độc chiếm đến tột cùng.
"Tôi đã nói... em không được để hắn chạm vào." – Hắn lầm bầm giữa những nụ hôn vụn vặt, bàn tay trượt xuống vòng eo thanh mảnh, siết mạnh đến mức Tô Diệc phải bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ. – "Cơ thể này, mạng sống này, ngay cả hơi thở này của em cũng là của tôi. Em nghe rõ chưa?"
Tô Diệc nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cậu không đẩy hắn ra. Lúc này, cậu quá mệt mỏi để tiếp tục đóng vai kẻ thù. Cậu cần một điểm tựa, dù đó có là kẻ đang xiềng xích mình đi chăng nữa.
Về đến biệt thự, Lục Diễn lập tức nhốt mình vào thư phòng cùng với tập tài liệu. Tô Diệc bị đưa về phòng tắm hơi để "tẩy rửa" theo đúng nghĩa đen. Nước nóng dội xuống, nhưng cậu không cảm thấy ấm áp. Cậu nhìn mình trong gương, chiếc vòng cổ vẫn ở đó, vết đánh dấu tạm thời của Lục Diễn trên cổ vẫn còn đỏ rực.
Hai tiếng sau, cửa phòng Tô Diệc bị đẩy mạnh. Lục Diễn bước vào, trên tay cầm một vài tờ giấy được in ra từ USB. Trông hắn già đi vài tuổi chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
"Tô Diệc, nhìn vào đây." – Hắn ném những tờ giấy xuống giường.
Tô Diệc cầm lấy, tay cậu run bắn khi nhìn thấy những dòng chữ. Đó là bản ghi chép chi tiết các giao dịch ngầm của Lục gia mười năm trước. Trong đó có một mục ghi rõ: “Thanh toán cho đội ám sát của Hắc Ưng – Mục tiêu: Lục Lão gia. Người dàn xếp: Lục Viễn.”
Lục Viễn. Chú ruột của Lục Diễn, người mà bấy lâu nay vẫn luôn đóng vai một người chú hiền từ, giúp đỡ Lục Diễn quản lý công ty.
"Không thể nào..." – Tô Diệc lẩm bẩm – "Cha tôi... Tô Chính... ông ấy nằm ở đâu trong chuyện này?"
Lục Diễn tiến lại gần, hắn lật sang trang tiếp theo. Đó là một bản báo cáo giám định pháp y đã bị đánh tráo. Bản gốc ghi rõ vết đạn giết chết cha hắn không phải đến từ khẩu súng của Tô Chính, mà là từ hướng ngược lại – nơi Lục Viễn đang đứng bảo vệ. Cha của Tô Diệc đã phát hiện ra điều đó và cố gắng lao đến cứu, nhưng ông đã bị đổ tội là kẻ giết người và bị tiêu diệt ngay tại chỗ để bịt đầu mối.
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng đến rợn người. Tô Diệc khuỵu xuống sàn, tập giấy rơi khỏi tay. Mười năm. Mười năm cậu sống trong bóng tối của sự thù hận, mười năm cậu hận nhầm người, và mười năm qua, kẻ thù thực sự vẫn nhởn nhơ ngay bên cạnh họ.
"Hắn đã dùng gia đình em để làm vật tế thần." – Giọng Lục Diễn lạnh lẽo như băng – "Hắn khiến tôi hận em, khiến em hận tôi, để hai chúng ta mãi mãi không bao giờ nhìn thấy sự thật."
Tô Diệc ngước lên nhìn Lục Diễn. Lúc này, sự thù hận giữa họ bỗng chốc trở nên nực cười và đau đớn. Họ đều là những quân cờ trong một trò chơi tàn độc.
Lục Diễn quỳ xuống trước mặt cậu. Lần đầu tiên, hắn không dùng uy thế của một Alpha trội để áp chế. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, ánh mắt chan chứa một sự hối lỗi muộn màng.
"Tôi nợ gia đình em một mạng. Tôi nợ em mười năm thanh xuân." – Hắn thì thầm – "Nhưng bây giờ, tôi sẽ không để em đi nữa. Không phải với tư cách là tù nhân, mà là đồng minh duy nhất tôi tin tưởng."
Tô Diệc nhìn vào đôi mắt ấy, nỗi đau và sự nhẹ nhõm đan xen. Cậu bất ngờ lao vào lòng hắn, òa khóc như một đứa trẻ. Cậu khóc cho người cha bị oan ức, khóc cho người mẹ đã chết vì trầm cảm, và khóc cho chính mình – người đã phải giả dạng Beta, sống một cuộc đời không có ánh sáng.
Lục Diễn ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cậu. Mùi hương hoa Linh Lan lúc này bùng nổ, không còn sự sợ hãi, mà là sự tin tưởng và yếu đuối tột cùng. Hắn bế cậu lên giường, bao phủ lấy cậu bằng hơi ấm của mình. Trong bóng tối của phòng ngủ, họ trao nhau một nụ hôn thật sự. Không phải trừng phạt, không phải chiếm hữu đơn phương, mà là sự hàn gắn giữa hai linh hồn vụn vỡ. Lục Diễn dùng đôi môi mình xoa dịu từng hơi thở dồn dập của Tô Diệc, tay hắn luồn qua lớp áo mỏng, chạm vào làn da trần như muốn thề nguyện rằng từ nay về sau, hắn sẽ là tấm khiên bảo vệ cậu khỏi mọi bão giông.
"Một tháng..." – Tô Diệc hổn hển giữa nụ hôn – "Anh đã hứa một tháng..."
"Không còn một tháng nữa." – Lục Diễn dứt khoát – "Kể từ giây phút này, em là người của Lục Diễn tôi. Chúng ta sẽ cùng nhau đòi lại công lý cho cha em, và sau đó... em sẽ phải trả nợ cho tôi bằng cả cuộc đời còn lại."
Đêm đó, trong biệt thự Lục gia, xiềng xích vẫn còn đó, nhưng trái tim họ đã bắt đầu tìm thấy đường về phía nhau. Một kế hoạch thanh trừng lớn nhất trong lịch sử giới ngầm đang được âm thầm chuẩn bị.